Có người nói “đừng động vào, lỡ bị ăn vạ”.

Mãi rất lâu sau, mới có một người lao ra dựng biển cảnh báo phía sau, một người gọi cấp cứu, một người lấy khăn cầm máu.

Nhưng trước khi những người đó hành động, đám đông đã kịp tạo thành một bức tường nhìn.

Cảnh thứ hai.

Một đứa trẻ bị lạc trong trung tâm thương mại.

Nó khóc đến khản giọng.

Người qua lại nhìn nó.

Có người nói “chắc mẹ nó gần đây”.

Có người nói “đừng xen vào, lỡ bị hiểu nhầm bắt cóc”.

Có người cúi đầu đi qua.

Đứa trẻ càng khóc càng nhỏ.

Cảnh thứ ba.

Một nữ sinh bị bạn học đẩy vào góc cầu thang.

Có người quay video.

Có người thả biểu tượng cười.

Có người bình luận “drama trường nào”.

Không ai gõ cửa phòng giáo viên.

Cảnh thứ tư.

Một người livestream cầu cứu.

Hàng trăm nghìn bình luận chạy qua.

【Ai giúp đi.】

【Có ai báo chưa?】

【Đẩy lên.】

【Tôi bất lực quá.】

Nhưng nút báo động vẫn đỏ.

Tôi nhìn từng cảnh, sắc mặt dần lạnh.

Người Điều Phối nói:

“Đây không phải ác.”

“Đây là bản năng.”

“Đám đông càng lớn, người đầu tiên càng hiếm.”

“Mỗi người đều nghĩ mình chỉ là một phần rất nhỏ.”

“Mỗi người đều sợ mình làm sai.”

“Mỗi người đều mong người khác chắc chắn hơn, mạnh hơn, có thẩm quyền hơn đứng ra.”

“Ta chỉ giúp họ hợp lý hóa điều đó.”

Tôi nói:

“Ông giúp họ hợp lý hóa việc bỏ mặc người khác.”

Hắn cười.

Nút đỏ trên mặt chớp một cái.

“Còn cô thì sao?”

“Cô bảo họ hành động.”

“Nhưng hành động có hậu quả.”

Một màn hình trước mặt tôi sáng lên.

Màn hình 9.

Một căn phòng thật hiện tại.

Một cậu thiếu niên bị nhốt trong phòng chứa đồ.

Người xem đã tìm được vị trí, gọi được bảo vệ tòa nhà.

Bảo vệ phá cửa.

Cứu được cậu bé.

Nhưng ngay khi cánh cửa mở, một cái kệ bên trong đổ xuống.

Bảo vệ bị thương ở vai.

Bình luận trong Phòng Bình Luận 0 lập tức đổi.

【Thấy chưa!】

【Can thiệp cũng có người bị thương!】

【Nếu không mở cửa vội thì sao?】

【Ai bảo phá cửa?】

【Người đưa ra thông tin chịu trách nhiệm đi!】

Người Điều Phối nói:

“Đây là hậu quả.”

Màn hình khác sáng lên.

Màn hình 22.

Một người đàn ông bị kẹt trong căn phòng đầy khói.

Người xem báo sai một lối vào.

Đội cứu hộ mất thêm ba phút vòng lại.

Người đàn ông suýt ngạt.

Bình luận bùng lên.

【Thông tin sai hại người!】

【Đừng gửi bừa nữa!】

【Không biết thì im đi!】

Người Điều Phối nói:

“Đây cũng là hậu quả.”

Màn hình thứ ba.

Một cô gái ở màn hình 12 được cứu khỏi phòng phẫu thuật cũ.

Nhưng sau khi được đưa ra ngoài, cô hoảng loạn, đánh người cứu mình vì tưởng họ là hung thủ.

Một người bị cào rách mặt.

Bình luận:

【Cứu người còn bị đánh.】

【Tôi mà là họ tôi không cứu nữa.】

Người Điều Phối nhìn tôi.

“Thấy không?”

“Hành động không sạch sẽ.”

“Không hoàn hảo.”

“Không luôn được cảm ơn.”

“Không luôn đúng.”

“Vậy tại sao phải làm?”

Kho số 0 yên lặng.

Những người bình luận vừa tháo tai nghe xong bắt đầu dao động.

Một số người nhìn bàn tay mình.

Một số người nhìn màn hình.

Một số người vừa mới gửi thông tin, thấy hậu quả xuất hiện, lập tức sợ đến tái mặt.

【Tôi gửi vị trí màn hình 22… có phải tôi hại họ không?】

【Tôi bảo phá cửa màn hình 9… bảo vệ bị thương rồi.】

【Lỡ mình làm sai thì sao?】

【Tôi không dám gửi nữa.】

Đây chính là đòn của Người Điều Phối.

Không chỉ làm tê liệt trước khi hành động.

Mà còn dùng hậu quả sau hành động để dọa những người khác quay về im lặng.

Tôi nhìn các màn hình.

Một lúc lâu sau mới nói:

“Đúng.”

Tất cả mọi người nhìn tôi.

Tôi lặp lại:

“Hành động có hậu quả.”

Bình luận khựng lại.

Người Điều Phối như hơi nghiêng đầu, chờ tôi nói tiếp.

Tôi nhìn màn hình 9.

“Bảo vệ bị thương.”

Nhìn màn hình 22.

“Thông tin sai làm chậm cứu hộ.”

Nhìn màn hình 12.

“Người được cứu hoảng loạn làm người cứu bị thương.”

Tôi quay lại nhìn Người Điều Phối.

“Nhưng ông cố tình bỏ qua nửa còn lại.”

“Bảo vệ bị thương, cậu bé được cứu.”

“Thông tin sai làm chậm ba phút, nhưng các thông tin khác giúp đội cứu hộ tìm được cửa thật.”

“Cô gái hoảng loạn đánh người, nhưng cô ấy còn sống để được điều trị.”

Tôi bước lên một bước.

“Không hành động cũng có hậu quả.”

“Chỉ là hậu quả ấy thường rơi hết lên người bị bỏ lại.”

Lục Minh đứng bên cạnh bỗng run lên.

Cậu nhìn một màn hình, nói nhỏ:

“Đúng…”

Tôi quay đầu.

Cậu siết chặt bảng trắng.

“Nếu không phá cửa màn hình 9, cậu bé có thể bị ngạt.”

“Nếu không gửi vị trí màn hình 22, đội cứu hộ thậm chí không biết bắt đầu từ đâu.”

“Nếu không cứu cô gái ở màn hình 12, cô ấy không có cơ hội hoảng loạn đánh ai cả.”

Cậu ngẩng đầu, nhìn Người Điều Phối.

“Ông chỉ cho người ta thấy vết thương của người hành động.”

“Nhưng không cho họ thấy cái chết của người bị bỏ mặc.”

Tạ Hành Chu cũng nói:

“Trong cứu hộ thật, không có hành động nào hoàn toàn không rủi ro.”

“Vì vậy cần phân công, chuyên môn, ghi nhận thông tin, đánh giá nguy cơ.”

“Không phải dùng rủi ro để kết luận đừng làm gì.”

Người Điều Phối im lặng.

Tôi giơ bút đỏ, viết lên khán đài:

Không hành động cũng là lựa chọn có hậu quả.

Dòng chữ đỏ vừa hiện, khán đài tối đen rung lên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...