“Không được dùng ‘tự cứu mình’ để bỏ mặc người đang bị trói.”

“Người có khả năng tự cứu thì khuyến khích.”

“Người đang bị khống chế thì phải hỗ trợ.”

“Đừng biến khẩu hiệu thành dây thòng lọng.”

Tôi giơ bút đỏ, viết lên màn hình:

Không đẩy trách nhiệm về nạn nhân.

Dòng chữ đỏ đánh vào nút Tự Giải Thoát.

Nút kia rung mạnh.

Nhưng không biến mất.

Vì rất nhiều bình luận vẫn đang cổ vũ cô ấy bấm.

Tôi nhìn Phòng Bình Luận 0.

“Các vị còn nhớ tuyến Thính Giả không?”

“Nghe cũng là trách nhiệm.”

“Vậy bình luận cũng là trách nhiệm.”

“Đừng dùng câu nghe hay để đẩy người bị hại vào đường nguy hiểm.”

Bình luận bên tôi bắt đầu đổi.

【Vũ Đồng, đừng bấm nút lạ!】

【Cảnh sát đang đến!】

【Bình tĩnh thở!】

【Nhìn cửa, kéo dài thời gian!】

【Không phải lỗi của bạn nếu chưa tự thoát được!】

【Bạn đang bị hại, không phải bạn yếu!】

Những dòng ấy chậm rãi tràn vào màn hình trước mặt Diệp Vũ Đồng.

Cô ấy đang run rẩy định chạm vào nút.

Nhưng khi thấy dòng “không phải lỗi của bạn”, tay cô ấy khựng lại.

Nước mắt cô ấy rơi xuống.

Cô ấy lắc đầu.

Rất nhẹ.

Nhưng rõ ràng.

Không bấm.

Người đeo găng đen cứng lại.

Giọng Người Điều Phối trở nên méo mó:

“Cô không muốn sống sao?”

Diệp Vũ Đồng run rẩy nhìn camera.

Cô nói câu đầu tiên kể từ khi xuất hiện.

Giọng khàn đến gần như vỡ.

“Tôi muốn.”

“Nhưng tôi không bấm cái nút của anh.”

Tôi thở ra.

Lục Minh mắt đỏ lên.

“Cô ấy nói được rồi…”

Tạ Hành Chu nói vào điện thoại:

“Hiện trường, tăng tốc. Nạn nhân còn tỉnh, đang chống lại thao túng.”

Đội hiện trường đã cắt được nguồn phụ.

Cửa thứ hai mở.

Còn một cửa cuối.

Người đeo găng đen trên màn hình lùi lại.

Hắn đột nhiên nâng tay lên.

Sau lưng Diệp Vũ Đồng, tường phòng tối nứt ra.

Một cái bóng đen từ trong tường bò ra.

Không có mặt.

Không có đầu.

Chỉ có vô số bàn tay đang gõ bàn phím.

Tôi nhìn cái bóng ấy.

Người trong tường.

Nhưng không phải Trần Dục.

Là thứ đầu tiên của Vô Tướng.

Mệnh chôn.

Nó đang định kéo Diệp Vũ Đồng vào tường, biến cô thành một “nạn nhân trong màn hình” vĩnh viễn.

Tôi cầm thẻ gỗ Thanh Hư đời thứ nhất.

Lâm Huyền.

Lời chứng: Tự nguyện, nhưng không biết còn tự nguyện không.

Tôi đặt thẻ lên sổ gốc.

“Mệnh chôn đã phá từ quyển đầu.”

“Sổ gốc, đối chiếu hồ sơ.”

Sổ mở mạnh.

Trang Người Trong Tường hiện ra.

Trần Dục.

Mệnh chôn thất bại.

Bản sao đã đốt ở phố giấy.

Tôi dùng bút đỏ viết thêm:

Không được tái sử dụng nghi thức đã thất bại.

Sổ gốc bốc lên ánh đỏ.

Trong camera, cái bóng nhiều tay khựng lại.

Tường phòng tối nứt ngược.

Diệp Vũ Đồng dùng toàn bộ sức còn lại nghiêng người, đá chiếc ghế vào cái bóng.

Ghế đổ.

Cô cũng ngã.

Nhưng tránh được bàn tay đầu tiên.

Cửa cuối cùng bên ngoài vang lên tiếng phá khóa.

Tạ Hành Chu nói:

“Đến rồi.”

Người đeo găng đen nhìn camera.

Nút đỏ trên mặt hắn bắt đầu nứt như Người Điều Phối.

“Không đủ.”

“Cứu được cô ấy cũng không đủ.”

Tôi nhìn hắn.

“Cứu người không phải để đủ cho ông xem.”

Cửa phòng tối bị phá tung.

Cảnh sát và cứu hộ lao vào.

Người đeo găng đen xoay người muốn chạy, nhưng Diệp Vũ Đồng dù bị trói vẫn dùng chân gạt hắn một cái.

Hắn lảo đảo.

Cảnh sát lập tức khống chế hắn.

Bóng nhiều tay trên tường bị ánh đèn pin chiếu vào, rít lên rồi co lại.

Diệp Vũ Đồng được cắt dây.

Cô khóc đến run rẩy.

Nhưng còn sống.

Màn hình Diệp Vũ Đồng chuyển xanh.

Luồng 1: giải cứu thành công.

Phòng Bình Luận 0 im lặng.

Sau đó, không phải tiếng vỗ tay.

Không phải quà tặng.

Không phải bình luận náo loạn.

Mà là rất nhiều dòng ngắn hiện lên:

【Còn màn hình 5】

【Màn hình 7 đội cứu hộ tới chưa?】

【Màn hình 14 cần hướng dẫn tiếp】

【Đừng dừng】

【Tiếp tục】

Tôi nhìn những dòng đó.

Lần đầu tiên trong đêm nay, tôi cười thật.

Không phải cười lạnh.

Không phải châm chọc.

Mà là nhẹ nhõm.

Cứu được một người không phải kết thúc biểu diễn.

Là bắt đầu tiếp tục cứu người khác.

Người Điều Phối trên khán đài tối đen lặng im rất lâu.

Sau đó hắn chậm rãi nói:

“Các ngươi học nhanh hơn ta nghĩ.”

Tôi quay đầu nhìn hắn.

“Ông dạy dở thôi.”

Nút đỏ trên mặt hắn nứt thêm.

Chương 8: Người xem xuống ghế

Sau khi Diệp Vũ Đồng được cứu, Phòng Bình Luận 0 không còn giữ được hình dạng ban đầu.

Những hàng ghế trên khán đài bắt đầu mục nát.

Các bóng người cầm điện thoại lần lượt đứng dậy.

Không phải tất cả.

Có bóng người vẫn ôm điện thoại, cúi đầu gõ những dòng vô nghĩa.

Có bóng người sợ hãi lùi vào bóng tối.

Có bóng người biến mất.

Nhưng đã có đủ nhiều người rời khỏi ghế.

Họ đi xuống từng bậc.

Bước chân ban đầu rất chậm.

Rất do dự.

Rồi dần nhanh hơn.

Mỗi bóng người đứng dậy, một màn hình trong kho số 0 chuyển từ trạng thái “đang xem” sang “đang xử lý”.

Người Điều Phối ngồi trên chiếc ghế cao, hai tay dài bắt đầu mất khống chế.

Những dây bình luận quấn quanh ngón tay hắn tuột ra từng sợi.

Hắn muốn kéo lại.

Nhưng mỗi khi hắn kéo một sợi, lại có một nút đỏ được bấm ở nơi khác.

Cạch.

Cạch.

Cạch.

Tiếng bấm nút vang khắp kho số 0.

Không còn là tiếng bàn phím.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...