Các khoản tiền chuyển cho Tô Nghiên trong thời kỳ hôn nhân bị đưa vào danh mục yêu cầu hoàn trả.
Phần tiền Lý Quế Lan nhận với lý do sai lệch cũng bị xem xét.
Sau phiên tòa, Chu Nghiễn Xuyên đuổi theo Hứa Thanh Hòa ở cửa.
“Thanh Hòa.”
Cô dừng lại.
“Còn chuyện gì?”
Anh ta nhìn cô.
Rất lâu sau mới nói:
“Anh xin lỗi.”
Ba chữ này đến quá muộn.
Muộn đến mức Hứa Thanh Hòa nghe xong, trong lòng thậm chí không còn gợn sóng.
Cô gật đầu.
“Ừ.”
Chu Nghiễn Xuyên sững người.
Chỉ vậy thôi?
Không trách móc.
Không khóc lóc.
Không chất vấn.
Không tha thứ.
Chỉ một tiếng “ừ”.
Lạnh nhạt như nhận được một tin nhắn không quan trọng.
Anh ta bỗng thấy ngực mình đau nhói.
“Em không muốn nói gì với anh sao?”
Hứa Thanh Hòa nhìn anh ta.
“Có.”
Ánh mắt Chu Nghiễn Xuyên sáng lên trong vô thức.
Cô nói:
“Sau này mọi chuyện liên hệ qua luật sư.”
“Đừng gọi cho tôi.”
Nói xong, cô xoay người rời đi.
Chu Nghiễn Xuyên đứng dưới bậc thềm tòa án.
Ánh nắng chói mắt rơi xuống.
Anh ta nhìn bóng lưng cô hòa vào dòng người.
Lần này, anh ta không còn tư cách gọi cô quay lại.
Ba tháng sau.
Phán quyết chính thức có hiệu lực.
Hứa Thanh Hòa được nhận lại phần tài sản đáng thuộc về mình.
Chu Nghiễn Xuyên phải bán căn nhà để thanh toán phần tiền bồi hoàn.
Chiếc xe cũng được bán.
Tô Nghiên bị yêu cầu hoàn trả một phần lớn số tiền đã nhận.
Cô ta không có khả năng trả ngay, tài khoản bị hạn chế.
Sau đó, chuyện cái thai của cô ta cũng có kết quả.
Không phải của Chu Nghiễn Xuyên.
Kết quả này như giọt nước cuối cùng khiến nhà họ Chu hoàn toàn sụp đổ.
Lý Quế Lan nghe xong thì ngất ngay tại chỗ.
Tỉnh lại trong bệnh viện, bà khóc đến khàn giọng.
Nhưng lần này không còn Hứa Thanh Hòa ở bên đóng viện phí.
Không còn Hứa Thanh Hòa chạy lên chạy xuống làm thủ tục.
Không còn Hứa Thanh Hòa nấu cháo trắng đặt bên giường.
Chu Nghiễn Xuyên một mình ngồi ngoài hành lang bệnh viện.
Trên điện thoại là tin nhắn nhắc thanh toán viện phí.
Anh ta nhìn con số trên màn hình.
Không hiểu sao lại nhớ đến rất nhiều năm trước.
Lúc Lý Quế Lan nằm viện, Hứa Thanh Hòa cũng ngồi ở hành lang này.
Khi ấy anh ta bận công việc.
Chỉ gọi điện hỏi qua loa.
Cô nói:
“Anh cứ yên tâm làm việc, ở đây có em.”
Khi đó anh ta thật sự yên tâm.
Yên tâm đến mức xem sự hy sinh của cô là điều đương nhiên.
Bây giờ không còn cô nữa.
Anh ta mới phát hiện.
Trên đời này không có ai sinh ra đã phải thay anh gánh mọi thứ.
Điện thoại bỗng hiện lên một tin tức trong ngành.
Công ty tư vấn tài chính Vạn Thịnh công bố dự án kiểm soát rủi ro mới.
Người phụ trách chính: Hứa Thanh Hòa.
Bức ảnh đi kèm là cô đứng trên sân khấu hội nghị.
Vest trắng.
Ánh mắt tự tin.
Nụ cười nhã nhặn.
Dưới sân khấu là hàng trăm khách mời.
Cô cầm micro, bình tĩnh trình bày.
Sáng rực đến mức khiến người khác không thể rời mắt.
Chu Nghiễn Xuyên nhìn bức ảnh ấy.
Lồng ngực như bị thứ gì đó bóp chặt.
Hóa ra khi không còn đứng sau lưng anh ta, Hứa Thanh Hòa vốn có thể đứng trên sân khấu của chính mình.
Hóa ra ánh sáng anh ta từng lấy đi từ cô, cuối cùng vẫn trở về trên người cô.
Chỉ là.
Ánh sáng đó không còn chiếu về phía anh ta nữa.
Nửa năm sau.
Hứa Thanh Hòa nhận được lời mời tham gia một diễn đàn chuyên ngành.
Chủ đề là kiểm soát rủi ro trong vận hành công.
Cô là diễn giả chính.
Trước khi lên sân khấu, trợ lý đưa cho cô một ly nước ấm.
“Chị Hứa, bên tổ chức nói hôm nay có vài đơn vị công quyền tham dự.”
Hứa Thanh Hòa gật đầu.
“Ừ.”
Trợ lý do dự một chút.
“Em vừa nhìn thấy tên Chu Nghiễn Xuyên trong danh sách khách mời.”
Hứa Thanh Hòa đặt ly nước xuống.
Sắc mặt không đổi.
“Không sao.”
Trợ lý nhìn cô, thấy cô thật sự không để tâm, mới thở phào.
Diễn đàn bắt đầu lúc chín giờ.
Hứa Thanh Hòa bước lên sân khấu giữa tiếng vỗ tay.
Ánh đèn trắng rơi xuống người cô.
Cô đứng trước màn hình lớn.
Giọng rõ ràng, mạch lạc.
Từng bảng số liệu, từng mô hình phân tích, từng trường hợp thực tiễn được cô trình bày gọn gàng mà sắc bén.
Dưới sân khấu, không ít người chăm chú ghi chép.
Ở hàng ghế phía sau, Chu Nghiễn Xuyên ngồi lặng lẽ.
Anh ta nhìn cô.
Nhìn người phụ nữ từng ở trong căn bếp nhà anh ta, đeo tạp dề nấu canh cho mẹ anh ta.
Nhìn người từng thức đêm giúp anh ta sửa đề án, sau đó sáng hôm sau vẫn mỉm cười đưa anh ta đi làm.
Nhìn người từng bị anh ta xem nhẹ, bị mẹ anh ta khinh thường, bị Tô Nghiên gọi là chị dâu với vẻ đắc ý.
Bây giờ cô đứng trên sân khấu.
Không cần dựa vào anh ta.
Không cần danh phận bà Chu.
Không cần bất kỳ ai chống lưng.
Vẫn có thể khiến cả hội trường lắng nghe.
Kết thúc phần trình bày, người dẫn chương trình hỏi cô:
Chaporia
Bình Luận (0)