05

Ăn hết đĩa ổi.

Anh trai và chị Liên Sương lần lượt quay về.

Không biết hai người đã nói chuyện thế nào.

Một người đỏ mắt.

Một người đỏ môi.

Anh trai đã không còn vẻ uể oải lúc mới đến, nhưng cũng chẳng thấy chút vui mừng nào.

Anh Hứa rất lịch sự tiễn hai anh em chúng tôi xuống tận dưới lầu, nhất quyết trả lại toàn bộ quà.

Làm gì có chuyện mang quà đến rồi lại mang về chứ?

Hai anh em ngoài miệng thì đồng ý.

Nhưng vừa nhìn nhau một cái là lập tức chuồn mất.

Trên đường về.

Anh trai sáp lại, túm lấy tay áo tôi rồi khóc lóc.

“Em gái à, anh thất tình rồi.”

“…”

Ngoài dự đoán.

Nhưng cũng hợp tình hợp lý.

Tôi ghét bỏ rút tay ra.

Không thành công.

Anh trai càng khóc dữ hơn.

“Cô ấy nói gia thế hai nhà chênh lệch quá lớn, định sẵn sẽ không có kết quả.”

“Cô ấy không muốn tiếp tục tiêu hao tình cảm và tinh lực vì anh nữa.”

“Liên Sương…”

“Không cần anh nữa rồi.”

Anh trai là người thừa kế duy nhất của gia đình.

Từ nhỏ đã được bố mẹ gửi gắm kỳ vọng rất lớn, dốc lòng bồi dưỡng.

Nếu không có gì bất ngờ.

Bố mẹ chắc chắn sẽ cưới cho anh một cô gái môn đăng hộ đối, liên hôn giữa hai gia đình.

Yếu tố thực tế quả thật là một cửa ải rất khó.

“Vậy anh có thể thuyết phục bố mẹ không?”

Anh trai chần chừ.

Tôi từng gặp chị Liên Sương vài lần, ấn tượng về chị rất tốt.

Dịu dàng nhưng kiên định, có kế hoạch và mục tiêu của riêng mình.

Bao lần chia tay rồi tái hợp.

Chẳng phải cũng là lý trí và tình cảm đang giằng co hay sao.

Tôi vỗ vai anh trai, thu lại vẻ cợt nhả.

“Chị Liên Sương là người có theo đuổi riêng.”

“Nếu không thể quang minh chính đại, danh chính ngôn thuận ở bên chị ấy…”

“Anh à, em khuyên anh nên từ bỏ đi.”

Nửa quãng đường còn lại.

Anh trai chỉ chăm chú nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ.

Không nói thêm câu nào nữa.

【Đến nhà chưa?】

Tôi trả lời Kinh Tiện.

【Em vừa về đến.】

Anh trai đi phía trước.

Tôi lững thững theo sau.

【Bé Kinh à, chắc chị dâu tương lai của em sắp đổi người rồi.】

【Anh trai em xin nối lại tình xưa thất bại, chia tay hẳn luôn rồi.】

Kinh Tiện hỏi tiếp.

【Nghe em kể thì họ rất yêu nhau, tại sao cứ chia tay rồi quay lại mãi vậy?】

Tôi thở dài.

【Vì một vài yếu tố thực tế không thể thay đổi.】

Kinh Tiện vẫn đang nhập tin nhắn.

【Ngữ Trì, anh…】

Anh muốn nói rồi lại thôi.

Tôi thấy lạ.

【Anh nói đi, em nghe đây.】

【Anh trai em thất tình, chắc chắn sẽ gây ra không ít chuyện, em nhớ chăm sóc bản thân cho tốt.】

Kinh Tiện lúc nào cũng là người đầu tiên để ý đến cảm xúc của tôi.

Trong lòng ấm áp vô cùng.

Tôi cam đoan.

【Chắc chắn rồi!】

Sau khi chia tay.

Anh trai bước vào giai đoạn đóng băng cảm xúc.

Điên cuồng lao đầu vào công việc.

Đến cả lúc đi vệ sinh cũng mang theo máy tính.

Còn tôi thì đang trong thời kỳ yêu đương nồng nhiệt.

Ngày nào cũng ôm điện thoại cười ngây ngô, chẳng có chút phiền não.

Rồi…

Tôi bị anh trai để mắt tới.

Anh khoanh tay chặn trước mặt tôi, đôi mắt sắc như lửa.

“Dạo này tâm trạng em tốt lắm nhỉ? Yêu rồi à?”

Tôi không giấu.

“Vâng.”

Anh chậc một tiếng.

“Trước đây anh cũng từng yêu.”

“Cẩn thận vui quá hóa buồn.”

Tôi chỉ nghĩ anh thất tình nên trong lòng khó chịu, gặp ai cũng công kích.

Kết quả.

Ngày hôm sau tôi lái xe trở lại trường.

Đuôi xe hôn thân mật với cột đá, lõm hẳn một mảng.

Tôi tức đến phát điên, mắng Lê Thù đúng là cái miệng quạ đen.

Bạn tôi giới thiệu cho tôi một tiệm sửa xe có dịch vụ cực kỳ tốt.

“Thật sự tốt như cậu nói à? Còn đáng tin hơn cả trung tâm 4S chuyên nghiệp sao?”

“Ôi, cậu đến là biết ngay.”

“Đảm bảo mở rộng tầm mắt, à không, mở rộng… tầm xe.”

Giọng bạn đầy kích động, như vừa đào được kho báu, thành công khơi dậy sự tò mò của tôi.

Theo địa chỉ bạn ấy gửi.

Tên tiệm rất đơn giản.

Một chữ cái viết hoa: X.

Mặt tiền không lớn.

Nhưng thắng ở chỗ sạch sẽ, gọn gàng.

Nhân viên ai cũng cúi đầu làm việc, động tác nhanh nhẹn dứt khoát.

Tôi âm thầm quan sát một lượt.

Không khỏi tò mò ông chủ của tiệm sẽ là người như thế nào.

“Ngữ Trì?”

Nghe thấy tên mình.

Tôi quay đầu tìm người gọi.

Anh Hứa đã nửa tháng không gặp, mặc bộ đồ công nhân màu xám đậm, đang đi về phía tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...