Trách nhiệm không còn là quả đá đè lên một người.
Nó bị chia nhỏ.
Mỗi người cầm một mảnh.
Mảnh nhỏ đến mức có thể làm.
Nhưng đủ nhiều để tạo thành đường.
Phòng Bình Luận 0 bắt đầu bất ổn.
Màn hình trong kho số 0 chớp nháy.
Người đeo găng đen trong camera Diệp Vũ Đồng đứng yên.
Hắn nhìn chúng tôi.
Giọng máy móc lạnh xuống:
“Các người thật sự nghĩ hành động sẽ cứu được tất cả?”
Tôi nhìn ba mươi sáu màn hình.
Không.
Không cứu được tất cả.
Tôi biết.
Tạ Hành Chu cũng biết.
Lục Minh cũng biết.
Nhưng không cứu được tất cả không phải lý do để không cứu ai.
Tôi nói:
“Không.”
“Nhưng sẽ cứu được người lẽ ra không nên bị bỏ lại.”
Người đeo găng đen cười.
“Vậy chọn đi.”
Hắn vung tay.
Ba mươi sáu màn hình biến thành ba trăm sáu mươi màn hình.
Ba trăm sáu mươi người.
Ba trăm sáu mươi nút đỏ.
Ba trăm sáu mươi đồng hồ đếm ngược.
Kho số 0 rung chuyển.
Lục Minh đứng chết lặng.
Tạ Hành Chu sắc mặt nặng xuống.
Còn tôi nhìn những màn hình mới xuất hiện, bỗng hiểu một chuyện.
Đây không phải đều là người thật đang gặp nguy hiểm hiện tại.
Không thể.
Ba trăm sáu mươi vụ cùng lúc vượt quá khả năng bố trí.
Một nửa.
Không.
Có lẽ phần lớn là “khả năng”.
Là những cảnh từng xảy ra.
Đang xảy ra.
Có thể xảy ra.
Hoặc được Phòng Bình Luận 0 dùng ký ức, dữ liệu, nỗi sợ và nghiệp quả ghép lại.
Nó không cần mỗi màn hình đều thật.
Nó chỉ cần khiến chúng tôi không còn phân biệt được cái nào thật.
Sau đó làm tê liệt hành động.
Tôi cầm sổ gốc Vô Tướng.
Trang giấy nóng lên.
Tôi viết:
Phân loại.
Sổ rung mạnh.
Không chịu.
Tôi đặt mười sáu thẻ gỗ Thanh Hư lên sổ.
“Không chịu thì ép.”
Mười sáu lời chứng sáng lên.
Sổ gốc mở ra một trang.
Phòng Bình Luận 0.
Luồng thật hiện tại: 36.
Luồng kéo dài thời gian: 12.
Luồng ký ức đã qua: 108.
Luồng giả lập gây tê liệt: 216.
Tôi nhìn con số.
Quả nhiên.
Tôi lập tức nói:
“Chỉ xử lý ba mươi sáu luồng thật hiện tại.”
“Luồng kéo dài thời gian giao nhóm hai tiếp tục theo dõi.”
“Luồng ký ức đã qua lưu chứng cứ, không can thiệp trực tiếp.”
“Luồng giả lập đánh dấu đỏ, không để kéo tài nguyên.”
Tạ Hành Chu lập tức lặp lại chỉ thị cho đội.
Lục Minh hô lên phòng chat:
“Đừng loạn! Có phân loại rồi! Ai theo luồng giả lập thì chuyển sang nhóm khác!”
Bình luận bắt đầu chỉnh lại.
【Màn hình 78 giả lập】
【Màn hình 203 ký ức đã qua】
【Màn hình 41 thật hiện tại, có tiếng xe cứu hộ gần】
【Màn hình 9 cần tiếp tục kéo dài thời gian】
Phòng Bình Luận 0 điên cuồng spam:
【Sao biết là giả?】
【Lỡ nhầm thì sao?】
【Các người bỏ rơi họ!】
【Đạo trưởng đang chọn người chết!】
Tôi nhìn những dòng đó.
Sau đó viết lên màn hình:
Phân loại không phải bỏ rơi.
Không phân loại mới khiến tất cả chết chìm.
Một dòng chữ đỏ đóng xuống.
Kho số 0 nứt ra.
Bức tường phía cuối phòng từ từ mở ra.
Phía sau tường không phải phòng điều khiển.
Mà là một khán đài.
Khán đài rất lớn.
Rất tối.
Trên đó ngồi vô số bóng người cầm điện thoại.
Không có mặt.
Không có miệng.
Chỉ có tay.
Ở giữa khán đài có một chiếc ghế cao.
Trên ghế ngồi một người mặc áo đen.
Hai tay hắn rất dài.
Dài đến mức có thể chạm vào hàng nghìn bàn phím xung quanh.
Trên mặt hắn không có ngũ quan.
Chỉ có một nút đỏ.
Giọng máy móc vang lên từ nút đỏ ấy.
“Lâm Vãn Chi.”
“Cô rất giỏi bắt người khác hành động.”
“Vậy cô có dám xem hậu quả của từng hành động không?”
Nút đỏ trên mặt hắn sáng lên.
Tôi nhìn hắn.
“Ông là ai?”
Hắn nghiêng đầu.
“Ta là Người Điều Phối.”
“Người quyết định mọi người nên tiếp tục bình luận.”
“Hay bị đẩy ra chịu tội.”
Tôi cầm kéo đồng.
“Được.”
“Vậy ông xuống đây.”
“Chúng ta điều phối trực tiếp.”
Chương 6: Người Điều Phối
Người Điều Phối ngồi trên chiếc ghế cao giữa khán đài.
Bóng hắn rất mỏng.
Như được ghép từ vô số dòng bình luận đen.
Hai tay lại dài bất thường, rủ xuống hai bên ghế, đầu ngón tay chạm vào từng bàn phím treo lơ lửng trong không trung.
Mỗi khi một ngón tay hắn động, một luồng bình luận trên màn hình đổi hướng.
Mỗi khi hắn gõ nhẹ xuống tay vịn, một nút đỏ biến thành màu xám.
Mỗi khi hắn nghiêng đầu, hàng nghìn tài khoản lập tức lặp lại cùng một câu.
【Đợi đã.】
【Chưa chắc.】
【Đừng làm gì.】
【Sai thì ai chịu?】
Hắn không cần đứng ra.
Không cần trực tiếp hại người.
Chỉ cần điều phối sự do dự của đám đông.
Tôi nhìn hắn, cười lạnh.
“Người Điều Phối?”
Hắn đáp bằng giọng máy móc vang khắp kho số 0:
“Đúng.”
“Điều phối cái gì?”
“Trách nhiệm.”
“Ông gọi chuyển trách nhiệm đi lòng vòng là điều phối?”
“Nghe hay hơn.”
Tôi siết kéo đồng.
“Đúng là rất biết đặt tên.”
Người Điều Phối nghiêng đầu.
Nút đỏ trên mặt hắn chớp nháy.
“Lâm Vãn Chi, cô đã từng thấy đám đông chưa?”
“Thấy nhiều rồi.”
“Không. Cô chỉ thấy khán giả của cô.”
Hắn giơ một ngón tay.
Phía sau hắn, khán đài tối đen sáng lên từng mảng.
Tôi thấy rất nhiều cảnh.
Một vụ tai nạn trên đường.
Một chiếc xe máy đổ nghiêng.
Người bị thương nằm dưới đất.
Có người đứng quanh chụp ảnh.
Có người livestream.
Chaporia
Bình Luận (0)