Kết thúc rồi sao?

Có lẽ đúng.

Cuộc hôn nhân ba năm ấy.

Những bát thuốc đắng.

Những đêm chờ đợi.

Những lời châm chọc.

Những lần tự nghi ngờ bản thân.

Những khoảnh khắc tưởng mình không đủ tốt.

Tất cả đều kết thúc rồi.

Nhưng đời cô thì chưa.

Đời cô vừa mới bắt đầu lại.

Một năm sau.

Hứa Thanh Hòa mở văn phòng tư vấn riêng.

Ngày khai trương, rất nhiều khách hàng và bạn bè đến chúc mừng.

Trên lẵng hoa đặt trước cửa, tấm thiệp viết:

Chúc cô Hứa tiền đồ rực rỡ.

Cô đứng trước cửa văn phòng.

Ánh nắng tháng tư rơi trên vai.

Một cô gái trẻ mới vào nghề nhìn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

“Chị Hứa, em từng đọc bài phỏng vấn của chị.”

“Chị nói phụ nữ phải có năng lực tự cứu mình.”

“Em rất thích câu đó.”

Hứa Thanh Hòa cười.

“Không chỉ phụ nữ.”

“Mỗi người đều nên có năng lực tự cứu mình.”

“Bởi vì trên đời này, người có thể kéo mình ra khỏi vũng bùn đầu tiên, thường chính là bản thân mình.”

Cô gái gật đầu thật mạnh.

Ngoài cửa, tiếng pháo giấy vang lên.

Bạn bè vỗ tay.

Mẹ cô đứng bên cạnh đỏ mắt.

Bố cô giả vờ ho một tiếng để giấu xúc động.

Hứa Thanh Hòa cầm kéo, cắt dải băng đỏ trước cửa.

Khoảnh khắc dải băng rơi xuống, cô bỗng nhớ đến tấm băng rôn nền đỏ chữ vàng trong bữa tiệc năm đó.

Chúc mừng Chu Nghiễn Xuyên được đề bạt chức vụ.

Ngày ấy, cô đứng ở cửa phòng riêng, không có chỗ ngồi.

Hôm nay, cô đứng trước văn phòng mang tên mình.

Tất cả mọi người đều đến vì cô.

Không ai có thể xóa tên cô khỏi vị trí trung tâm nữa.

Không ai có thể dùng tình yêu, hôn nhân hay đạo đức giả để ép cô lùi về bàn phụ.

Cô không còn là người bị bỏ lại ngoài cửa.

Cô đã tự mở một cánh cửa mới cho mình.

Sau buổi khai trương, Hứa Thanh Hòa nhận được một bưu kiện không ghi người gửi.

Bên trong là một chiếc hộp nhỏ.

Mở ra, là chiếc khóa vàng từng được tặng cho Tô Nghiên trong bữa tiệc năm đó.

Bên dưới còn có một tờ giấy.

Chữ viết của Chu Nghiễn Xuyên.

“Thanh Hòa, anh từng nghĩ mình mất đi chức vụ, tiền bạc và mặt mũi là hình phạt lớn nhất.”

“Sau này mới biết, hình phạt lớn nhất là nhìn em sống tốt hơn bao giờ hết, nhưng trong cuộc đời em không còn chỗ cho anh.”

“Anh xin lỗi.”

Hứa Thanh Hòa đọc xong.

Không có cảm xúc gì quá lớn.

Cô đặt tờ giấy lại vào hộp.

Sau đó đưa cho trợ lý.

“Giúp tôi xử lý.”

Trợ lý hỏi:

“Vứt đi ạ?”

Hứa Thanh Hòa nhìn chiếc khóa vàng nhỏ.

Một thứ từng tượng trưng cho sự sỉ nhục.

Bây giờ chỉ còn là món đồ vô nghĩa.

Cô nói:

“Bán đi.”

“Số tiền đó quyên cho quỹ hỗ trợ phụ nữ bị bạo lực gia đình.”

Trợ lý gật đầu.

“Vâng.”

Hứa Thanh Hòa đi đến bên cửa sổ.

Dưới lầu, xe cộ qua lại tấp nập.

Cô nhìn dòng người đông đúc.

Bỗng cảm thấy lòng mình yên bình lạ thường.

Có những lời xin lỗi không cần đáp lại.

Có những người không cần tha thứ.

Có những quá khứ không cần ôm mãi.

Cô từng bị đẩy xuống bàn phụ trong chính bữa tiệc của chồng mình.

Từng bị ép ký tên vào bản thỏa thuận bất công.

Từng bị gọi là người phụ nữ không sinh được.

Từng bị coi như vật cản phải dọn đi.

Nhưng cuối cùng thì sao?

Người muốn trèo lên bằng cách giẫm lên cô, đã rơi xuống.

Người muốn cướp vị trí của cô, đã tự làm trò cười.

Người từng xem nhẹ cô, phải ngẩng đầu nhìn cô tỏa sáng.

Còn cô.

Không cần trả thù bằng cách biến mình thành người giống họ.

Cô chỉ cần lấy lại tất cả những gì thuộc về mình.

Rồi sống thật tốt.

Sống sáng sủa.

Sống đắt giá.

Sống đến mức những kẻ từng coi thường cô chỉ có thể đứng từ xa mà hối hận.

Đó mới là cách hả dạ nhất.

Chiều hôm ấy, Hứa Thanh Hòa nhận được lời mời hợp tác từ một tập đoàn lớn.

Dự án kéo dài ba năm.

Giá trị hợp đồng vượt xa mọi dự án cô từng làm trước đây.

Người phụ trách bên kia bắt tay cô, mỉm cười nói:

“Cô Hứa, chúng tôi chọn cô vì năng lực của cô.”

Hứa Thanh Hòa cũng mỉm cười.

“Cảm ơn.”

Cô ký tên mình lên hợp đồng.

Ba chữ Hứa Thanh Hòa hiện rõ trên trang giấy.

Không còn bị giấu sau lưng ai.

Không còn bị đổi thành tên người khác.

Không còn phải nhường công lao.

Không còn phải nhường vị trí.

Từ nay về sau.

Tên của cô.

Cuộc đời của cô.

Ánh sáng của cô.

Đều thuộc về chính cô.

Ngoài cửa sổ, hoàng hôn phủ xuống thành phố.

Mà phía trước cô, là một con đường rất dài.

Rất rộng.

Rất sáng.

Hứa Thanh Hòa cầm hợp đồng bước ra khỏi phòng họp.

Gió thổi qua mái tóc cô.

Cô ngẩng đầu.

Mỉm cười.

Lần này, không phải vì ai khác.

Mà vì chính mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...