Noãn Noãn giật mình.

Chiếc ghế vừa rồi có mẹ ngồi…

Đã trống không.

Chỉ còn bát cháo.

Nhưng trong bát không phải cháo.

Mà là nước đen đặc.

Ông lão áo xám thở dài.

“Đường Hầm Vọng Niệm.”

“Nó sẽ lấy hình ảnh người con nhớ nhất.”

“Chỉ cần tin một lần.”

“Cả đời không ra được.”

Tiếng hát ru vẫn tiếp tục.

Lần này.

Không chỉ là giọng mẹ.

Mà còn có tiếng cười của Tô Mộc.

Tiếng gọi của Tô Niệm.

Tiếng ông cố.

Tiếng những người Noãn Noãn từng cứu.

Tất cả cùng vang lên.

“Quay lại đi.”

“Ở đây không có đau khổ.”

“Ở đây ai cũng còn sống.”

Ngay cả Sư phụ cũng khẽ nhíu mày.

Trước mắt ông.

Một người phụ nữ mặc đạo bào trắng chậm rãi xuất hiện.

Đó là sư tỷ đã mất của ông từ bốn trăm năm trước.

Bà mỉm cười.

“Tiểu sư đệ.”

“Lâu rồi không gặp.”

Bàn tay cầm kiếm của Sư phụ khẽ run lên.

Chỉ một thoáng.

Rồi ông chậm rãi nhắm mắt.

“Ngươi không phải tỷ ấy.”

“Người ta nhớ.”

“Không bao giờ gọi ta là Tiểu sư đệ.”

“Chỉ gọi…”

“A Huyền.”

Ầm!

Ảo ảnh lập tức vỡ tan.

Ông lão áo xám nhìn Sư phụ.

Trong mắt thoáng hiện vẻ khâm phục.

“Đạo tâm của ông…”

“Quả nhiên còn mạnh hơn năm mươi năm trước.”

Ngay lúc ấy.

Toa tàu bỗng rung chuyển dữ dội.

Ầm!

Một tiếng va chạm lớn vang lên từ đầu tàu.

Người soát vé lần đầu tiên mất bình tĩnh.

Hắn chạy dọc hành lang.

Lớn tiếng quát:

“Tất cả hành khách ngồi yên!”

“Không được mở cửa!”

“Không được nhìn ra ngoài!”

Nhưng đã quá muộn.

Qua ô cửa cuối toa.

Noãn Noãn nhìn thấy…

Một bàn tay khổng lồ đen kịt đang bám lên nóc tàu.

Móng tay dài hàng mét cào xuống thân toa, tóe lên vô số tia lửa đỏ.

Rồi thêm một bàn tay nữa.

Rồi thêm một bàn tay nữa.

Giống như…

Có thứ gì đó khổng lồ đang bò trên đoàn tàu.

Tiếng loa phát thanh vang lên, nhưng lần này không còn bình tĩnh.

“Khẩn cấp.”

“Khẩn cấp.”

“Xin toàn bộ hành khách chuẩn bị.”

“Quái vật tuần đường…”

“Đã thức tỉnh.”

CHƯƠNG 8

Tiếng còi báo động chói tai vang khắp đoàn tàu.

“Khẩn cấp.”

“Khẩn cấp.”

“Quái vật tuần đường đã thức tỉnh.”

Toàn bộ đèn trong toa lập tức chuyển sang màu đỏ sẫm.

Những hành khách vốn im lặng từ lúc lên tàu đồng loạt mở mắt. Không ai hoảng loạn. Giống như bọn họ đã quá quen với chuyện này.

Ông lão áo xám lập tức kéo cậu bé phía sau ngồi sát vào ghế.

“Tuyệt đối không được nhìn ra ngoài quá ba giây.”

Anh ba lập tức hỏi:

“Tại sao?”

“Vì nó sẽ nhớ mặt.

Ông lão đáp rất ngắn.

“Một khi bị nó nhớ.”

“Những chuyến tàu sau…”

“Nó sẽ luôn tìm ngươi.”

Ngay lúc ấy.

Ầm!

Cả toa tàu rung lên dữ dội.

Tiếng kim loại bị cào xé vang lên ken két khiến người nghe sởn gai ốc.

Noãn Noãn siết chặt chuông đồng.

Qua khe rèm cửa, cô bé vẫn nhìn thấy một phần bóng đen đang bám trên nóc tàu.

Thứ đó cực kỳ to lớn.

Chỉ riêng một bàn tay đã gần bằng cả toa tàu.

Lớp da màu xám đen nứt nẻ như đá, từng khe nứt chảy ra thứ chất lỏng đỏ sẫm. Mỗi đầu ngón tay đều mọc những chiếc móng dài cong vút, liên tục cào xuống mái tàu phát ra tiếng rít chói tai.

Người soát vé chạy dọc hành lang.

Trên tay hắn không còn là cuốn sổ.

Mà là một chiếc đèn lồng trắng.

Hắn vừa chạy vừa quát lớn:

“Đóng rèm!”

“Tắt đèn!”

“Không được gọi tên nhau!”

Anh cả lập tức kéo rèm kín lại.

Sư phụ dùng kiếm gỗ đào cắm xuống sàn.

Một đạo kết giới vàng nhạt bao quanh khoang tàu.

Nhưng ngay sau đó.

Một giọng nói non nớt vang lên từ bên ngoài.

“Noãn Noãn.”

“Ra chơi đi.”

Giọng nói ấy…

Là của Tô Mộc.

Noãn Noãn giật mình.

Tiếp theo.

Lại một giọng khác.

“Mình mang bóng tới rồi.”

Là Tô Niệm.

Rồi đến giọng mẹ.

“Con mở cửa giúp mẹ.”

Giọng ba.

Giọng anh hai.

Giọng ông cố.

Từng người thân, từng người bạn, từng người cô bé gặp trong suốt hành trình đều lần lượt cất tiếng gọi.

Tiếng gọi ấy không hề đáng sợ.

Ngược lại.

Nó dịu dàng đến mức khiến người ta chỉ muốn mở cửa ngay lập tức.

Ông lão áo xám lập tức bịt tai cậu bé.

“Sau ba ga đầu.”

“Nó sẽ không bắt đầu bằng nỗi sợ.”

“Mà bằng sự nhớ nhung.”

Anh ba lấy bút thật nhanh viết lên quyển sổ:

Quái vật tuần đường có khả năng mô phỏng giọng nói của người quen.

Ngay lúc ấy.

Chiếc hộp gỗ trong tay cậu bé phía sau ông lão bỗng rung lên.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Âm thanh càng lúc càng mạnh.

Giống như thứ bên trong đang vô cùng kích động.

Ông lão biến sắc.

“Không ổn.”

“Nó ngửi thấy.”

“Ngửi thấy Mệnh Đăng.”

Ông vừa dứt lời.

Một tiếng nổ lớn vang lên.

ẦM!

Mái toa tàu phía trước đột nhiên lõm xuống.

Tiếp theo.

Một móng vuốt khổng lồ xuyên thủng lớp thép.

Ánh trăng đỏ từ bên ngoài tràn vào.

Tất cả hành khách đồng loạt hét lên.

Quái vật…

Đã vào được trong tàu.

CHƯƠNG 9

Khoang tàu lập tức hỗn loạn.

Người soát vé cầm chiếc đèn lồng trắng lao tới.

Ánh sáng từ đèn chiếu vào móng vuốt khổng lồ.

Xèo!

Lớp da đen trên bàn tay lập tức bốc khói.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...