Lục Minh cầm bảng, viết thật to:
Đừng chỉ cầu bình an. Hãy làm một việc cụ thể.
Tôi nhìn cậu.
Câu này cũng được.
Cô gái số 2048 run rẩy tháo tai nghe đã đứt khỏi đầu.
Cô nhìn livestream của Diệp Vũ Đồng.
Sau đó xóa dòng “ai đó cứu cô ấy đi”.
Gõ lại:
【Kho số 0, nhà máy dệt Nam Thành gần sông. Cảnh sát đang đến. Ai ở gần, đừng tự vào, hãy báo vị trí lối ra và hỗ trợ chỉ đường. Đừng spam.】
Dòng bình luận ấy vừa gửi đi.
Màn hình sáng lên.
Hàng trăm bình luận vô nghĩa bị đẩy lùi.
Một tài khoản khác dừng gõ.
Rồi cũng gửi:
【Tôi đang ở gần cầu Nam Thành, thấy xe tải đen rời khỏi khu kho. Biển số bị che một nửa, tôi gửi ảnh.】
Tài khoản thứ ba:
【Tôi biết cổng sau kho số 0, bên đó có đường nhỏ ra bờ sông.】
Tài khoản thứ tư:
【Tôi đã gọi cảnh sát địa phương, mã tiếp nhận đây.】
Số người hành động bắt đầu tăng.
1026.
1027.
1028.
1029.
Phòng Bình Luận 0 rung mạnh.
Giọng máy móc vang lên khắp tầng hai:
“Không được.”
“Người xem đang rời khỏi vị trí.”
“Bình luận đang chuyển hóa thành hành động.”
“Xin lập tức ngăn chặn người đầu tiên.”
Tất cả màn hình trong phòng đồng loạt chuyển sang mặt tôi.
ID:
Vãn Vãn Đạo Quán.
Dưới đó là một hàng chữ đỏ:
Nguồn lây trách nhiệm.
Tôi nhìn dòng đó.
Cười.
“Cảm ơn khen.”
Ngay sau đó, toàn bộ bàn phím trong phòng bay lên.
Như từng đàn côn trùng đen.
Chúng xoay quanh tôi, phím chữ bật ra như răng.
Từng phím mang chữ:
Trách.
Tội.
Sai.
Phiền.
Ngu.
Diễn.
Đạo đức giả.
Thánh mẫu.
Làm màu.
Các phím đen bắn về phía tôi như mưa.
Tạ Hành Chu kéo tôi tránh.
Lục Minh giơ túi pháp khí che đầu, hét lên:
“Bàn phím thật sự thành vũ khí rồi!”
Tôi cầm kéo đồng chém văng mấy phím chữ trước mặt.
Một phím “thánh mẫu” rơi xuống chân tôi.
Tôi đạp nát.
“Lần này ai là thánh mẫu?”
Tôi giơ bút đỏ, viết vào không trung:
Mắng người hành động không làm mình vô tội hơn.
Dòng chữ đỏ nổ tung.
Những phím đen quanh tôi rơi xuống như mưa.
Căn phòng tầng hai sáng chói.
Những người bình luận lần lượt tháo tai nghe.
Có người khóc.
Có người ngơ ngác.
Có người ôm mặt.
Có người nhìn bàn tay mình như lần đầu tiên phát hiện ngoài gõ phím, nó còn có thể làm việc khác.
Tạ Hành Chu nhận điện thoại.
“Đội phía bờ sông đã đến cổng sau.”
Tôi nhìn màn hình đếm ngược.
00:11:32.
Còn kịp.
Nếu đây thật sự là điểm cuối.
Nhưng tôi biết Vô Tướng chưa bao giờ đơn giản như vậy.
Ngay khi đội cảnh sát tới cổng sau, camera phòng tối của Diệp Vũ Đồng đột nhiên rung mạnh.
Cánh cửa mở ra.
Người đeo găng đen bước vào.
Nhưng hắn không đi về phía Diệp Vũ Đồng.
Hắn đi đến trước camera.
Chậm rãi tháo mũ trùm.
Bên dưới không có mặt.
Chỉ có một màn hình.
Trên màn hình là Phòng Bình Luận 0.
Hắn nhìn tôi qua camera.
Giọng máy móc vang lên:
“Chúc mừng.”
“Các người đã cứu được mồi nhử.”
Tôi lạnh mặt.
Mồi nhử.
Người đeo găng đen giơ tay.
Phía sau hắn, bức tường phòng tối sáng lên.
Một màn hình thứ hai xuất hiện.
Màn hình thứ ba.
Thứ tư.
Thứ năm.
Hàng chục căn phòng tối.
Hàng chục người bị nhốt.
Hàng chục đồng hồ đếm ngược.
Có người còn một giờ.
Có người còn mười phút.
Có người chỉ còn ba phút.
Giọng máy móc nói:
“Bây giờ.”
“Xin hỏi người đầu tiên.”
“Cô định bấm nút nào?”
Chương 5: Nhiều nút đỏ
Trong kho số 0, tất cả màn hình cùng sáng.
Một căn phòng tối biến thành ba mươi sáu căn phòng.
Ba mươi sáu người.
Ba mươi sáu đồng hồ đếm ngược.
Ba mươi sáu nút đỏ.
Không có thời gian giống nhau.
Không có vị trí giống nhau.
Không có manh mối rõ ràng.
Phòng Bình Luận 0 lập tức bùng nổ.
【Còn nhiều người nữa?!】
【Chọn ai trước?】
【Người còn ba phút!】
【Nhưng lỡ đó là giả?】
【Diệp Vũ Đồng là mồi nhử vậy có cứu không?】
【Đừng rối!】
【Không cứu hết được đâu!】
【Đạo trưởng chọn đi!】
【Người đầu tiên chọn đi!】
Tôi nhìn câu cuối.
Đúng.
Đây mới là quy tắc thật.
Không chỉ là không ai chịu làm người đầu tiên.
Mà là khi người đầu tiên xuất hiện, đám đông sẽ muốn người đó thay tất cả quyết định.
Chọn ai sống trước.
Chọn ai được cứu trước.
Chọn ai bị bỏ lại.
Chỉ cần tôi chọn sai, mọi trách nhiệm sẽ đổ về tôi.
Chỉ cần tôi do dự, thời gian sẽ nuốt người.
Lục Minh nhìn ba mươi sáu màn hình, mặt không còn chút máu.
“Cô Lâm… cái này…”
Tạ Hành Chu lập tức nói:
“Không để một người chọn.”
Anh quay sang đội cảnh sát.
“Chia màn hình. Mỗi nhóm phụ trách một luồng. Lọc manh mối vị trí, thời gian, tình trạng nguy hiểm. Ưu tiên nguy cơ gần nhất nhưng không bỏ các luồng khác.”
Tôi gật đầu.
Đúng.
Phòng Bình Luận 0 muốn ép “người đầu tiên” thành người duy nhất.
Cách phá là biến người đầu tiên thành người mở đầu chuỗi phân công.
Tôi nhìn livestream, giọng lạnh xuống:
“Các vị nghe rõ.”
“Không spam.”
“Không hỏi tôi chọn ai.”
“Không dùng mạng người làm trò bình chọn.”
“Chia nhóm.”
“Mỗi người chỉ theo một màn hình.”
“Ghi lại manh mối khách quan: biển số, âm thanh nền, vật trong phòng, giọng người ngoài cửa, ánh sáng, đồng hồ, mùi nếu người trong đó nói được.”
“Không suy diễn quá mức.”
Chaporia
Bình Luận (0)