“Không lan truyền thông tin chưa xác nhận.”

“Thông tin nào có bằng chứng, ghim lên.”

Bình luận bên tôi lập tức đổi.

【Tôi theo màn hình 1】

【Tôi theo màn hình 2】

【Màn hình 7 có tiếng tàu】

【Màn hình 12 có bảng xanh, giống bệnh viện cũ】

【Màn hình 31 còn 3 phút, nhưng người đó đang tỉnh】

【Màn hình 5 nghe có tiếng nước】

Phòng Bình Luận 0 cố gắng chen vào.

【Cứu ai trước?】

【Đừng chia nữa, không kịp đâu!】

【Cô chịu trách nhiệm đi!】

Tôi cầm bút đỏ viết thẳng lên màn hình chính:

Không bình chọn mạng người.

Màn hình rung lên.

Dòng chữ đỏ biến thành một cái đinh, đóng vào giữa phòng chat.

Những bình luận kích động bị ép xuống dưới.

Tạ Hành Chu cùng đội cảnh sát bắt đầu xử lý thông tin.

Lục Minh gõ đến tay run nhưng không dừng.

“Cô Lâm, màn hình 31! Người đó còn hai phút bốn mươi giây, trong phòng có logo bệnh viện Nam An cũ. Khoảng cách từ đội gần nhất tám phút, không kịp!”

Tôi nhìn màn hình 31.

Người bị nhốt là một người đàn ông trung niên.

Ông ta bị kẹt trong thang máy cũ.

Đồng hồ đếm ngược:

00:02:36.

Không khí trong thang máy có vẻ đang giảm.

Ông ta đã gần ngất.

Trên màn hình có nút đỏ.

Bên cạnh nút hiện:

Bấm để mở thông gió.

Nếu bấm sai, thang máy rơi.

Bình luận lại loạn.

【Bấm không?】

【Không bấm ông ta ngạt mất!】

【Bấm sai rơi thì sao?】

【Đạo trưởng quyết định đi!】

Tôi nhìn thang máy.

Không thể chỉ dựa vào tôi.

“Tìm người hiểu thang máy.”

Bình luận lập tức chạy.

【Tôi là kỹ sư thang máy, xem cabin cũ này không phải hệ kéo hiện đại. Nếu đang kẹt tầng thấp, mở thông gió không làm rơi. Nhưng cần kiểm tra bảng tầng.】

【Màn hình góc trái có chữ B2.】

【B2 là tầng hầm, có khả năng thiếu khí thật.】

【Nút đỏ có thể là liên kết thông gió, không phải thả cabin.】

Tạ Hành Chu nói:

“Ghi nhận, nhưng chưa đủ.”

Tôi nhìn người đàn ông trong thang máy.

Ông ta còn thở.

Đồng hồ:

00:01:47.

Tôi cầm chuột.

Không bấm chính.

Tôi mở kênh với người xem kỹ sư.

“Anh nói lại ngắn gọn. Bấm hay không?”

Người kia gửi:

【Bấm. Nếu mục tiêu là cứu khí, không bấm chắc chắn nguy hiểm hơn. Tôi chịu trách nhiệm chuyên môn cho phán đoán này.】

Tôi nhìn dòng “tôi chịu trách nhiệm chuyên môn”.

Rất tốt.

Không phải trách nhiệm đổ hết cho người đầu tiên.

Mà là người có khả năng chịu phần chuyên môn.

Tôi bấm nút màn hình 31.

Cạch.

Màn hình 31 rung mạnh.

Thang máy phát ra tiếng kim loại rít.

Bình luận nín thở.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Trên nóc thang máy, quạt thông gió bật lên.

Người đàn ông trung niên hít mạnh một hơi, ngã xuống sàn nhưng còn sống.

Đồng hồ đếm ngược dừng lại.

Màn hình 31 chuyển xanh.

Đã kéo dài thời gian cứu hộ.

Không phải cứu xong.

Chỉ là kéo dài.

Nhưng đủ.

Phòng chat bên tôi lập tức bùng lên.

【Được rồi!】

【Kỹ sư giỏi quá!】

【Không phải chỉ đạo trưởng làm một mình!】

【Chia trách nhiệm đúng thật sự hữu dụng!】

Phòng Bình Luận 0 tức giận.

Một dòng chữ đỏ xuất hiện:

Chuyên môn đang phá vỡ hỗn loạn.

Tôi cười lạnh.

“Vậy nhớ kỹ.”

“Lần sau đừng chỉ hô cứu.”

“Tìm người biết cứu.”

Màn hình 12 đột nhiên đỏ lên.

Một cô gái trẻ bị nhốt trong phòng phẫu thuật cũ.

Trên tường có bảng bệnh viện Nam An.

Đồng hồ:

00:04:10.

Bên cạnh nút đỏ hiện:

Bấm để mở cửa.

Nếu bấm sai, khí gây mê tăng.

Lục Minh nói nhanh:

“Có bác sĩ trong livestream không?”

Bình luận:

【Tôi là bác sĩ gây mê. Nhìn bình khí bên trái, đường ống không nối trực tiếp. Nhưng có thể có van điện. Cần xem áp suất.】

【Màn hình mờ quá.】

【Có thể dùng nút mở cửa nhưng cần che miệng mũi?】

【Người trong phòng có khăn!】

Tôi nhìn cô gái trong phòng phẫu thuật.

Cô ấy bị trói một tay, tay còn lại với được khăn.

Tôi viết lên màn hình:

Nếu thấy chữ, che mũi miệng, bò sát đất, gõ ba cái.

Cô gái trong màn hình nhìn thấy.

Cô run rẩy kéo khăn che mặt.

Sau đó gõ xuống sàn.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Tôi nhìn Tạ Hành Chu.

Anh gật đầu.

“Bấm.”

Tôi không bấm.

Tôi nhìn Lục Minh.

“Cậu bấm.”

Cậu sững ra.

“Em?”

“Ừ.”

Tôi nhìn cậu.

“Người đầu tiên không phải lúc nào cũng là tôi.”

Lục Minh nuốt nước bọt.

Nhìn màn hình 12.

Tay cậu run.

Nhưng cậu vẫn đặt lên chuột.

“Bấm sai thì…”

Tạ Hành Chu nói:

“Chúng ta cùng chịu. Nhưng phải bấm.”

Lục Minh hít sâu.

Bấm.

Cạch.

Cửa phòng phẫu thuật bật mở.

Khí trắng tràn ra.

Cô gái bò thấp xuống, thoát ra ngoài hành lang.

Màn hình 12 chuyển xanh.

Lục Minh ngồi phịch xuống ghế.

Mồ hôi đầy mặt.

“Em bấm rồi.”

Tôi nói:

“Ừ.”

“Người không chết.”

“Ừ.”

Cậu nhìn tay mình.

Rất lâu sau mới nói nhỏ:

“Hóa ra bấm nút đáng sợ như vậy.”

Tôi nhìn cậu.

“Vì cậu biết đó không phải trò chơi.”

Cậu gật đầu.

Trong Phòng Bình Luận 0, con số hành động lại tăng.

1026.

1027.

1028.

1029.

Càng lúc càng nhiều người bắt đầu không chỉ bình luận.

Có người xác minh.

Có người báo tin.

Có người gọi điện.

Có người gửi bản đồ.

Có người đứng dưới nhà máy chỉ đường cho cảnh sát.

Có người ở bệnh viện Nam An cũ dẫn đội cứu hộ.

Có người gần bờ sông bật đèn xe soi lối.

Có người không biết làm gì thì ngừng spam, giữ phòng chat sạch.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...