Mà là tiếng hành động.

Tạ Hành Chu đứng trước bảng màn hình, giọng khàn đi vì liên tục chỉ huy.

“Luồng 5, đội cứu hộ đã tiếp cận khu cống xả. Cần mở van nước phụ. Ai có sơ đồ hệ thống thoát nước khu đó?”

Một tài khoản trả lời:

【Tôi từng làm ở đó, sơ đồ cũ đây. Van phụ nằm bên trái trạm bơm, nhưng khóa cơ có thể rỉ.】

Tạ Hành Chu lập tức chuyển tiếp.

Lục Minh theo dõi luồng 14.

“Nạn nhân còn tỉnh. Có thể tự tháo một tay. Đừng bảo họ kéo mạnh, dây có móc ngược. Ai biết nút thắt này?”

Bình luận:

【Tôi làm cứu hộ leo núi, đây giống nút khóa trượt. Hướng dẫn họ xoay cổ tay ra ngoài, không giật.】

Lục Minh lập tức viết thành câu dễ hiểu, gửi vào màn hình 14.

Tôi xử lý luồng 7.

Trong màn hình là một người phụ nữ bị mắc trong toa tàu cũ.

Ngoài toa có tiếng còi tàu thật.

Cô ấy hoảng loạn đập cửa.

Đồng hồ:

00:06:20.

Nút đỏ ghi:

Bấm để mở cửa toa.

Nếu bấm sai, toa trượt khỏi ray.

Tôi không bấm.

Tôi nhìn kỹ nền toa.

Có vệt sơn vàng.

Trên tường có dòng chữ mờ: Tàu trưng bày số 3.

Không phải tàu đang chạy.

Là toa tàu bỏ trong khu triển lãm cũ gần đường sắt thật.

Tiếng tàu ngoài kia là tàu đi ngang.

Phòng Bình Luận 0 cố ý dùng tiếng còi tàu tạo cảm giác nguy cơ tức thời.

Tôi viết:

Không bấm cửa. Tìm khu triển lãm đường sắt cũ gần tuyến tàu 7.

Bình luận hữu dụng lập tức chạy.

【Có một bảo tàng đường sắt bỏ hoang cạnh ga Nam Lộc.】

【Toa trưng bày số 3 nằm phía đông, có cửa cứu hộ bên hông.】

【Tôi gửi bản đồ.】

Tôi chuyển cho Tạ Hành Chu.

Anh gửi đội gần nhất.

Người Điều Phối cười lạnh:

“Cô càng xử lý, càng có nhiều thông tin.”

“Càng nhiều thông tin, càng nhiều khả năng sai.”

Tôi không nhìn hắn.

“Vậy sửa.”

“Thông tin sai thì sửa.”

“Không phải im.”

Hắn im lặng một giây.

Sau đó nói:

“Cô thật sự nghĩ đám đông có thể học được?”

Tôi nhìn những màn hình.

Có người vẫn spam.

Có người vẫn mắng.

Có người vẫn cố kéo sự chú ý về mình.

Nhưng bên cạnh đó, nhiều người đang học thật.

Họ học cách ghi rõ “tôi không chắc”.

Học cách tách quan sát và suy đoán.

Học cách đừng lan truyền cảnh nạn nhân không cần thiết.

Học cách không dùng câu “có ai cứu chưa” để thay cho việc gửi thông tin.

Học cách gọi đúng nơi.

Học cách im khi không có thông tin.

Học cách hành động nhỏ mà cụ thể.

Tôi đáp:

“Học chậm vẫn là học.”

Người Điều Phối nói:

“Nhưng luôn có người không học.”

“Ừ.”

Tôi gật đầu.

“Vậy đừng để người không học điều phối người chịu học.”

Câu này rơi xuống.

Khán đài phía sau hắn lại nứt thêm.

Một hàng ghế đổ sập.

Người Điều Phối chống tay lên ghế.

Nút đỏ trên mặt hắn sáng tối bất định.

Hắn nhìn tôi rất lâu.

“Lâm Vãn Chi.”

“Cô có bao giờ nghĩ…”

“Nếu không có Phòng Bình Luận 0, những người này vẫn có thể lạnh lùng, ngu ngốc, chậm chạp, ích kỷ không?”

Tôi đáp:

“Có.”

“Vậy cô phá ta làm gì?”

Tôi nhìn hắn.

“Vì ông biến điểm yếu thành hệ thống.”

Con người có thể chậm.

Có thể sợ.

Có thể do dự.

Có thể sai.

Nhưng Vô Tướng luôn làm một chuyện.

Nó lấy những điểm yếu ấy, nuôi lớn, hợp thức hóa, biến thành quy tắc, rồi bán lại cho con người như một lý do.

Tên không quan trọng, nên cướp tên.

Mặt chỉ là vai diễn, nên tráo mặt.

Giọng chỉ là âm thanh, nên nói thay.

Tai nghe điều dễ chịu, nên bỏ qua tiếng cứu.

Tay chỉ bình luận thôi, nên không cần hành động.

Từng chút một, nó làm con người quên mất bản thân có thể khác đi.

Người Điều Phối đứng dậy hẳn.

Thân thể hắn kéo dài.

Hai tay hắn không còn chỉ chạm bàn phím.

Mà đâm xuyên vào những màn hình.

Từng luồng cứu hộ bị hắn túm lấy.

Màn hình 5 bắt đầu nhòe.

Màn hình 7 đảo ngược.

Màn hình 14 bị che bằng bình luận rác.

Hắn muốn phá nốt những luồng còn lại.

Tạ Hành Chu lập tức nói:

“Bảo vệ thông tin đã xác minh.”

Lục Minh hét:

“Ghim bản sao! Ghim bản sao!”

Khán giả bên livestream bắt đầu chụp, ghi, lặp lại thông tin quan trọng.

【Luồng 5: cống xả phía tây, van phụ trái trạm bơm】

【Luồng 7: bảo tàng đường sắt Nam Lộc, toa trưng bày số 3, cửa hông】

【Luồng 14: nút khóa trượt, không giật mạnh, xoay cổ tay ra ngoài】

【Luồng 22: cổng sau kho cũ, bản đồ đã gửi】

Thông tin được lặp lại có trật tự.

Không phải spam.

Mà là sao lưu.

Người Điều Phối gào lên.

“Đủ rồi!”

Nút đỏ trên mặt hắn mở ra.

Không phải vỡ.

Mà mở như một con mắt.

Bên trong nút là một khoảng đen.

Tôi nhìn vào khoảng đen ấy.

Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy một phòng chat rỗng.

Không có bình luận.

Không có người.

Không có nút.

Chỉ có một dòng chữ:

0.

Số không.

Không phải vì không ai.

Mà vì tất cả trách nhiệm đã bị chia nhỏ đến mức trở thành không.

Phòng Bình Luận 0 lấy số đông chia trách nhiệm về không.

Đó chính là lõi.

Người Điều Phối nói:

“Không ai có lỗi.”

“Vì ai cũng chỉ làm một chút.”

“Không ai phải đứng ra.”

“Vì ai cũng chỉ đứng nhìn một chút.”

“Không ai phải chịu trách nhiệm.”

“Vì trách nhiệm chia cho vô số người sẽ thành số không.”

Tôi bước về phía hắn.

“Ông tính sai rồi.”

Hắn khựng lại.

Tôi nói:

“Trách nhiệm chia nhỏ không nhất định thành không.”

“Nếu mỗi người đều bỏ phần của mình, mới thành không.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...
Chương 11 - Vãn Chi Phán Mệnh 16: Phòng Bình Luận 0 | Chaporia