…
Ánh sáng từ Mệnh Đăng dần dịu xuống.
Chuông Chủ trong tay Noãn Noãn cũng không còn ngân vang nữa.
Chiếc chuông chậm rãi tách làm hai.
Một nửa bay trở về đỉnh tòa tháp trung tâm.
Nửa còn lại hóa thành chiếc chuông nhỏ quen thuộc, nhẹ nhàng đeo trở lại cổ tay Noãn Noãn.
Leng…
Tiếng chuông rất nhỏ.
Giống như vừa hoàn thành một lời hứa đã kéo dài vô số năm.
Noãn Noãn ngẩng đầu nhìn Thành chủ.
“Đã xong rồi sao?”
Thành chủ lắc đầu.
“Không.”
“Chỉ mới trì hoãn.”
Ông nhìn mười hai tòa tháp.
Vết nứt trên các cột phong ấn tuy đã ngừng lan rộng, nhưng vẫn còn đó.
Chúng giống như những vết thương chưa kịp lành.
“Một lần đánh chuông.”
“Chỉ đủ giúp Quỷ Thành kéo dài thêm một thời gian.”
“Muốn phong ấn hoàn toàn…”
“Vẫn còn thiếu.”
Noãn Noãn khẽ hỏi:
“Thiếu gì ạ?”
Thành chủ nhìn cô bé.
Khóe môi khẽ cong lên.
“Thiếu người giữ đèn trưởng thành.”
…
Mười ba vị chưởng môn lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo.
Không còn ai bị Quỷ Thành khống chế.
Chưởng môn Thanh Vân bước tới.
Ông chắp tay hành lễ với Thành chủ.
“Lão phu hiểu rồi.”
“Ba trăm năm qua.”
“Là huyền môn hiểu lầm Quỷ Thành.”
Thành chủ bình thản đáp:
“Hiểu lầm cũng tốt.”
“Nếu người đời biết nơi này tồn tại.”
“Sẽ có vô số kẻ tham lam tìm tới.”
“Không phải ai cũng muốn cứu thế gian.”
“Nhiều người chỉ muốn trường sinh.”
Ông đưa mắt nhìn khắp quảng trường.
“Quỷ Thành.”
“Chưa bao giờ thiếu người tham.”
“Chỉ thiếu người dám hy sinh.”
Không ai phản bác.
Bởi vì tất cả đều biết.
Ông nói đúng.
…
Người đàn ông áo đỏ chậm rãi bước tới.
Lần này.
Ông không còn mặc dáng vẻ của một người dẫn đường.
Mà cúi người thật sâu trước Noãn Noãn.
“Khách quý thứ mười bốn.”
“Không.”
Ông mỉm cười.
“Phải gọi là…”
“Ân nhân của Quỷ Thành.”
Noãn Noãn đỏ mặt.
“Con đâu có làm gì.”
Người đàn ông bật cười.
“Con giúp mười ba vị chưởng môn lấy lại quyền lựa chọn.”
“Con khiến Chuông Chủ thức tỉnh.”
“Con giữ được phong ấn.”
“Chỉ ba việc ấy thôi…”
“Đã đủ thay đổi vận mệnh của Quỷ Thành.”
Ngay cả những cư dân sống trong thành cũng lần lượt cúi đầu.
Không ai nói lời cảm ơn.
Nhưng ánh mắt của họ…
Đã không còn lạnh lẽo như lúc mới gặp.
…
Thành chủ chậm rãi giơ tay.
Một chiếc hộp gỗ màu đen từ không trung rơi xuống.
Ông đặt nó vào tay Noãn Noãn.
“Đây là thứ vốn thuộc về người giữ đèn.”
Chiếc hộp không lớn.
Trên nắp khắc hình ngọn đèn và chiếc chuông.
Noãn Noãn mở ra.
Bên trong chỉ có một vật.
Một chiếc chìa khóa cổ bằng ngọc đen.
Chỉ dài bằng ngón út.
Nhưng trên thân chìa khóa có khắc vô số phù văn mà ngay cả Sư phụ cũng chưa từng thấy.
“Đây là gì?”
Thành chủ nhìn chiếc chìa khóa.
Giọng nói lần đầu tiên mang theo chút hoài niệm.
“Đây là…”
“Chìa khóa Thiên Cung.”
Anh ba giật mình.
“Thiên Cung?”
Thành chủ gật đầu.
“Một trong ba nơi cấm kỵ.”
“Quỷ Thành giữ phong ấn.”
“Thiên Cung giữ thiên cơ.”
“Còn nơi cuối cùng…”
Ông dừng lại.
Không nói tiếp.
Sư phụ cũng không hỏi.
Ông hiểu.
Có những bí mật.
Đến lúc cần biết tự nhiên sẽ biết.
…
Tiếng còi tàu lại vang lên.
Người soát vé bước tới.
“Thưa Thành chủ.”
“Đã đến giờ.”
Thành chủ khẽ gật đầu.
Ông nhìn Noãn Noãn.
“Con còn nhỏ.”
“Con chưa cần gánh trách nhiệm này ngay.”
“Nhưng…”
“Một ngày nào đó.”
“Khi Mệnh Đăng sáng hoàn toàn.”
“Quỷ Thành sẽ lại mở cửa.”
“Lúc ấy.”
“Ta hy vọng…”
“Con không còn đến đây với tư cách khách.”
Noãn Noãn ngẩng đầu.
“Vậy với tư cách gì ạ?”
Thành chủ mỉm cười.
Ánh mắt lần đầu tiên lộ ra vẻ kính trọng.
“Với tư cách…”
“Người kế nhiệm.”
…
Đoàn tàu bắt đầu rời thành.
Mười ba vị chưởng môn cùng Tần gia đứng trên toa cuối nhìn Quỷ Thành dần khuất sau màn sương đỏ.
Không ai nói gì.
Cho đến khi tòa thành chỉ còn là một chấm đen nơi cuối chân trời.
Noãn Noãn cúi đầu.
Trong lòng bàn tay.
Chiếc chìa khóa ngọc đen khẽ phát sáng.
Một hàng chữ nhỏ từ từ hiện lên.
“Thiên Cung sẽ mở sau ba tháng.”
Ngay sau đó.
Mệnh Đăng cũng phát ra một tia sáng.
Một dòng chữ khác xuất hiện.
“Tiến độ thức tỉnh: Ba thành.”
Sư phụ nhìn dòng chữ ấy.
Khẽ cười.
“Con đường của con…”
“Mới chỉ bắt đầu.”
Noãn Noãn nắm chặt chiếc chìa khóa.
Trong đôi mắt trong veo phản chiếu bầu trời đang dần sáng lên.
Ở nơi rất xa.
Sau màn mây.
Dường như có một cung điện khổng lồ bằng bạch ngọc vừa thoáng hiện rồi biến mất.
Không ai biết.
Một hành trình mới.
Đã lặng lẽ bắt đầu.
—— HẾT QUYỂN 14 ——
Chaporia
Bình Luận (0)