Toa cuối có thứ đang chờ cô.

Không phải để hại cô.

Mà là để nói cho cô biết vì sao Quỷ Thành lại mở cửa sớm.

Noãn Noãn cầm chiếc chìa khóa đồng đen lên. “Con đi.”

Anh cả cau mày. “Noãn Noãn.”

Cô bé ngẩng đầu, nghiêm túc nói: “Con sẽ không mở cửa lạ. Không uống nước lạ. Không trả lời câu hỏi lạ. Nếu gặp người giống con, con sẽ đánh.”

Anh ba im lặng một lát, rồi đặt vào tay cô một lá bùa giấy rất nhỏ, trên đó viết tên đầy đủ của cô bằng chu sa. “Mang theo. Nếu có chuyện, xé nó. Anh sẽ biết em còn nhớ mình là ai.”

Sư phụ nhìn cô bé rất lâu, cuối cùng khom người, đặt tay lên đầu cô. “Nhớ kỹ. Quỷ Thành thích lấy thứ người ta nghĩ mình không cần nhất. Đừng tùy tiện nói câu ‘không sao’, cũng đừng nghĩ mất chút gì đó không quan trọng.”

Noãn Noãn gật đầu.

Cô cầm chìa khóa bước ra hành lang.

Người soát vé đi trước dẫn đường. Đoàn tàu rất dài, dài tới mức mỗi toa đều giống một thế giới khác nhau. Toa thứ nhất đầy người mặc áo tang trắng, ai cũng ôm một bài vị nhưng trên bài vị không có tên. Toa thứ hai ngồi toàn những thương nhân cổ quái, trên bàn bày vàng bạc, mắt, răng, tóc và những chiếc lọ chứa tiếng cười. Toa thứ ba chỉ có nước. Hành khách ngồi trên thuyền giấy, lặng lẽ trôi giữa sàn toa như mặt sông.

Noãn Noãn không nhìn lâu.

Cô nhớ lời sư phụ.

Không tò mò quá mức trong Quỷ Thành.

Càng đi về cuối, ánh đèn càng tối.

Tiếng bánh xe trên đường ray cũng dần biến mất. Cuối cùng, người soát vé dừng trước một cánh cửa sắt màu đen. Trên cửa không có số, chỉ khắc hình một chiếc chuông nhỏ giống hệt chuông trên tay Noãn Noãn.

“Khách quý, xin mở cửa.”

Noãn Noãn cắm chìa khóa vào ổ.

Lạch cạch.

Cửa mở ra.

Bên trong không phải toa tàu.

Mà là một căn phòng rất lớn, sáng rực ánh đèn đỏ. Chính giữa phòng đặt một chiếc bàn dài. Trên bàn có mười bốn chiếc ghế. Mười ba ghế đầu đã có người ngồi. Họ đều mặc áo choàng đen, trước mặt đặt một tấm thiệp. Không nhìn rõ mặt, nhưng trên ghế của mỗi người đều viết tên một vị chưởng môn đã biến mất.

Chiếc ghế cuối cùng trống.

Trên lưng ghế viết:

Tần Noãn Noãn.

Ở đầu bàn, một người đàn ông mặc áo choàng đỏ ngồi lặng lẽ. Gương mặt hắn bị mặt nạ bạc che khuất. Trên tay cầm một chiếc chuông nhỏ không có lưỡi.

Hắn nhìn Noãn Noãn.

Giọng nói trầm thấp vang lên.

“Người cầm đèn.”

“Cuối cùng cô cũng tới.”

Noãn Noãn không ngồi xuống ngay. Cô đứng ở cửa, nhìn mười ba người mặc áo choàng đen. “Các chưởng môn đâu?”

Người đàn ông áo đỏ khẽ cười.

“Họ ở đây.”

“Vậy sao họ không nói chuyện?”

“Vì họ đã trả trước một phần giá vé.”

Noãn Noãn siết chặt chuông đồng. “Trả bằng gì?”

Người đàn ông áo đỏ đặt chiếc chuông không lưỡi lên bàn.

“Bằng quyền được từ chối.”

CHƯƠNG 13

Quyền được từ chối.

Bốn chữ ấy khiến Noãn Noãn lạnh sống lưng.

Cô bé từng gặp rất nhiều giao dịch đáng sợ. Chợ Âm Dương lấy mặt, Nhà Hát Vô Thanh lấy giọng, Vong Giả lấy sự tồn tại. Nhưng những thứ ấy dù đáng sợ tới đâu, người bị nhắm đến ít nhất vẫn có thể giãy giụa, có thể chống lại, có thể nói không.

Còn mất đi quyền từ chối…

Nghĩa là ngay từ đầu đã không còn tư cách phản kháng.

Người đàn ông áo đỏ đưa tay gõ nhẹ lên mặt bàn. Mười ba người mặc áo choàng đen đồng loạt ngẩng đầu. Dưới mũ trùm là những gương mặt quen thuộc với huyền môn. Chưởng môn phái Thanh Vân, trụ trì chùa Bạch Liên, lão thiên sư núi Nam Đẩu… tất cả đều mở mắt, nhưng ánh mắt trống rỗng.

Noãn Noãn hỏi: “Các ông ấy còn sống không?”

“Đương nhiên.” Người đàn ông áo đỏ đáp. “Quỷ Thành không thích lãng phí khách quý. Họ chỉ tạm thời không thể quyết định cho chính mình.”

“Vì sao bắt họ?”

“Không phải bắt.” Hắn sửa lại rất kiên nhẫn. “Là mời. Thiệp đã tới tay, tàu đã đến cửa, họ bước lên bằng chính đôi chân của mình. Quỷ Thành luôn tuân thủ quy tắc.”

Noãn Noãn cau mày. “Quy tắc xấu.”

Người đàn ông áo đỏ khựng lại.

Sau đó hắn bật cười.

Tiếng cười rất nhẹ, nhưng cả căn phòng rung lên. Mười ba ngọn đèn đỏ trên bàn đồng loạt chớp tắt.

“Đúng là người cầm đèn. Rất lâu rồi không ai dám nói quy tắc của Quỷ Thành xấu trước mặt ta.”

Noãn Noãn nhìn hắn. “Ngươi là Thành chủ?”

“Không.” Hắn lắc đầu. “Ta chỉ là người truyền lời.”

“Thành chủ đâu?”

Người đàn ông áo đỏ chỉ ra ngoài cửa sổ.

Noãn Noãn quay đầu.

Không biết từ lúc nào, ngoài cửa sổ đã không còn đường ray. Đoàn tàu đang chạy trên bầu trời đêm, phía dưới là Quỷ Thành khổng lồ. Mười hai tòa tháp đen vây quanh trung tâm thành, mà ở chính giữa có một cung điện cao nhất. Trên đỉnh cung điện treo một chiếc chuông đồng khổng lồ giống chiếc chuông trên cổng thành.

Người đàn ông áo đỏ nói: “Thành chủ đang ngủ. Chuông chưa vang đủ ba lần, người sẽ không tỉnh.”

Noãn Noãn lập tức hỏi: “Vì sao muốn con đánh chuông?”

Người đàn ông áo đỏ nhìn cô rất lâu. “Vì chỉ người cầm Mệnh Đăng hoàn chỉnh mới đánh thức được chuông chủ. Quỷ Thành mở sớm không phải vì chúng ta muốn, mà vì có thứ bên ngoài đang tới gần. Nếu Thành chủ không tỉnh, Quỷ Thành sẽ bị nuốt.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...