Một giọng nói hùng hậu bỗng vang khắp thiên địa.
“Khách quý thứ mười bốn…”
“Hoan nghênh trở về.”
Hai chữ cuối cùng khiến Noãn Noãn khựng lại.
Trở về?
Đây rõ ràng là lần đầu tiên cô đến Quỷ Thành.
Vậy tại sao…
Giọng nói ấy lại dùng hai chữ “trở về”?
—
CHƯƠNG 17
Bên trong Quỷ Thành hoàn toàn khác những gì mọi người tưởng tượng.
Không có quỷ vật đi đầy đường.
Không có tiếng kêu thảm thiết.
Cũng không có khung cảnh âm u.
Ngược lại.
Hai bên con phố chính vô cùng náo nhiệt.
Những cửa tiệm san sát nhau.
Có tiệm bán pháp khí.
Có tiệm bán linh dược.
Có tiệm bán ký ức được đựng trong những chiếc bình lưu ly.
Có cửa hàng treo đầy những chiếc mặt nạ mang đủ mọi biểu cảm.
Điều kỳ lạ nhất là…
Khách trong thành không hoàn toàn là người chết.
Có người mang khí tức của người sống.
Có người là linh hồn.
Có yêu tộc.
Có quỷ tộc.
Thậm chí còn có những sinh vật mà ngay cả sư phụ cũng chưa từng gặp.
Nhưng tất cả đều tuân thủ cùng một quy tắc.
Không ai gây ồn ào.
Không ai đánh nhau.
Không ai nhìn chằm chằm vào người khác.
Như thể có một luật lệ vô hình bao trùm toàn bộ tòa thành.
Anh ba không ngừng ghi chép.
“Không gian ổn định.”
“Linh khí và âm khí cân bằng.”
“Quỷ Thành…”
“Giống một thế giới độc lập.”
Đúng lúc ấy.
Một cô bé chừng sáu tuổi ôm giỏ hoa chạy tới trước mặt Noãn Noãn.
“Chị ơi.”
“Mua hoa không?”
Noãn Noãn cúi xuống.
“Bao nhiêu tiền?”
Cô bé cười rất tươi.
“Không lấy tiền.”
“Chỉ đổi một ký ức.”
Anh cả lập tức kéo Noãn Noãn lùi lại.
“Không đổi.”
Cô bé cũng không giận.
Chỉ mỉm cười chạy sang người khác.
Một ông lão nhận lấy bông hoa.
Khẽ chạm lên trán mình.
Một đốm sáng trắng bay ra.
Rơi vào giỏ hoa.
Ông lão ôm bó hoa rời đi với vẻ mặt mãn nguyện.
Nhưng chỉ vài bước sau.
Ông dừng lại.
Quay sang người bên cạnh hỏi:
“Xin lỗi…”
“Hôm nay là ngày gì vậy?”
Anh ba siết chặt cuốn sổ.
“Ký ức…”
“Thật sự được dùng như tiền.”
Người đàn ông áo đỏ khẽ nói:
“Đây là quy tắc của Quỷ Thành.”
“Muốn có thứ gì.”
“Phải dùng thứ tương ứng để đổi.”
Noãn Noãn nhìn giỏ hoa.
Trong lòng chợt thấy nặng trĩu.
Một thành phố mà ngay cả ký ức cũng trở thành hàng hóa…
Đó thật sự là nơi con người có thể ở lâu sao?
Đúng lúc ấy.
Tiếng chuông lớn giữa thành vang lên.
Leng…
Leng…
Mọi người trên phố đồng loạt dừng bước.
Người đàn ông áo đỏ khẽ hít sâu.
“Thành chủ…”
“Đã tỉnh.”
Ngay khi tiếng chuông dứt.
Cuối con đường dài xuất hiện một bóng người mặc trường bào trắng.
Người đó đi rất chậm.
Mỗi bước chân đều khiến không gian quanh mình khẽ gợn sóng.
Không ai nhìn rõ gương mặt.
Bởi khuôn mặt ấy luôn bị một màn sương mỏng che phủ.
Thế nhưng…
Khi người ấy đi ngang qua.
Toàn bộ cư dân Quỷ Thành đều cúi đầu hành lễ.
Ngay cả người đàn ông áo đỏ cũng quỳ xuống một gối.
Chỉ riêng Noãn Noãn vẫn đứng yên.
Bởi vì Mệnh Đăng trước ngực cô bé đang rung lên dữ dội.
Người mặc áo trắng dừng lại trước mặt Noãn Noãn.
Im lặng thật lâu.
Rồi chậm rãi đưa tay ra.
Trong lòng bàn tay người ấy…
Là nửa chiếc chuông đồng giống hệt chiếc chuông Noãn Noãn luôn mang theo bên mình.
Giọng nói ôn hòa vang lên.
“Đã lâu không gặp.”
“Người giữ đèn.”
CHƯƠNG 18
Người mặc trường bào trắng vẫn giữ nguyên tư thế đưa bàn tay về phía Noãn Noãn.
Nửa chiếc chuông đồng nằm lặng lẽ trong lòng bàn tay người ấy.
Không có linh lực dao động.
Không có sát khí.
Thế nhưng Mệnh Đăng trước ngực Noãn Noãn lại rung lên từng hồi, giống như gặp được một nửa còn thiếu của chính mình.
Leng…
Chiếc chuông nhỏ trên cổ tay cô bé tự ngân lên.
Ngay sau đó.
Nửa chiếc chuông trong tay Thành chủ cũng khẽ rung.
Hai âm thanh hòa làm một.
Một luồng sáng đỏ vàng lan khắp quảng trường trước cổng thành.
Toàn bộ cư dân Quỷ Thành đồng loạt dừng bước.
Không ai nói chuyện.
Không ai dám ngẩng đầu.
Người đàn ông áo đỏ đứng phía sau khẽ hít một hơi sâu.
“Ba trăm năm…”
“Chuông Chủ cuối cùng cũng đáp lại.”
Noãn Noãn chớp chớp mắt.
“Đây là chuông của con sao?”
Thành chủ khẽ lắc đầu.
“Không.”
“Đây là Chuông Chủ.”
“Còn chiếc chuông trên tay con…”
“Là Chuông Dẫn.”
Noãn Noãn nghiêng đầu.
“Khác nhau thế nào ạ?”
Thành chủ nhìn chiếc chuông nhỏ trên cổ tay cô bé.
“Chuông Dẫn tìm đường.”
“Chuông Chủ giữ cửa.”
“Một chiếc dẫn người sống.”
“Một chiếc ngăn kẻ không nên sống.”
Ông dừng lại một lát rồi nhìn thẳng vào Mệnh Đăng.
“Ba món đồ này.”
“Mệnh Đăng.”
“Chuông Dẫn.”
“Chuông Chủ.”
“Vốn là một.”
Câu nói ấy khiến Sư phụ và mười ba vị chưởng môn đồng loạt biến sắc.
Sư phụ bước lên một bước.
“Không thể.”
“Ba pháp khí ấy xuất hiện ở ba thời đại khác nhau.”
Thành chủ bình thản đáp:
“Đó là điều các ngươi được biết.”
“Không phải sự thật.”
Ông khẽ phất tay.
Không gian quanh quảng trường lập tức thay đổi.
Chaporia
Bình Luận (0)