06
Ông chủ tiệm sửa xe vậy mà lại chính là anh Hứa.
Niềm vui bất ngờ khiến tôi ngẩn người.
“Anh Hứa, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Anh cũng rất bất ngờ, phải mất một lúc mới phản ứng lại.
Tôi đơn giản nói qua tình trạng chiếc xe.
Anh Hứa cúi người kiểm tra.
Ống tay áo được xắn lên đến giữa cẳng tay, để lộ những đường cơ săn chắc màu lúa mạch, gân xanh nổi rõ dưới làn da.
Lời bạn tôi vẫn còn văng vẳng bên tai.
Bất giác khiến tôi nhớ đến những tấm ảnh Kinh Tiện từng gửi.
Môi lưỡi nóng ran.
Trong lòng ngứa ngáy khó chịu.
“Bíp——”
Một chiếc xe đi ngang đột nhiên bấm còi.
Tôi lập tức tỉnh táo.
Chỉ hận không thể tự tát mình một cái.
Sao mình có thể tùy tiện có ý nghĩ mạo phạm anh Hứa như vậy chứ?
Đó không chỉ là thiếu tôn trọng anh.
Mà còn là không có trách nhiệm với Kinh Tiện.
Tôi lắc mạnh đầu.
Hất bay hết những suy nghĩ không nên có.
“Anh Hứa, chiếc xe này đại khái phải sửa bao lâu?”
“Một tuần.”
Anh ngẩng đầu lên.
Có lẽ vì ánh mắt quá tập trung.
Ánh nắng rơi trên vết sẹo nơi xương mày.
Đột nhiên tôi lại thấy nó không còn đáng sợ như trước nữa.
Bắt gặp ánh mắt tôi.
Anh Hứa chủ động nghiêng mặt sang chỗ khác.
“Vết sẹo xấu lắm, sẽ dọa em sợ.”
Tôi lắc đầu.
“Anh Hứa, lúc đó chắc anh đau lắm nhỉ.”
Chỉ cần lệch xuống thêm một chút nữa.
Người bị thương sẽ là mắt.
“Chuyện qua rồi…”
Anh Hứa khẽ cụp mắt.
Giọng nói như nhuốm gió lạnh, mang theo chút buồn nhàn nhạt.
Công việc của Kinh Tiện cũng liên quan đến xe.
Nhưng tôi chưa từng tìm hiểu.
Nhân cơ hội này.
Tôi đi theo sau anh Hứa, chăm chỉ hỏi han.
Anh cực kỳ kiên nhẫn, giải thích từng thứ cho tôi.
Cảm giác quen thuộc trong cách dùng từ và ngắt câu ấy lại một lần nữa ùa về.
Tôi lại nhớ đến Kinh Tiện.
Chẳng lẽ đây chính là thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt sao?
Anh Hứa liếc chiếc xe đẩy dụng cụ bên cạnh tôi, định lấy cờ lê.
Tôi nhanh tay hơn anh một bước, xoay người đưa cho anh.
Không cẩn thận chạm vào đầu ngón tay anh Hứa.
Theo bản năng, tôi lập tức tránh hiềm nghi, rút tay lại.
“Keng!”
Chiếc cờ lê rơi xuống đất.
“Xin… xin lỗi, em không cố ý.”
Anh Hứa khựng lại một chút.
“Không sao.”
Buổi chiều tôi có bài thi.
Để lại số điện thoại rồi vội vàng trở về trường.
Cũng vì vậy.
Tôi không hề để ý đến bóng dáng của chị Liên Sương.
“Anh, hình như vừa nãy em nhìn thấy Ngữ Trì.”
“Đúng là em ấy.”
Hứa Kinh Tiện cúi đầu nhìn đôi tay đầy dầu nhớt của mình.
Trong đôi mắt đen sâu thẳm cuộn lên một tia cô đơn.
Anh mở vòi nước.
Đưa tay dưới dòng nước rửa sạch.
“Anh, tay đỏ cả lên rồi, được rồi.”
Hứa Kinh Tiện như không nghe thấy.
Anh hỏi:
“Hai năm tình cảm, nói dứt là dứt.”
“Liên Sương, em nỡ sao?”
“Anh à, anh hiểu xe cộ, chắc chắn biết chiếc xe của Ngữ Trì trị giá bao nhiêu.”
Cô chỉ vào biểu tượng ngôi sao ba cánh trên đầu xe.
“Dù em làm việc thêm mười năm nữa, chưa chắc đã mua nổi.”
“Vậy mà đây chỉ là chiếc xe tầm thường nhất trong gara nhà họ Lê.”
“Chúng ta vốn không phải người của cùng một thế giới.”
Hứa Kinh Tiện cúi đầu, chìm vào suy nghĩ.
Điện thoại rung lên.
Khung chat được ghim trên đầu có tin nhắn mới chưa đọc.
【Bé Kinh, em vừa mang xe đi sửa rồi.】
【Yên tâm nhé, em không sao.】
【Anh tuyệt đối không ngờ đâu, ông chủ tiệm sửa xe chính là anh Hứa mà em từng kể với anh.】
【Anh nói xem, có phải nhà mình với nhà họ Hứa định sẵn có duyên với nhau không?】
【Tuần tới là tuần thi của em, em phải tập trung ôn bài nên có thể sẽ trả lời tin nhắn không kịp, anh đừng sốt ruột nhé.】
【Thi xong là chúng ta có thể gặp nhau rồi. (Chống cằm mong chờ)】
Hứa Kinh Tiện đã quen trả lời tin nhắn ngay lập tức.
Nhưng lần này.
Đầu ngón tay anh dừng trên bàn phím, chần chừ rất lâu.
Cuối cùng.
Vẫn không gõ xuống.
Chaporia
Bình Luận (0)