Anh lập tức siết chặt lá bùa Noãn Noãn đưa trước khi rời khoang.
Lá bùa vẫn còn nguyên.
Điều đó chứng tỏ…
Noãn Noãn vẫn an toàn.
Trong khi đó, ở toa cuối.
Mười ba vị chưởng môn đã dần khôi phục ý thức.
Vị trụ trì chùa Bạch Liên chắp tay niệm Phật.
“Đa tạ tiểu thí chủ.”
“Lão nạp suýt nữa…”
“Đánh mất đạo tâm.”
Người đàn ông áo đỏ vẫn ngồi nguyên tại chỗ.
Hắn không hề ngăn cản.
Chỉ lặng lẽ nhìn Quỷ Thành ngoài cửa sổ.
Một lúc sau mới cất tiếng.
“Các vị đã lấy lại quyền lựa chọn.”
“Vậy…”
“Có còn muốn xuống tàu không?”
Cả căn phòng im lặng.
Không ai trả lời ngay.
Chưởng môn Thanh Vân là người đứng lên đầu tiên.
Ông nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lại nhìn Noãn Noãn.
Cuối cùng mỉm cười.
“Lão phu…”
“Vẫn muốn vào.”
Noãn Noãn ngẩn người.
“Ông…”
“Không sợ sao?”
Ông lão bật cười.
“Sợ.”
“Nhưng khác.”
“Lúc trước ta vào vì bị dẫn dắt.”
“Bây giờ…”
“Là tự mình quyết định.”
Ngay sau đó.
Từng vị chưởng môn cũng lần lượt đứng dậy.
“Tôi cũng vào.”
“Lão nạp cũng vậy.”
“Nếu Quỷ Thành thật sự liên quan tới an nguy thiên hạ…”
“Chúng ta không thể đứng ngoài.”
Noãn Noãn nhìn mọi người.
Khóe môi khẽ cong lên.
Đó mới là điều cô bé mong muốn.
Không phải ép buộc.
Mà là lựa chọn.
Người đàn ông áo đỏ nhìn cảnh ấy rất lâu.
Cuối cùng.
Hắn chậm rãi tháo chiếc mặt nạ bạc xuống.
Lần đầu tiên.
Noãn Noãn nhìn thấy gương mặt thật của hắn.
Đó là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi.
Sắc mặt tái nhợt.
Giữa trán có một vết nứt hình chuông.
Ánh mắt đầy vẻ mỏi mệt.
“Đã ba trăm năm…”
Hắn khẽ cười.
“Cuối cùng cũng có người…”
“Dạy Quỷ Thành thế nào là lựa chọn.”
Đúng lúc ấy.
Ầm!
Đoàn tàu chấn động dữ dội.
Tiếng chuông trên cổng thành vang lên lần thứ hai.
Leng…
Hai cánh cổng Quỷ Thành mở hoàn toàn.
Nhưng ngay phía sau cổng.
Không phải đường phố.
Mà là một biển sương đen cuồn cuộn.
Trong màn sương.
Một đôi mắt khổng lồ chậm rãi mở ra.
Giọng nói già nua mà Noãn Noãn từng nghe trên đường ray lại vang lên trong đầu.
“Người cầm đèn…”
“Đừng để nó tỉnh dậy.”
Ngay khi câu nói kết thúc.
Tiếng chuông thứ ba…
Bắt đầu ngân lên.
CHƯƠNG 16
Tiếng chuông thứ ba ngân lên.
Leng…
Âm thanh ấy không còn chỉ vang vọng trên cổng thành, mà lan khắp bầu trời Quỷ Thành.
Mười hai tòa tháp đen đồng loạt sáng lên.
Từng phù văn cổ xưa trên tường thành bắt đầu chuyển động như có sinh mệnh. Dòng sông đỏ bao quanh thành cũng nổi sóng dữ dội, vô số khuôn mặt chìm nổi trong nước đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía cổng.
Đoàn tàu cuối cùng dừng hẳn.
Tiếng loa phát thanh vốn đều đều nay trở nên trang nghiêm.
“Chuyến cuối Quỷ Thành đã tới đích.”
“Xin hành khách chuẩn bị xuống tàu.”
“Cảnh báo.”
“Xin không rời khỏi khách quý thứ mười bốn.”
Người đàn ông áo đỏ chậm rãi đứng dậy.
Ông nhìn Noãn Noãn, ánh mắt không còn vẻ thăm dò như trước.
“Từ lúc bước qua cánh cổng này, Quỷ Thành sẽ coi cô là khách quý thật sự.”
“Nhưng cũng từ giây phút đó…”
“Thành chủ sẽ biết cô đã tới.”
Noãn Noãn ngẩng đầu.
“Ông ấy đáng sợ lắm sao?”
Người đàn ông khẽ cười.
“Không.”
“Điều đáng sợ là…”
“Ngay cả ta cũng chưa từng nhìn thấy gương mặt thật của người.”
Cánh cửa toa tàu mở ra.
Một cây cầu đá dài nối thẳng vào cổng thành.
Hai bên cầu không có lính canh.
Chỉ có hàng nghìn bức tượng đá đứng im lặng.
Có đạo sĩ.
Có hòa thượng.
Có yêu thú.
Có cả những người mặc trang phục hiện đại.
Điểm giống nhau duy nhất là…
Trên ngực mỗi bức tượng đều treo một tấm thẻ đồng.
Anh ba vừa nhìn đã lạnh người.
“Mấy bức tượng này…”
“Đều là người thật.”
Người đàn ông áo đỏ khẽ gật đầu.
“Khách không chịu trả giá.”
“Sẽ ở lại đây.”
“Làm người gác cổng.”
Noãn Noãn chợt nhớ tới cậu bé ở Ga Vô Danh.
Có lẽ…
Nếu không gặp được ai nhớ tên mình.
Một ngày nào đó cậu cũng sẽ biến thành một bức tượng như thế.
Sư phụ cùng những người khác cũng bước xuống tàu.
Ông nhìn bức tượng gần nhất.
Đó là một kiếm tu già.
Thanh kiếm trong tay vẫn còn giữ tư thế xuất kiếm.
Nhưng ánh mắt đã hoàn toàn mất đi thần thái.
Sư phụ khẽ chắp tay.
“Cầu mong đạo hữu sớm được giải thoát.”
Đúng lúc ấy.
Mệnh Đăng trên ngực Noãn Noãn bỗng phát sáng.
Một tia sáng đỏ rơi xuống bức tượng.
Răng rắc…
Một vết nứt rất nhỏ xuất hiện trên lớp đá.
Tất cả mọi người đồng loạt nhìn sang.
Người đàn ông áo đỏ biến sắc.
“Không thể…”
“Mệnh Đăng…”
“Có thể lay động phong ấn?”
Nhưng vết nứt chỉ xuất hiện trong chớp mắt rồi khép lại.
Tuy vậy.
Trong đôi mắt vốn vô hồn của bức tượng.
Lại xuất hiện một tia sáng rất nhỏ.
Người đàn ông áo đỏ nhìn Noãn Noãn thật lâu.
Trong lòng hắn dâng lên một suy nghĩ mà ba trăm năm qua chưa từng có.
Có lẽ…
Đứa trẻ này thật sự có thể thay đổi Quỷ Thành.
Đoàn người tiếp tục bước về phía cổng.
Ngay khi Noãn Noãn đặt chân qua cánh cổng đen.
Chaporia
Bình Luận (0)