Hứa Thanh Hòa cười nhạt.

“Không vội.”

Cô mở tiếp một tài liệu khác.

Lần này, trên màn hình không còn là chuyện tình cảm nữa.

Mà là một bảng đối chiếu dự án.

Tên dự án.

Thời gian.

Người phụ trách.

Nguồn tài liệu.

Ghi chú chỉnh sửa.

Dấu thời gian trên từng file.

Và tên người tạo ban đầu.

Tất cả đều là Hứa Thanh Hòa.

Nhưng người được ghi công trong báo cáo trình lên cấp trên lại là Chu Nghiễn Xuyên.

Trong đó có ba đề án quan trọng nhất giúp Chu Nghiễn Xuyên được đề bạt lần này.

Một là phương án cải tiến quy trình phê duyệt.

Hai là báo cáo đánh giá rủi ro tài chính khu vực.

Ba là bản kế hoạch phối hợp liên ngành.

Tên tác giả trong bản gốc đều là Hứa Thanh Hòa.

Nhưng khi nộp lên, toàn bộ chuyển thành Chu Nghiễn Xuyên.

Phòng tiệc bỗng có người hít sâu một hơi.

Một đồng nghiệp của Chu Nghiễn Xuyên nhìn màn hình, sắc mặt thay đổi rõ rệt.

“Bản kế hoạch đó…”

“Không phải anh Chu nói tự anh ấy thức trắng ba đêm làm ra sao?”

Một người khác cũng nhỏ giọng.

“Tôi nhớ lần đó Hứa Thanh Hòa còn đến cơ quan đưa tài liệu cho anh ấy.”

“Anh ấy nói cô ấy chỉ tiện đường.”

“Thì ra…”

Chu Nghiễn Xuyên không thể ngồi yên nữa.

Anh ta lao lên muốn tắt máy chiếu.

Nhưng ngay lúc đó, cửa phòng tiệc bỗng bị đẩy ra từ bên ngoài.

Quản lý khách sạn đi vào.

Sau lưng còn có hai nhân viên bảo vệ.

Quản lý khách sạn lễ phép nói:

“Xin lỗi quý khách, vì phòng tiệc này do cô Hứa đặt và thanh toán, nên nếu không có sự đồng ý của cô Hứa, chúng tôi không thể để người khác tự ý ngắt thiết bị.”

Nói xong, ông quay sang Hứa Thanh Hòa.

“Cô Hứa, cô cần hỗ trợ gì thêm không?”

Hứa Thanh Hòa gật đầu.

“Giúp tôi giữ trật tự.”

“Đừng để bất kỳ ai phá hỏng thiết bị trình chiếu.”

Quản lý lập tức đáp:

“Vâng.”

Hai nhân viên bảo vệ đứng sang hai bên màn hình.

Chu Nghiễn Xuyên đứng chết trân tại chỗ.

Mặt anh ta lúc xanh lúc trắng.

Một người họ hàng nhà họ Chu không nhịn được quát:

“Hứa Thanh Hòa, cô muốn hủy hoại Nghiễn Xuyên sao?”

“Vợ chồng một ngày cũng nên nghĩa trăm năm!”

Hứa Thanh Hòa quay đầu nhìn người đó.

“Lúc anh ta cướp công của tôi, sao các người không nhắc nghĩa?”

“Lúc anh ta giấu bệnh của mình, bắt tôi chịu tiếng không sinh được, sao các người không nhắc nghĩa?”

“Lúc anh ta đưa nhân tình mang th/ai đến ép tôi nhường chỗ, sao các người không nhắc nghĩa?”

“Lúc anh ta muốn nuốt căn nhà có tiền của bố mẹ tôi, sao các người không nhắc nghĩa?”

Cô nhìn quanh một vòng.

“Các người không phải muốn nói đạo lý.”

“Các người chỉ muốn tôi im miệng chịu thiệt.”

“Xin lỗi.”

“Ba năm trước tôi có thể nhịn.”

“Hôm nay thì không.”

Lời vừa dứt, cô bấm mở thêm một đoạn ghi âm.

Lần này là giọng của Tô Nghiên.

Rất mềm.

Rất ngọt.

Nhưng lời nói bên trong lại khiến người nghe lạnh gáy.

“Nghiễn Xuyên, anh đừng mềm lòng.”

“Loại phụ nữ như Hứa Thanh Hòa, cho cô ta chút tiền là xong.”

“Cô ta yêu anh như vậy, không nỡ làm anh mất mặt đâu.”

“Cứ để mẹ anh ép cô ta uống thêm thuốc, nói cô ta không sinh được.”

“Đợi em sinh con trai rồi, nhà họ Chu sẽ không ai còn nhớ cô ta nữa.”

“Nếu cô ta không chịu ký, anh cứ nói cô ta có vấn đề tâm lý.”

“Dù sao người ngoài luôn tin lời đàn ông thành đạt hơn một người đàn bà bị bỏ.”

Đoạn ghi âm kết thúc.

Tô Nghiên hoàn toàn cứng đờ.

Ngay cả nước mắt cũng quên chảy.

Những người vừa rồi còn thương tiếc cô ta mang th/ai vất vả, bây giờ nhìn cô ta bằng ánh mắt khác hẳn.

Yếu ớt?

Vô tội?

Không cần danh phận?

Đúng là trò cười.

Một người phụ nữ có thể nói ra từng câu tính kế tàn nhẫn như vậy, làm gì có nửa phần vô tội?

Lý Quế Lan cũng sững người.

Bà không ngờ Tô Nghiên sau lưng lại nói ra những lời này.

Nhưng bà rất nhanh đã phản ứng lại.

Dù Tô Nghiên có tính kế thế nào.

Trong bụng cô ta vẫn là cháu của nhà họ Chu.

Với bà, chuyện đó quan trọng hơn tất cả.

Bà lập tức kéo tay Tô Nghiên.

“Nghiên Nghiên còn trẻ không hiểu chuyện, nói vài câu hồ đồ thì sao?”

“Quan trọng là nó có th/ai.”

“Hứa Thanh Hòa, con không sinh được thì đừng ghen tị với người khác.”

Hứa Thanh Hòa nhìn bà bằng ánh mắt gần như thương hại.

“Đến giờ bà vẫn nghĩ tôi không sinh được?”

Lý Quế Lan cứng cổ.

“Không phải con thì chẳng lẽ là Nghiễn Xuyên?”

Hứa Thanh Hòa không đáp.

Cô trực tiếp mở ra trang cuối cùng.

Trên đó là một phần lịch hẹn xét nghiệm ADN thai nhi không xâm lấn.

Tên người đặt lịch: Tô Nghiên.

Ngày hẹn: tuần sau.

Bệnh viện: Trung tâm giám định tư pháp Minh Thành.

Bên dưới còn có một đoạn ảnh chụp cuộc trò chuyện giữa Tô Nghiên và một người đàn ông tên “A Thành”.

A Thành hỏi:

“Em chắc đứa bé là của anh hay của họ Chu?”

Tô Nghiên đáp:

“Không chắc.”

“Nhưng Chu Nghiễn Xuyên dễ lừa hơn anh.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...