“Cô Hứa, rất nhiều người biết cô từng trải qua một giai đoạn khó khăn trong cuộc sống cá nhân. Điều gì giúp cô bước ra nhanh như vậy?”

Hội trường yên lặng.

Hứa Thanh Hòa cầm micro, suy nghĩ vài giây.

Sau đó cô cười.

“Không phải tôi bước ra nhanh.”

“Mà là tôi đã mắc kẹt đủ lâu rồi.”

“Có một thời gian rất dài, tôi nghĩ nhẫn nhịn là cách giữ gìn tình cảm.”

“Sau này tôi mới hiểu, tình cảm cần hai người giữ gìn.”

“Một người cúi đầu quá lâu, thứ giữ được không phải hôn nhân, mà là xiềng xích.”

Cô nhìn xuống hội trường.

Ánh mắt bình tĩnh mà sáng rõ.

“Vì vậy, khi phát hiện bản thân đang bị tiêu hao, hãy rời đi.”

“Đừng sợ bắt đầu lại.”

“Có đôi khi, mất đi một người không yêu mình, không phải thất bại.”

“Mà là lấy lại chính mình.”

Tiếng vỗ tay vang lên rất lâu.

Chu Nghiễn Xuyên ngồi dưới sân khấu.

Cả người cứng đờ.

Anh ta biết.

Những lời này không dành riêng cho anh ta.

Nhưng câu nào cũng giống như nói với anh ta.

Sau diễn đàn, rất nhiều người tiến lên chào hỏi Hứa Thanh Hòa.

Có người đưa danh thiếp.

Có người xin hợp tác.

Có người khen cô trình bày xuất sắc.

Cô mỉm cười đáp lại từng người.

Chu Nghiễn Xuyên đứng cách đó không xa.

Mấy lần muốn bước tới.

Nhưng cuối cùng vẫn không có can đảm.

Đến khi đám đông tản bớt, anh ta mới tiến lên.

“Thanh Hòa.”

Hứa Thanh Hòa quay lại.

Thấy anh ta, vẻ mặt cô không có bất kỳ dao động nào.

“Ông Chu.”

Một tiếng “ông Chu” khiến tim Chu Nghiễn Xuyên đau âm ỉ.

Anh ta miễn cưỡng cười.

“Em bây giờ rất tốt.”

Hứa Thanh Hòa gật đầu.

“Cảm ơn.”

“Anh…”

Anh ta dừng một chút.

“Anh cũng nghe nói công ty em đang tuyển cố vấn dự án công.”

“Anh có kinh nghiệm…”

Hứa Thanh Hòa nhìn anh ta.

Ánh mắt vẫn rất bình tĩnh.

Nhưng chính sự bình tĩnh ấy khiến anh ta khó xử đến mức mặt nóng lên.

Cô nói:

“Ông Chu, tuyển dụng của công ty tôi có quy trình riêng.”

“Nếu ông phù hợp, bộ phận nhân sự sẽ liên hệ.”

“Nếu không phù hợp, tôi cũng không thể giúp.”

Chu Nghiễn Xuyên cứng người.

Ngày xưa, anh ta từng dùng câu tương tự nói với cô.

Khi cô hỏi liệu có thể ghi tên cô vào nhóm hỗ trợ đề án không.

Anh ta nói:

“Quy trình đơn vị anh không tiện.”

“Em hiểu chuyện một chút.”

Bây giờ câu nói ấy quay lại trên người anh ta.

Mới biết khó nghe đến mức nào.

Anh ta cười gượng.

“Anh không có ý nhờ em đi cửa sau.”

“Anh chỉ…”

“Chỉ muốn nói chuyện với em.

Hứa Thanh Hòa nhìn đồng hồ.

“Xin lỗi, tôi còn lịch họp.”

“Không tiện.”

Cô gật đầu lịch sự.

Sau đó xoay người rời đi cùng trợ lý.

Chu Nghiễn Xuyên đứng tại chỗ.

Nhìn cô bước vào thang máy VIP.

Cửa thang máy chậm rãi khép lại.

Một khoảng cách rất ngắn.

Lại giống như cả đời này không thể bước qua.

Trợ lý đứng trong thang máy, không nhịn được hỏi nhỏ:

“Chị Hứa, đó là chồng cũ của chị à?”

Hứa Thanh Hòa sửa lại:

“Không phải chồng cũ.”

Trợ lý ngẩn ra.

Hứa Thanh Hòa nhìn con số tầng đang nhảy lên.

Giọng rất nhẹ.

“Là bài học cũ.”

Trợ lý không nhịn được bật cười.

Hứa Thanh Hòa cũng cười.

Nụ cười lần này rất thật.

Không phải nụ cười nhẫn nhịn trong nhà họ Chu.

Không phải nụ cười lạnh lùng trong phòng tiệc.

Mà là nụ cười của một người thật sự đã đi qua bão tố, cuối cùng đứng dưới ánh mặt trời.

Tối hôm đó, Hứa Thanh Hòa về nhà.

Bố mẹ cô đang ở trong bếp.

Mẹ cô nấu canh.

Bố cô vụng về rửa rau, bị mẹ cô chê làm văng nước khắp nơi.

Căn hộ nhỏ đầy mùi thức ăn nóng.

Cô thay giày bước vào.

Mẹ cô quay đầu.

“Về rồi à?”

“Rửa tay ăn cơm.”

Bố cô bưng đĩa rau ra, nhìn cô cười.

“Hôm nay diễn đàn thế nào?”

Hứa Thanh Hòa đặt túi xuống.

“Rất thuận lợi.”

Mẹ cô vừa múc canh vừa nói:

“Mẹ xem livestream rồi.”

“Con gái mẹ đẹp lắm.”

Bố cô lập tức nói:

“Quan trọng là giỏi.”

Mẹ cô trừng ông.

“Đẹp với giỏi không thể cùng lúc à?”

Hứa Thanh Hòa đứng bên cạnh, nghe hai người đấu khẩu, bỗng bật cười.

Khoảnh khắc đó, cô chợt hiểu.

Nhà không phải là nơi có một người đàn ông.

Cũng không phải nơi treo ảnh cưới.

Càng không phải nơi phải nhẫn nhịn để đổi lấy một chỗ đứng.

Nhà là nơi khi cô trở về, có người hỏi cô có mệt không.

Có người nhớ cô thích ăn gì.

Có người không cần cô hoàn hảo.

Cũng không cần cô chịu đựng.

Ăn cơm xong, Hứa Thanh Hòa ra ban công tưới cây.

Gió đêm thổi qua.

Thành phố lên đèn.

Điện thoại cô rung một cái.

Là tin nhắn từ luật sư Trịnh.

“Cô Hứa, khoản bồi hoàn cuối cùng từ phía ông Chu đã chuyển xong. Vụ án tài sản cơ bản kết thúc.”

Hứa Thanh Hòa nhìn dòng chữ ấy rất lâu.

Sau đó trả lời:

“Cảm ơn anh.”

Luật sư Trịnh gửi lại:

“Chúc mừng cô, cô Hứa. Cuối cùng cũng kết thúc rồi.”

Hứa Thanh Hòa tắt màn hình.

Cô nhìn bầu trời đêm ngoài ban công.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...