“Đừng trốn sau tôi.”
“Tôi không phải nơi đổ hết tội.”
“Tôi là người đầu tiên.”
“Không phải người duy nhất.”
Cột sáng quanh tôi nứt ra.
Bình luận bên livestream của tôi bắt đầu phản đòn.
【Người đầu tiên không phải người duy nhất】
【Điều tra theo sự thật, không cắt ghép】
【Đừng đổ lỗi để trốn hành động】
【Bảo vệ bị thương nhưng cậu bé được cứu】
【Thông tin sai cần sửa, không phải im hết】
【Không bình chọn mạng người】
Người Điều Phối gào lên bằng giọng máy móc:
“Im!”
Hai tay hắn đập xuống khán đài.
Tất cả bóng người cầm điện thoại phía sau hắn lại bị kéo cúi đầu.
Nhưng lần này.
Có một bóng người không cúi xuống.
Cô gái số 2048.
Người từng chỉ biết gõ “ai đó cứu cô ấy đi”.
Cô đứng giữa dãy máy tính tầng hai, mắt đỏ hoe, tay cầm điện thoại.
Cô nhìn Người Điều Phối.
Sau đó bấm nút báo động trên màn hình của mình.
Một tiếng cạch vang lên.
Không lớn.
Nhưng rất rõ.
Rồi người thứ hai.
Thứ ba.
Thứ tư.
Trong kho số 0, vô số tiếng cạch vang lên.
Cạch.
Cạch.
Cạch.
Không phải bình luận.
Là nút được bấm.
Số người hành động nhảy vọt.
23041.
23042.
23043.
Một dòng chữ sáng lên giữa Phòng Bình Luận 0.
Người đầu tiên đã không còn một mình.
Người Điều Phối lùi lại một bước.
Nút đỏ trên mặt hắn xuất hiện vết nứt.
Chương 7: Cứu người không phải biểu diễn
Khi nút đỏ trên mặt Người Điều Phối nứt ra, toàn bộ ba mươi sáu luồng thật hiện tại đồng loạt ổn định lại.
Không còn nhảy thời gian lung tung.
Không còn nhân thêm lựa chọn giả.
Không còn bình chọn mạng người.
Mỗi luồng được đánh dấu theo tình trạng.
Đỏ: nguy cơ tức thời.
Cam: cần kéo dài thời gian.
Vàng: cần xác minh.
Xanh: đội cứu hộ đã tiếp cận.
Phòng Bình Luận 0 bị buộc phải biến từ một sân khấu đổ lỗi thành một bảng điều phối thật.
Người Điều Phối không chấp nhận.
Hai tay hắn điên cuồng gõ vào hư không.
Bàn phím treo khắp kho số 0 rung lên.
Những dòng bình luận công kích vẫn tràn ra.
Nhưng không còn chiếm toàn bộ màn hình.
Vì bên dưới chúng, từng dòng thông tin hữu dụng được ghim lên.
【Màn hình 5: tiếng nước lớn, có khả năng gần cống xả.】
【Màn hình 7: nghe tiếng tàu mỗi 4 phút, gần đường sắt.】
【Màn hình 14: nạn nhân có thể tự tháo dây, cần hướng dẫn bình tĩnh.】
【Màn hình 22: đội cứu hộ đến sai cổng, bản đồ mới đã gửi.】
【Màn hình 31: thông gió duy trì, cần mở cửa trong 15 phút.】
Thông tin hữu dụng giống những cây đinh nhỏ.
Không nổi bật bằng tiếng chửi.
Không kích thích bằng đổ lỗi.
Nhưng chúng giữ cả căn phòng lại.
Tôi đứng trước màn hình chính, nói:
“Đừng biến cứu người thành biểu diễn.”
“Không cần phô trương.”
“Không cần bình chọn ai cảm động hơn.”
“Không cần hỏi ai đáng cứu hơn.”
“Chỉ cần làm đúng phần mình.”
Cổ họng tôi đau.
Nhưng giọng rất rõ.
Tạ Hành Chu đang điều phối với đội ngoài hiện trường.
“Kho số 0 gần sông đã phá được cổng thứ nhất. Còn hai lớp khóa. Cần kiểm tra có bẫy điện không.”
Lục Minh lập tức gọi nhóm màn hình Diệp Vũ Đồng.
“Có ai thấy hộp điện không? Góc trái, sau thùng gỗ!”
Bình luận bên tôi:
【Có! Hộp điện màu xám, dây đỏ nối vào cửa.】
【Tôi là thợ điện, dây đỏ đó có thể là mạch cảnh báo, đừng cắt bừa. Tìm cầu dao chính.】
【Cầu dao chính ở ngoài hành lang, bên cạnh biển kho lạnh!】
Tạ Hành Chu truyền ngay.
“Đội hiện trường, kiểm tra cầu dao ngoài hành lang kho lạnh.”
Vài giây sau.
Trong camera Diệp Vũ Đồng, đèn trần chớp một cái.
Người đeo găng đen quay đầu.
Rõ ràng hắn không ngờ chúng tôi tìm được nhanh như vậy.
Tôi nhìn hắn.
“Không còn một mình ông điều phối nữa.”
Người đeo găng đen nhìn camera, màn hình trên mặt nhấp nháy dữ dội.
Giọng Người Điều Phối vang lên:
“Vậy cô có dám nhìn kết quả cuối cùng không?”
Hắn giơ tay.
Trên màn hình Diệp Vũ Đồng, bên cạnh nút mở cửa xuất hiện một nút mới.
TỰ GIẢI THOÁT.
Dưới nút có dòng chữ:
Cho nạn nhân tự chọn.
Nếu cô ấy tự bấm, trách nhiệm thuộc về cô ấy.
Nếu thất bại, không ai khác phải chịu.
Tôi nhìn dòng chữ kia.
Lửa giận gần như bùng lên.
“Đồ khốn.”
Lục Minh cũng mắng thành tiếng:
“Nạn nhân bị trói, đang hoảng loạn, còn ép người ta tự bấm để đẩy trách nhiệm?!”
Tạ Hành Chu lạnh giọng:
“Không cho cô ấy bấm.”
Trong phòng tối, Diệp Vũ Đồng nhìn thấy nút tự giải thoát trên màn hình trước mặt.
Cô ấy không hiểu hết.
Nhưng khi người tuyệt vọng thấy nút có chữ “giải thoát”, rất dễ đặt toàn bộ hy vọng vào đó.
Người đeo găng đen cúi xuống, xé băng keo trên miệng cô ấy.
Diệp Vũ Đồng ho sặc sụa.
Hắn đặt điện thoại trước mặt cô.
Giọng máy móc nói:
“Bấm đi.”
“Bấm rồi cô có thể tự cứu mình.”
“Nếu không bấm, chứng tỏ cô không muốn sống đủ nhiều.”
Tôi đập tay xuống bàn.
“Không nghe!”
Nhưng cô ấy không nghe thấy tôi.
Tai nghe tuyến Thính Giả đã bị phá, nhưng Phòng Bình Luận 0 không cần bịt tai.
Nó dùng tuyệt vọng.
Bình luận trong phòng chat lại bị dẫn hướng.
【Tự bấm đi!】
【Cô ấy phải tự cứu mình chứ!】
【Không ai cứu mình bằng chính mình.】
【Cố lên!】
【Bấm đi là xong!】
Những câu nghe như cổ vũ.
Nhưng trong tình huống này, chúng là dao.
Tôi nhìn camera, giọng lạnh đến mức Lục Minh cũng khựng lại.
Chaporia
Bình Luận (0)