“Anh ta đang cần con để ép vợ ly h/ôn, em chỉ cần nói là của anh ta, anh ta sẽ tin.”
A Thành gửi biểu tượng cười.
“Vậy nếu sinh ra không giống?”
Tô Nghiên đáp:
“Đợi lấy được danh phận rồi tính.”
“Nếu không được thì nói trẻ con mới sinh nhìn ai cũng giống.”
“Nhà họ Chu giàu mặt mũi, sẽ không dám làm ầm.”
Cả phòng bỗng im đến đáng sợ.
Nếu những chứng cứ trước đó khiến Chu Nghiễn Xuyên mất mặt.
Vậy tài liệu này chính là kéo anh ta từ trên cao ném thẳng xuống bùn.
Vừa rồi mọi người còn nói anh ta vừa thăng chức vừa sắp có con trai.
Nói nhà họ Chu tổ tiên phù hộ.
Bây giờ thì sao?
Đứa bé trong bụng Tô Nghiên chưa chắc là của anh ta.
Còn anh ta thì đem cái thai không rõ cha là ai, nâng niu trước mặt vợ hợp pháp.
Để mẹ mình hầu hạ.
Để họ hàng tặng khóa vàng.
Để lãnh đạo chúc mừng.
Còn gì nhục nhã hơn chuyện này?
Mặt Chu Nghiễn Xuyên trắng bệch.
Anh ta chậm rãi quay đầu nhìn Tô Nghiên.
Trong mắt đã không còn chút dịu dàng nào.
“Tô Nghiên.”
Giọng anh ta khàn đặc.
“Cô giải thích đi.”
Tô Nghiên lắc đầu liên tục.
“Không phải.”
“Không phải như vậy.”
“Là chị ta hại em.”
“Hứa Thanh Hòa ghét em nên làm giả những thứ này để hại em!”
Cô ta đứng bật dậy, vừa khóc vừa lao về phía Hứa Thanh Hòa.
“Chị độc ác quá!”
“Chị muốn hủy hoại em và con em!”
Nhưng cô ta vừa tiến được hai bước, bảo vệ đã ngăn lại.
Tô Nghiên bị cản trước mặt mọi người, càng khóc dữ hơn.
“Em đang mang th/ai!”
“Các người dám chạm vào em?”
“Lỡ con em có chuyện, ai chịu trách nhiệm?”
Hứa Thanh Hòa nhìn cô ta diễn đến đỏ mắt.
Sau đó cô bình thản lấy điện thoại ra.
“Không cần kích động.”
“Tôi đã gọi bác sĩ rồi.”
“Xe cấp cứu cũng đang chờ ngoài khách sạn.”
“Nếu cô thấy không khỏe, lập tức có thể đi kiểm tra.”
Tô Nghiên lập tức im bặt.
Hứa Thanh Hòa nhìn cô ta, khóe môi hơi cong.
“Yên tâm.”
“Tôi rất tôn trọng sinh mệnh.”
“Nhưng tôi cũng rất tôn trọng sự thật.”
“Cho nên tôi đã nhờ luật sư chuẩn bị xong hồ sơ. Sau khi cô sinh con, nếu nhà họ Chu còn muốn lấy đứa bé làm lý do xâm phạm quyền lợi tài sản của tôi, chúng ta sẽ gặp nhau ở tòa.”
“Còn nếu Chu Nghiễn Xuyên muốn nhận con ngay bây giờ, tôi cũng chúc phúc.”
“Dù sao đàn ông thích làm cha, người ngoài không tiện ngăn cản.”
Trong phòng vang lên vài tiếng cười không kìm được.
Lần này ngay cả mấy người họ hàng nhà họ Chu cũng không dám lên tiếng.
Chu Nghiễn Xuyên giống như bị người ta t/át liên tiếp mấy cái trước mặt đám đông.
Tự tôn của anh ta vỡ nát.
Mặt mũi của anh ta vỡ nát.
Ngay cả con đường thăng chức mà anh ta tự cho là sáng lạn cũng bắt đầu lung lay.
Phó cục Trần sắc mặt nghiêm nghị.
Ông đứng dậy.
“Nghiễn Xuyên, bữa cơm hôm nay đến đây thôi.”
“Một số vấn đề liên quan đến tác phong cá nhân và nguồn gốc đề án, ngày mai cậu đến đơn vị giải trình.”
Nói xong, ông nhìn Hứa Thanh Hòa.
Giọng dịu hơn một chút.
“Cô Hứa, nếu những tài liệu này liên quan đến công việc của cơ quan, phiền cô gửi bản sao cho bộ phận kiểm tra nội bộ.”
Hứa Thanh Hòa gật đầu.
“Được.”
Chu Nghiễn Xuyên lập tức hoảng.
“Phó cục Trần!”
“Ông nghe tôi giải thích.”
“Tài liệu đó là tôi và Thanh Hòa cùng trao đổi. Vợ chồng chúng tôi không phân biệt rõ ràng như vậy.”
Phó cục Trần nhìn anh ta.
“Nếu không phân biệt rõ ràng, tại sao khi nhận công lại chỉ có tên cậu?”
Một câu hỏi khiến Chu Nghiễn Xuyên nghẹn họng.
Đúng lúc này, điện thoại của Hứa Thanh Hòa vang lên.
Cô nhìn màn hình, sau đó bắt máy.
Giọng một người đàn ông trung niên truyền ra từ đầu dây bên kia.
“Thanh Hòa, tôi đến cửa khách sạn rồi.”
“Có cần tôi lên không?”
Hứa Thanh Hòa nói:
“Luật sư Trịnh, phiền anh lên giúp tôi.”
Hai chữ luật sư vừa vang lên.
Lý Quế Lan lập tức luống cuống.
“Con gọi luật sư đến làm gì?”
“Chuyện nhà mình đóng cửa bảo nhau là được rồi.”
Hứa Thanh Hòa nhìn bà.
“Không phải vừa rồi bà nói tôi nhận hai trăm nghìn tệ rồi ký tên sẽ nhẹ nhàng hơn sao?”
“Bây giờ tôi đổi ý rồi.”
“Không nhẹ nhàng nữa.”
Lý Quế Lan tức đến run môi.
“Con muốn thế nào?”
Hứa Thanh Hòa nhìn sang Chu Nghiễn Xuyên.
“Tôi muốn ly h/ôn.”
“Nhưng không phải theo bản thỏa thuận rác rưởi anh đưa.”
Cô cầm tập giấy trong tay, xé từng tờ ngay trước mặt mọi người.
Tiếng giấy rách vang lên rõ ràng trong phòng.
Một tờ.
Hai tờ.
Ba tờ.
Giống như xé sạch ba năm nhẫn nhịn của cô.
Xé sạch cái danh nghĩa “vợ chồng” đáng buồn này.
Xé sạch tất cả thể diện giả tạo mà Chu Nghiễn Xuyên muốn giữ.
Mảnh giấy rơi xuống nền thảm.
Hứa Thanh Hòa nhìn anh ta.
“Căn nhà đó, tôi lấy lại phần tiền bố mẹ tôi bỏ ra cùng phần tăng giá tương ứng.”
“Chiếc xe, nếu anh muốn giữ, trả lại khoản tôi đã đóng.”
Chaporia
Bình Luận (0)