Cậu bé mỉm cười với Noãn Noãn.
Ông lão nói tiếp: “Nó là thứ ta mang ra khỏi Quỷ Thành năm đó.”
Không khí lập tức căng lên.
Anh cả đứng dậy, chắn trước Noãn Noãn. Cậu bé vẫn cười, vẻ mặt ngây thơ, nhưng chiếc hộp gỗ trong tay bỗng phát ra tiếng cào rất nhỏ.
Cào.
Cào.
Cào.
Giống như bên trong có thứ gì đó muốn ra ngoài.
Ông lão vỗ nhẹ lên hộp. “Yên nào.”
Tiếng cào lập tức dừng lại.
Sư phụ nhìn chiếc hộp, sắc mặt lạnh hơn. “Ngươi điên rồi? Mang thứ này lên tàu?”
Ông lão cười khổ. “Không mang không được. Quỷ Thành gọi tên nó.”
Ngay khoảnh khắc ấy, loa phát thanh cũ kỹ trên trần toa tàu đột nhiên vang lên tiếng rè rè.
Sau đó là giọng người soát vé.
“Xin hành khách chú ý.”
“Chuyến cuối Quỷ Thành sắp đi qua trạm đầu tiên.”
“Trạm này tên là: Ga Người Thay Thế.”
“Những hành khách gặp chính mình, xin đừng mở cửa.”
Vừa dứt lời, bên ngoài cửa kính khoang tàu bỗng xuất hiện một bóng người.
Một cô bé mặc đồng phục đen viền đỏ, đứng trong màn sương, ngẩng đầu nhìn vào.
Khuôn mặt giống Noãn Noãn như đúc.
Cô bé ấy mỉm cười, đưa tay gõ nhẹ lên cửa kính.
Cộc.
Cộc.
“Cho mình vào đi.”
“Bên ngoài lạnh quá.”
CHƯƠNG 6
Tiếng gõ lên cửa kính vang đều đặn.
Cộc.
Cộc.
Cộc.
Cô bé đứng ngoài màn sương vẫn mỉm cười, mái tóc dài buông trước vai, bộ đồng phục giống hệt Noãn Noãn, ngay cả chiếc chuông đồng bên cổ tay cũng không khác một ly.
Điều duy nhất khác biệt…
Là đôi mắt.
Đôi mắt cô bé ấy đỏ như màu của vầng trăng máu.
“Mình lạnh lắm.”
“Cho mình vào đi.”
Noãn Noãn vô thức đứng dậy.
Không phải vì tin tưởng.
Mà bởi từ tận đáy lòng, cô bé cảm thấy đối phương rất cô đơn.
Đúng lúc ấy, Sư phụ đột nhiên gõ mạnh chuôi kiếm xuống sàn.
“Cạch!”
Âm thanh giòn tan kéo Noãn Noãn tỉnh lại.
“Đừng nhìn mắt nó.”
Giọng ông trầm hẳn xuống.
“Nó không phải người.”
Cô bé ngoài cửa kính khẽ nghiêng đầu.
“Con đúng là Noãn Noãn mà.”
“Nếu con không phải…”
“Thì ai mới là?”
Nó đưa tay áp lên cửa kính.
Bàn tay nhỏ trắng bệch.
Ngay nơi lòng bàn tay chạm vào, mặt kính lập tức phủ đầy băng giá.
Từ lớp băng ấy.
Từng dòng chữ đỏ chậm rãi hiện lên.
“Chỉ có một Noãn Noãn được xuống tàu.”
Anh cả lập tức siết chặt đồng tiền cổ.
“Ý nó là gì?”
Anh ba mở cuốn sổ ghi chép.
“Nếu lời ông lão nói là thật…”
“Quỷ Thành sẽ tạo ra phiên bản hoàn hảo của mỗi người.”
“Thì…”
Anh nhìn cô bé ngoài cửa.
“Nó chính là phiên bản đó.”
Ông lão áo xám khẽ gật đầu.
“Đừng trả lời.”
“Đừng mở cửa.”
“Đừng tin bất cứ điều gì nó nói.
”
“Phiên bản hoàn hảo hiểu rõ các con hơn chính các con.”
Noãn Noãn nhìn cô bé bên ngoài.
Đối phương vẫn mỉm cười.
Nhưng lần này.
Giọng nói trở nên dịu dàng hơn.
“Cậu biết không?”
“Mẹ đang khóc.”
“Anh hai cũng khóc.”
“Anh cả đang tự trách.”
“Sư phụ thì rất sợ.”
“Nếu cậu đi tiếp…”
“Có thể sẽ không trở về.”
Những lời ấy như từng mũi kim đâm vào lòng Noãn Noãn.
Bởi vì…
Đó đều là sự thật.
Cô bé cúi đầu.
Bàn tay nhỏ siết lấy chiếc chuông đồng.
“Nhưng…”
“Đó là việc mình phải làm.”
Cô bé ngoài cửa kính chớp mắt.
“Nếu mình thay cậu thì sao?”
“Mình sẽ chăm sóc mẹ.”
“Mình sẽ ở bên anh hai.”
“Mình sẽ không để ai buồn.”
“Mình còn làm tốt hơn cậu.”
Noãn Noãn ngẩng đầu.
Lần này.
Ánh mắt cô bé không còn dao động nữa.
“Mình không cần người khác thay.”
“Mình cũng không muốn thay ai.”
“Mình là mình.”
“Mình không hoàn hảo.”
“Nhưng mẹ thích mình.”
“Anh cả thích mình.”
“Anh hai thích mình.”
“Sư phụ cũng thích mình.”
“Vậy là đủ rồi.”
Khoảnh khắc câu nói ấy vang lên.
Mệnh Đăng trước ngực Noãn Noãn bừng sáng.
Ánh sáng đỏ ấm áp xuyên qua cửa kính.
Răng rắc…
Lớp băng trên mặt kính lập tức nứt vỡ.
Cô bé bên ngoài lùi lại hai bước.
Nụ cười trên môi dần biến mất.
Nó nhìn Noãn Noãn thật lâu.
Cuối cùng khẽ cúi đầu.
“Chúc mừng.”
“Cậu vượt qua cửa thứ nhất.”
Vừa dứt lời.
Toàn thân nó hóa thành vô số cánh bướm màu đỏ.
Tan vào màn sương.
Cùng lúc đó.
Đoàn tàu khẽ rung lên.
Loa phát thanh lại vang lên.
“Đã rời Ga Người Thay Thế.”
“Chuẩn bị tiến vào…”
“Đường Hầm Vọng Niệm.”
Toàn bộ đèn trong toa tàu vụt tắt.
Chỉ còn ánh sáng đỏ từ Mệnh Đăng lặng lẽ soi sáng khoang tàu.
—
CHƯƠNG 7
Đường hầm kéo dài tưởng như vô tận.
Qua cửa kính.
Không còn nhìn thấy màn sương đỏ.
Chỉ còn một màu đen đặc quánh như mực.
Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ từng nhịp tim.
Bất chợt.
Một tiếng hát ru khe khẽ vang lên.
“À ơi…”
“Ví dầu cầu ván đóng đinh…”
Tiếng hát rất nhẹ.
Rất xa.
Nhưng Noãn Noãn lập tức nhận ra.
Đó là giọng mẹ.
“Mẹ…”
Cô bé vô thức quay đầu.
Ghế bên cạnh.
Mẹ đang ngồi đó.
Bà mỉm cười như mọi buổi sáng.
Trên tay còn cầm bát cháo nóng.
“Noãn Noãn.”
“Lại đây.”
“Con chưa ăn sáng.”
Anh cả ngồi đối diện bỗng quát lớn.
“Đừng nhìn!”
Chaporia
Bình Luận (0)