Noãn Noãn nhớ tới bàn tay khổng lồ từng xuất hiện trên bầu trời Thành Phố Bị Lãng Quên. “Thứ bên ngoài là ai?”

Người đàn ông áo đỏ im lặng.

Một lúc sau, hắn nói: “Là thứ từng khiến Mệnh Đăng sinh ra.”

Tim Noãn Noãn đập mạnh.

Hắn tiếp tục: “Nó đã nuốt rất nhiều nơi. Thành Phố Bị Lãng Quên chỉ là một mảnh rơi ra từ miệng nó. Thôn Không Tên chỉ là nơi bị nó liếc qua. Quỷ Thành là nhà tù lớn nhất còn lại giữa âm dương. Nếu nơi này sụp, những thứ bị nhốt trong thành sẽ thoát ra. Khi đó, nhân gian sẽ không còn là nhân gian nữa.”

Noãn Noãn nhìn mười ba vị chưởng môn. “Vậy tại sao không nói thật với họ?”

“Vì nói thật, họ sẽ từ chối.”

“Vậy nên các ngươi lấy quyền từ chối của họ?”

“Đúng.”

Noãn Noãn lắc đầu. “Sai rồi.”

Người đàn ông áo đỏ nhìn cô.

Cô bé nói rất nghiêm túc: “Muốn người khác giúp thì phải nói rõ. Không được lấy thứ của người ta trước. Nếu các ngươi làm đúng, sư phụ sẽ giúp. Anh cả cũng giúp. Rất nhiều người sẽ giúp. Nhưng các ngươi dùng cách xấu, nên mọi người sẽ không tin.”

Người đàn ông áo đỏ im lặng rất lâu.

Trong ánh đèn đỏ, mặt nạ bạc của hắn phản chiếu bóng dáng nhỏ bé của Noãn Noãn.

Cuối cùng, hắn khẽ thở dài.

“Có lẽ cô nói đúng.”

Hắn giơ tay.

Mười ba chiếc thiệp trên bàn bay lên, rơi xuống trước mặt Noãn Noãn.

“Vậy ta cho cô một cơ hội.”

“Trước khi tàu vào thành, nếu cô có thể trả lại quyền từ chối cho mười ba người này, ta sẽ để họ tự quyết định có vào Quỷ Thành hay không.”

Noãn Noãn nhìn hắn. “Nếu con làm không được?”

Người đàn ông áo đỏ mỉm cười.

“Vậy khi tàu vào thành, họ sẽ trở thành mười ba chiếc chuông phụ.”

“Còn cô…”

“Phải tự tay đánh chuông chủ.”

Ngay khi hắn nói xong, loa phát thanh vang lên khắp đoàn tàu.

“Chuyến cuối Quỷ Thành còn mười phút vào thành.”

“Xin khách quý chuẩn bị xuống tàu.”

Noãn Noãn cúi đầu nhìn mười ba tấm thiệp.

Trên mỗi tấm đều hiện ra một dòng chữ giống nhau:

“Ta đồng ý.”

Nhưng nét chữ trên đó…

Không phải do các chưởng môn viết.

CHƯƠNG 14

Tiếng loa trên đoàn tàu vẫn đều đều vang lên.

“Còn chín phút.”

“Còn chín phút sẽ tiến vào Quỷ Thành.”

Trong căn phòng cuối toa, mười ba tấm thiệp màu đen lặng lẽ nằm trước mặt Noãn Noãn.

Trên mỗi tấm chỉ có ba chữ.

Ta đồng ý.

Nét chữ giống hệt nhau.

Không có lấy một chút khác biệt.

Noãn Noãn cầm thử một tấm lên.

Vừa chạm vào mặt giấy, trước mắt cô bé lập tức tối sầm.

Một ngọn núi cao phủ đầy mây trắng hiện ra.

Giữa đại điện, một ông lão mặc đạo bào đang ngồi thiền.

Đó chính là chưởng môn phái Thanh Vân.

Đúng lúc ấy, người soát vé mang thiệp bước vào.

“Xin mời ngài.”

“Tàu đã tới.

Chưởng môn mở thiệp.

Không chút do dự.

Ông đặt bút.

Viết xuống ba chữ.

Ta đồng ý.

Hình ảnh dừng lại.

Noãn Noãn khẽ cau mày.

“Không đúng…”

Người đàn ông áo đỏ chống cằm nhìn cô.

“Có gì không đúng?”

Noãn Noãn lắc đầu.

“Ông ấy không hề đọc hết.”

“Chỉ nhìn một cái đã ký.”

Người đàn ông mỉm cười.

“Đúng.”

“Bởi vì thiệp có năng lực khiến người ta cho rằng…”

“Đây là quyết định của chính mình.”

Noãn Noãn chợt hiểu.

Không phải họ tự nguyện.

Mà là…

Ý chí của họ bị dẫn dắt.

Cô bé đặt tấm thiệp xuống.

Rồi cầm chiếc chuông nhỏ lên.

Leng…

Tiếng chuông trong trẻo vang khắp căn phòng.

Điều kỳ lạ xảy ra.

Ba chữ “Ta đồng ý” trên mặt thiệp bắt đầu nhòe đi.

Từng nét mực đỏ chảy xuống như máu.

Ở bên dưới.

Lộ ra một câu khác.

Ta muốn từ chối.

Người đàn ông áo đỏ khựng lại.

Ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện vẻ kinh ngạc.

“Mệnh Đăng…”

“Có thể soi thấy ý nghĩ thật.”

Noãn Noãn không đáp.

Cô tiếp tục rung chuông.

Leng…

Leng…

Tiếng chuông thứ hai vang lên.

Mười ba tấm thiệp đồng loạt phát sáng.

Từng câu “Ta đồng ý” lần lượt biến mất.

Thay vào đó là những câu hoàn toàn khác.

“Ta còn đồ đệ phải bảo vệ.”

“Ta chưa thể đi.”

“Ta muốn biết chân tướng trước.”

“Ta cần thêm thời gian.”

Đó mới là ý nghĩ thật sự của các chưởng môn.

Ngay khoảnh khắc ấy.

Mười ba người mặc áo choàng đen đồng loạt run lên.

Ánh mắt vốn trống rỗng dần có tiêu cự.

Vị chưởng môn lớn tuổi nhất chậm rãi ngẩng đầu.

Ông nhìn đôi tay mình.

Rồi nhìn Noãn Noãn.

Giọng khàn đặc.

“Tiểu cô nương…”

“Là cháu…”

“Đánh thức chúng ta sao?”

Người đàn ông áo đỏ khẽ thở dài.

“Xem ra…”

“Ta đã thua ván đầu.”

Đúng lúc ấy.

Tiếng chuông trên cổng thành bỗng vang lên.

Leng…

Âm thanh lần này lớn hơn trước rất nhiều.

Đoàn tàu cũng bắt đầu giảm tốc.

Qua cửa sổ.

Quỷ Thành đã ở ngay trước mắt.

Cánh cổng đen cao hàng chục mét từ từ mở ra.

Bên trong.

Vô số đèn lồng đỏ đồng loạt sáng lên.

Như đang chào đón những vị khách mới.

CHƯƠNG 15

“Kính thưa các hành khách.”

“Đoàn tàu chuẩn bị vào thành.”

“Xin kiểm tra lại vé.”

Tiếng thông báo vừa dứt.

Mỗi tấm vé đồng trong tay mọi người đều nóng lên.

Anh cả ở khoang phía trước chợt nhìn thấy tên mình trên vé bắt đầu mờ dần.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...