“Đứa bé trong bụng nó chính là của Nghiễn Xuyên!”
“Giấy kiểm tra này chắc chắn là giả!”
Câu nói này vừa thốt ra, căn phòng lại càng yên tĩnh.
Bởi vì ngay cả người ngoài cũng nghe ra vấn đề.
Nếu kết quả kiểm tra của Chu Nghiễn Xuyên là thật.
Vậy đứa bé trong bụng Tô Nghiên…
Rốt cuộc là của ai?
Tô Nghiên đột nhiên ngẩng đầu.
“Bác gái!”
Giọng cô ta run lên.
“Bác đừng nghe chị ấy nói bậy.”
“Nghiễn Xuyên, anh nói gì đi!”
Cô ta nhìn về phía Chu Nghiễn Xuyên.
Nhưng lúc này sắc mặt Chu Nghiễn Xuyên còn khó coi hơn cô ta.
Ánh mắt anh ta nhìn màn hình.
Lại nhìn Tô Nghiên.
Sau đó, trong đôi mắt vốn luôn tự tin kia, lần đầu tiên xuất hiện một tia dao động rõ rệt.
Tô Nghiên lập tức hoảng.
“Nghiễn Xuyên, anh nghi ngờ em?”
“Em vì anh mà chịu bao nhiêu tủi thân.”
“Em không danh không phận ở bên anh.”
“Bây giờ chị ấy chỉ lấy ra một tờ giấy không biết thật giả, anh đã nghi ngờ em rồi sao?”
Cô ta vừa khóc vừa ôm bụng.
“Đứa bé này là của anh.”
“Em thề.”
Hứa Thanh Hòa nhìn cảnh đó, khóe môi cong lên.
“Thề thì không cần.”
“Bây giờ khoa học phát triển lắm.”
“Sau khi sinh ra, làm xét nghiệm là biết.”
Mặt Tô Nghiên trắng bệch.
Cô ta gần như bật dậy khỏi ghế.
“Chị có quyền gì mà yêu cầu xét nghiệm?”
“Chị chỉ là vợ cũ sắp bị bỏ thôi!”
Hứa Thanh Hòa nhìn cô ta.
“Ồ.”
“Vừa rồi còn gọi chị dâu.”
“Bây giờ đã thành vợ cũ sắp bị bỏ rồi?”
Tô Nghiên nghẹn cứng.
Hứa Thanh Hòa không cho cô ta cơ hội diễn tiếp.
Cô bấm mở thêm một thư mục.
Bên trong là ảnh chụp màn hình tin nhắn.
Người gửi: Tô Nghiên.
Người nhận: Chu Nghiễn Xuyên.
Thời gian bắt đầu từ tám tháng trước.
Ban đầu là những câu mập mờ.
Sau đó là hình ảnh đặt phòng khách sạn.
Lịch hẹn.
Chuyển khoản.
Những câu “anh mau ly h/ôn với cô ta đi”.
“Em không muốn con mình sinh ra không danh phận.”
“Chỉ cần ép cô ta tự nhận mình không sinh được, dư luận sẽ đứng về phía anh.”
“Bữa tiệc thăng chức là cơ hội tốt nhất, trước mặt lãnh đạo cô ta không dám làm lớn đâu.”
Từng dòng chữ bị phóng to trên màn hình.
Cả phòng nhìn rõ mồn một.
Không ai còn có thể nói đây chỉ là chuyện tình yêu không khống chế được.
Đây rõ ràng là một kế hoạch.
Một kế hoạch ép vợ hợp pháp rời khỏi nhà, vừa cướp tài sản, vừa cướp danh phận, vừa giữ hình tượng cho người đàn ông.
Hứa Thanh Hòa đứng đó.
Sống lưng thẳng tắp.
Ánh mắt bình thản.
Như thể người bị bọn họ tính kế không phải cô.
Cô mở đoạn tin cuối cùng.
Đó là tin nhắn thoại của Chu Nghiễn Xuyên.
Giọng anh ta vang lên trong phòng.
“Thanh Hòa mềm lòng, rất dễ xử lý.”
“Cô ấy sẽ không làm lớn đâu.”
“Cùng lắm khóc một trận.”
“Đến lúc đó anh cho cô ấy hai trăm nghìn tệ, xem như bồi thường.”
“Căn nhà là của anh. Xe cũng là của anh. Chỉ cần cô ấy ký, mọi chuyện kết thúc.”
“Em cứ ngồi ở vị trí đó. Để mọi người nhà họ Chu công nhận em trước.”
“Tô Nghiên, sau này em mới là bà Chu.”
Âm thanh kết thúc.
Không khí trong phòng giống như bị đóng băng.
Nụ cười nhã nhặn mà Chu Nghiễn Xuyên cố duy trì từ đầu đến giờ cuối cùng nứt ra hoàn toàn.
Anh ta nhìn Hứa Thanh Hòa.
Ánh mắt vừa kinh hãi vừa phẫn nộ.
“Em lấy những thứ này ở đâu?”
Hứa Thanh Hòa nhìn anh ta.
“Anh đoán xem.”
Thật ra rất đơn giản.
Trong ba năm kết hôn, Chu Nghiễn Xuyên luôn nghĩ cô hiền lành, ít nói, dễ mềm lòng.
Anh ta quên mất.
Cô từng là người phụ trách kiểm toán nội bộ của một công ty lớn.
Điều cô giỏi nhất không phải là cãi nhau.
Mà là tìm chứng cứ.
Từ khi phát hiện khoản tiền lạ trong tài khoản chung nửa năm trước, cô đã bắt đầu âm thầm kiểm tra.
Ban đầu, cô chỉ nghĩ Chu Nghiễn Xuyên bị áp lực nên vay mượn gì bên ngoài.
Sau đó cô mới phát hiện.
Những khoản tiền ấy đều chảy vào cùng một tài khoản.
Tô Nghiên.
Cô không vạch trần ngay.
Không khóc.
Không chất vấn.
Cô chỉ lặng lẽ gom từng mảnh chứng cứ.
Tin nhắn.
Chuyển khoản.
Lịch khách sạn.
Ghi âm.
Sao kê.
Hợp đồng nhà.
Hồ sơ sức khỏe.
Thậm chí cả bữa tiệc tối nay.
Cô cũng đã chuẩn bị sẵn.
Chu Nghiễn Xuyên nghĩ mình đang giăng lưới.
Nhưng anh ta không biết.
Con mồi trong mắt anh ta đã cầm kéo từ rất lâu rồi.
Hôm nay.
Cô chỉ đến để cắt đứt tất cả.
Phó cục Trần đặt chén trà xuống.
Âm thanh rất nhẹ.
Nhưng trong bầu không khí này lại khiến Chu Nghiễn Xuyên lạnh sống lưng.
Ông nhìn Chu Nghiễn Xuyên.
“Nghiễn Xuyên.”
“Chuyện này, cậu cần cho chúng tôi một lời giải thích.”
Mồ hôi lạnh chảy xuống thái dương Chu Nghiễn Xuyên.
Anh ta lập tức quay sang.
“Phó cục Trần, đây là chuyện riêng của gia đình tôi.”
“Vợ chồng cãi nhau, có đôi khi lời nói không thể coi là thật.”
“Những tin nhắn kia cũng có thể bị cắt ghép.”
Chaporia
Bình Luận (0)