“Tên em là gì?”
Noãn Noãn sững người.
Cậu bé nhìn cô bằng ánh mắt trong veo.
Không có tà khí.
Không có ác ý.
Chỉ có sự hoang mang.
Như một đứa trẻ thật sự đi lạc.
Noãn Noãn còn chưa kịp trả lời.
Sư phụ đã đưa tay kéo cô bé lùi lại.
“Đừng đáp.”
Ông nhìn cậu bé.
Ánh mắt trầm xuống.
“Bởi vì…”
“Nó không còn tên để trả lại nữa.”
Ngay lúc ấy.
Tiếng còi tàu vang lên.
Người soát vé hô lớn.
“Hành khách chuẩn bị.”
“Ga Vô Danh kết thúc.”
Cánh cửa toa từ từ khép lại.
Cậu bé vẫn đứng yên.
Nó giơ con diều lên.
Mỉm cười.
“Chị.”
“Nếu gặp tên em.”
“Nhớ mang về nhé.”
Đoàn tàu chậm rãi rời ga.
Bóng dáng cậu bé nhỏ dần.
Cho tới khi biến mất hoàn toàn trong màn sương đỏ.
—
CHƯƠNG 11
Rời khỏi Ga Vô Danh.
Không khí trong khoang càng thêm nặng nề.
Không ai nói chuyện suốt gần mười phút.
Chỉ có tiếng bánh xe nghiến trên đường ray.
Cộc…
Cộc…
Cộc…
Đột nhiên.
Mệnh Đăng trước ngực Noãn Noãn phát sáng.
Nhưng lần này.
Ánh sáng không còn đỏ.
Mà chuyển sang màu vàng nhạt.
Cùng lúc đó.
Chiếc vé đồng trong tay cô bé tự động hiện thêm một dòng chữ.
“Khách quý thứ mười bốn.”
“Xin tới toa cuối.”
Anh cả lập tức cau mày.
“Không đi.”
Người soát vé không biết xuất hiện từ lúc nào.
Hắn đứng ngoài cửa khoang.
Giọng vẫn bình tĩnh như cũ.
“Đây là lời mời.”
“Không phải mệnh lệnh.”
“Nhưng nếu từ chối…”
“Thành chủ sẽ tự mình tới.”
Sư phụ nhìn thẳng người soát vé.
“Thành chủ muốn gặp con bé?”
“Đúng.”
“Vì sao?”
Người soát vé im lặng.
Rất lâu sau.
Hắn mới chậm rãi đáp.
“Người giữ Mệnh Đăng.”
“Có tư cách.”
“Đánh chuông.”
Ba chữ cuối cùng khiến ông lão áo xám tái mặt.
Ông chống gậy đứng bật dậy.
“Không thể.”
“Chiếc chuông ấy…”
“Vẫn còn sao?”
Người soát vé khẽ cúi đầu.
“Chưa từng mất.”
“Chỉ đang chờ chủ nhân.”
Anh ba lập tức hỏi.
“Đánh chuông sẽ xảy ra chuyện gì?”
Người soát vé nhìn Noãn Noãn.
Ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện dao động.
“Quỷ Thành…”
“Sẽ thức tỉnh.”
Không khí trong khoang đông cứng.
Sư phụ siết chặt chuôi kiếm.
“Con bé sẽ không đánh.”
Người soát vé không tranh luận.
Hắn chỉ lấy từ túi áo ra một chiếc chìa khóa đồng màu đen.
Đặt lên bàn.
“Đây là chìa khóa toa cuối.”
“Nếu khách quý muốn biết…”
“Tại sao Quỷ Thành mở cửa sớm ba mươi bảy năm.
”
“Xin hãy tới.”
Nói xong.
Hắn quay người rời đi.
Khoang tàu lại chìm vào yên tĩnh.
Noãn Noãn nhìn chiếc chìa khóa.
Không hiểu vì sao.
Trong lòng bỗng xuất hiện một cảm giác rất kỳ lạ.
Giống như…
Có ai đó đang đợi cô ở toa cuối.
Không phải quỷ.
Không phải Thành chủ.
Mà là một người đã chờ rất lâu.
Đúng lúc ấy.
Đoàn tàu đột nhiên chui ra khỏi màn sương.
Xa xa.
Cuối đường ray.
Một tòa thành khổng lồ hiện ra dưới ánh trăng máu.
Mười hai tòa tháp đen cao vút.
Tường thành kéo dài vô tận.
Trên cổng thành treo một chiếc chuông đồng khổng lồ.
Chiếc chuông không có dùi.
Nhưng vẫn khẽ rung.
Leng…
Leng…
Âm thanh ấy giống hệt tiếng chuông trên cổ tay Noãn Noãn.
Sư phụ nhìn tòa thành.
Sắc mặt chưa từng nghiêm trọng đến vậy.
Ông khàn giọng nói:
“Đó…”
“Chính là Quỷ Thành.”
CHƯƠNG 12
Tòa thành đen hiện ra ở cuối đường ray như một con thú khổng lồ đang ngủ dưới vầng trăng máu.
Không ai trong khoang nói chuyện.
Ngay cả ông lão áo xám từng sống sót trở về từ Quỷ Thành cũng siết chặt cây gậy trúc trong tay, sắc mặt khó coi hơn trước rất nhiều. Cậu bé ôm hộp gỗ đứng sau lưng ông, từ khi nhìn thấy cổng thành đã không còn cười nữa. Chiếc hộp trong tay nó khẽ rung, bên trong vang lên tiếng cào rất nhỏ, giống như thứ bị nhốt trong đó cũng cảm nhận được nơi mình từng thuộc về.
Noãn Noãn nhìn chiếc chuông đồng khổng lồ treo trên cổng thành. Nó không có dùi, cũng không có người kéo dây, nhưng cứ cách vài hơi thở lại khẽ rung một lần.
Leng…
Âm thanh ấy rất nhẹ.
Nhưng mỗi lần vang lên, chuông đồng trên cổ tay cô bé cũng đáp lại.
Leng keng.
Hai tiếng chuông một lớn một nhỏ hòa vào nhau, khiến Mệnh Đăng trước ngực Noãn Noãn nóng lên từng chút. Cô bé cúi đầu nhìn tấm vé đồng trong tay. Dòng chữ “xin tới toa cuối” vẫn còn đó, nét chữ đen dần chuyển sang đỏ, giống như thời gian để lựa chọn không còn nhiều.
Anh cả nhìn chiếc chìa khóa đồng đen trên bàn, lạnh giọng nói: “Không đi một mình.”
Sư phụ cầm kiếm gỗ đào đứng dậy. “Ta đi cùng.”
Người soát vé đang đứng ngoài hành lang như đã đoán được câu này. Hắn cúi đầu rất sâu nhưng giọng nói không thay đổi: “Toa cuối chỉ mời khách quý thứ mười bốn.”
Anh cả lập tức bước tới. “Vậy thì không đi.”
Người soát vé chậm rãi ngẩng đầu. “Nếu khách quý không tới, đoàn tàu vẫn sẽ vào thành. Nhưng khi xuống tàu, Thành chủ sẽ trực tiếp tới đón. Khi đó, quyền chọn lựa không còn nằm trong tay khách nữa.”
Khoang tàu trở nên yên tĩnh.
Noãn Noãn nhìn sư phụ, rồi nhìn anh cả và anh ba. Cô bé biết mọi người không muốn để mình đi một mình. Nhưng từ lúc chiếc chuông trên cổng thành vang lên, trong lòng cô đã có một cảm giác rất rõ ràng.
Chaporia
Bình Luận (0)