Mọi người như được đưa tới một thời đại xa xưa.

Không có Quỷ Thành.

Không có nhân gian.

Chỉ có một vùng trời đất hỗn độn.

Giữa thiên địa.

Một ngọn đèn khổng lồ lơ lửng.

Bên cạnh là một chiếc chuông đồng.

Dưới chân chuông.

Là một tòa thành đen.

Ba thứ ấy tỏa sáng, chống đỡ một khe nứt khổng lồ trên bầu trời.

Qua khe nứt.

Có vô số bàn tay đen đang điên cuồng muốn chui vào.

Noãn Noãn vô thức nắm chặt tay.

“Đó là gì?”

Thành chủ nhìn khe nứt.

Giọng nói lần đầu tiên trầm xuống.

“Là Đại Kiếp.”

“Mọi thế giới đều có ngày kết thúc.”

“Còn thứ phía sau khe nứt…”

“Nó chính là sự kết thúc ấy.”

Anh ba lật sổ ghi chép thật nhanh.

“Vậy Quỷ Thành…”

“Không phải nhà tù?”

“Đúng.”

Thành chủ đáp.

“Nó là phong ấn.”

“Mười hai tòa tháp.”

“Mười hai tầng trận.”

“Mỗi một trăm năm.”

“Phong ấn sẽ suy yếu.”

“Cho nên Quỷ Thành phải mở cửa.”

“Mời người có tư cách tới gia cố.”

Anh cả cau mày.

“Vậy tại sao phải dùng cách ép buộc?”

Thành chủ im lặng.

Rất lâu sau mới cười nhạt.

“Bởi vì…”

“Không còn đủ người.”

“Ba trăm năm trước.”

“Còn ba mươi sáu người giữ trận.”

“Năm mươi năm trước.”

“Còn hai mươi mốt.”

“Lần mở cửa này…”

“Chỉ còn mười bốn.”

Mọi người đều hiểu.

Mười ba vị chưởng môn.

Và Noãn Noãn.

Đó chính là mười bốn người.

Đúng lúc ấy.

Ầm!

Toàn bộ Quỷ Thành rung chuyển dữ dội.

Một tiếng va chạm khổng lồ vang lên từ bên ngoài tường thành.

Trên bầu trời.

Xuất hiện thêm một vết nứt mới.

Qua khe nứt.

Một con mắt đen khổng lồ chậm rãi mở ra.

Nó nhìn thẳng xuống Quỷ Thành.

Cũng nhìn thẳng…

Vào Noãn Noãn.

CHƯƠNG 19

Ngay khoảnh khắc con mắt mở ra.

Mệnh Đăng bùng cháy.

Ánh sáng đỏ rực bao phủ toàn thân Noãn Noãn.

Tiếng chuông trên cổng thành ngân lên liên tục.

Leng…

Leng…

Leng…

Mười hai tòa tháp đồng loạt phát sáng.

Nhưng ánh sáng ấy đang yếu dần.

Từng vết nứt nhỏ xuất hiện trên tường thành.

Khắp Quỷ Thành.

Tiếng chuông báo động vang lên.

Người đàn ông áo đỏ lập tức quỳ xuống.

“Thành chủ.”

“Nó tới sớm hơn dự đoán.”

Thành chủ vẫn bình tĩnh nhìn bầu trời.

“Không.”

“Không phải nó tới.”

“Mà phong ấn yếu đi.”

Ông chậm rãi giơ tay.

Một đạo bạch quang bay lên đỉnh tháp trung tâm.

Mười hai cột sáng lập tức nối liền nhau.

Trận pháp khổng lồ bao phủ cả Quỷ Thành.

Con mắt trên bầu trời khẽ chớp.

Ngay sau đó.

Một bàn tay đen khổng lồ từ khe nứt vươn xuống.

Móng tay dài như dãy núi.

Chỉ một cú quét.

Ba cột sáng bên ngoài đã rung lên dữ dội.

Ầm!

Một tòa tháp phía đông xuất hiện vết nứt.

Khắp quảng trường.

Tiếng hô hoán vang lên.

“Cột trấn đông sắp vỡ!”

“Phong ấn tầng ba giảm ba mươi phần trăm!”

Mười ba vị chưởng môn không ai bảo ai.

Đồng loạt bước lên.

Chưởng môn Thanh Vân rút kiếm.

Trụ trì Bạch Liên chắp tay tụng kinh.

Những vị còn lại cũng thi triển toàn bộ đạo pháp.

Mười ba luồng linh lực hợp thành một dòng sông sáng.

Bay thẳng lên đỉnh tháp.

Vết nứt lập tức chậm lại.

Nhưng…

Không đủ.

Con mắt trên trời dường như còn chưa dùng toàn lực.

Nó chỉ nhìn.

Mỗi lần chớp mắt.

Phong ấn lại yếu thêm một phần.

Thành chủ quay đầu nhìn Noãn Noãn.

“Con thấy rồi chứ.”

“Đây là lý do Quỷ Thành phải tồn tại.”

Noãn Noãn gật đầu.

Ánh mắt cô bé không còn sự ngây thơ như lúc mới vào thành.

Cô nhìn Mệnh Đăng.

Lại nhìn Chuông Chủ.

Khẽ hỏi:

“Con có giúp được không?”

Thành chủ mỉm cười.

“Lần đầu tiên.”

“Không cần thắng.”

“Chỉ cần…”

“Để Chuông Chủ nhớ giọng con.”

Ông nhẹ nhàng đặt nửa chiếc chuông vào tay Noãn Noãn.

Ngay khi hai chiếc chuông chạm nhau.

Chúng tự động ghép lại thành một.

Chuông đồng hoàn chỉnh tỏa ra ánh sáng đỏ vàng chói mắt.

Khắp Quỷ Thành.

Tất cả chuông đồng đồng loạt ngân vang.

Leng…

Âm thanh ấy xuyên qua tường thành.

Xuyên qua khe nứt.

Khiến bàn tay đen khổng lồ khựng lại trong chốc lát.

Mệnh Đăng bay khỏi ngực Noãn Noãn.

Lơ lửng trên không.

Ánh sáng từ ngọn đèn nối liền với Chuông Chủ.

Rồi nối tới mười hai tòa tháp.

Toàn bộ trận pháp đang lung lay bỗng ổn định trở lại.

Con mắt trên bầu trời chậm rãi khép lại.

Khe nứt cũng từ từ thu nhỏ.

Trước khi biến mất.

Một giọng nói cổ xưa vọng xuống từ phía sau màn đêm.

“Người giữ đèn…”

“Ta đã tìm thấy ngươi.”

Âm thanh tan đi.

Bầu trời trở lại yên tĩnh.

Nhưng trong lòng tất cả mọi người đều hiểu.

Đại Kiếp…

Đã thật sự bắt đầu.

CHƯƠNG 20

Bầu trời dần khép lại.

Vết nứt đen từng chút một biến mất sau tầng mây đỏ.

Con mắt khổng lồ cũng chìm vào bóng tối.

Nhưng câu nói cuối cùng của nó vẫn còn quanh quẩn trong lòng tất cả mọi người.

“Người giữ đèn… Ta đã tìm thấy ngươi.”

Không ai biết nó là ai.

Cũng không ai biết lần gặp tiếp theo sẽ là khi nào.

Điều duy nhất có thể chắc chắn…

Đó là Đại Kiếp đã thực sự bắt đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...