“Nếu mỗi người nhận phần của mình…”

Tôi giơ bút đỏ.

“Thì số không bắt đầu cộng lại.”

Tôi viết một nét đỏ trong không trung.

1.

Sau đó nhìn livestream.

“Các vị, ai đang làm một việc cụ thể, gõ một.”

Bình luận yên lặng đúng một giây.

Sau đó hàng loạt số 1 xuất hiện.

【1 — tôi đang gọi cảnh sát khu Nam Lộc】

【1 — tôi gửi bản đồ trạm bơm】

【1 — tôi ngừng spam và ghim thông tin】

【1 — tôi xác minh ảnh xe tải】

【1 — tôi đang chỉ đường cho đội cứu hộ】

【1 — tôi lưu chứng cứ】

【1 — tôi đang ở cổng kho, không tự vào, chờ cảnh sát】

【1 — tôi nhắc người khác không bình chọn mạng người】

Từng số 1 sáng lên.

Một.

Một.

Một.

Một.

Từ khắp nơi.

Từ màn hình.

Từ phòng chat.

Từ những người vừa đứng dậy khỏi ghế.

Những số 1 nối lại thành một chuỗi sáng.

Chuỗi sáng ấy đâm vào khoảng đen trong nút đỏ trên mặt Người Điều Phối.

Số 0 bên trong bắt đầu nứt.

Người Điều Phối lùi lại.

“Không…”

Tôi nói:

“Một người không làm được hết.”

“Nhưng một người có thể bắt đầu.”

“Một người khác có thể tiếp.”

“Rất nhiều số một cộng lại…”

“Không phải số không.”

Tôi cầm kéo đồng, chém xuống nút đỏ trên mặt hắn.

Cùng lúc đó, trong tất cả luồng cứu hộ, các đội hiện trường đồng loạt phá được điểm cuối.

Luồng 5 chuyển xanh.

Luồng 7 chuyển xanh.

Luồng 14 chuyển xanh.

Luồng 22 chuyển xanh.

Từng màn hình chuyển xanh.

Không phải tất cả.

Có vài luồng chuyển xám.

Ký ức đã qua.

Không thể cứu lại.

Có luồng chuyển vàng.

Cần tiếp tục điều tra.

Có luồng chuyển cam.

Đã kéo dài thời gian nhưng chưa kết thúc.

Nhưng màu đỏ nguy cấp giảm xuống từng cái.

Phòng Bình Luận 0 không còn là phòng chỉ để nhìn.

Nó biến thành bản đồ hành động.

Người Điều Phối bị tôi chém trúng.

Nút đỏ trên mặt hắn vỡ đôi.

Bên trong không có máu.

Chỉ có vô số ngón tay khô.

Những ngón tay từng dừng trên nút mà không bấm.

Chúng rơi xuống đất, co giật, rồi tan thành bụi.

Người Điều Phối quỳ xuống.

Hai tay dài của hắn đứt từng đoạn.

Hắn ngẩng đầu nhìn tôi.

“Lâm Vãn Chi…”

“Cô phá được phòng này.”

“Nhưng cô không phá được thói quen đứng nhìn của con người.”

Tôi thở ra.

“Biết.”

Hắn như nghẹn lại.

Tôi nói:

“Nhưng từ hôm nay, ít nhất có người biết mình có thể không đứng nhìn.”

Một câu đó khiến thân thể hắn bắt đầu tan.

Nhưng trước khi tan hoàn toàn, hắn bỗng bật cười.

“Vậy cô có dám mở tầng cuối không?”

Tôi nhíu mày.

“Tầng cuối?”

Hắn giơ phần tay còn lại, chỉ vào màn hình chính.

Phòng Bình Luận 0 biến mất.

Thay vào đó là một giao diện trắng tinh.

Không có bình luận.

Không có nút đỏ.

Không có người xem.

Chỉ có một câu:

Sau khi tất cả đã hành động, ai sẽ chịu trách nhiệm kể lại sự thật?

Bên dưới xuất hiện một biểu tượng.

Một chiếc bút.

Người Điều Phối cười méo mó.

“Quyển tiếp theo của Vô Tướng…”

“Không nằm ở người xem.”

“Mà nằm ở người viết.”

“Lâm Vãn Chi.”

“Cẩn thận lời kể.”

“Vì ai viết lại câu chuyện…”

“Kẻ đó quyết định ai là người hùng, ai là tội đồ, ai được nhớ, ai bị xóa.”

Hắn tan thành tro đen.

Trên mặt đất rơi xuống một cây bút máy cũ.

Ngòi bút đỏ như máu.

Tôi nhặt lên.

Sổ gốc Vô Tướng tự mở.

Trang mới hiện ra:

Phòng Bình Luận 0: thất bại.

Tay của Vô Tướng: gãy.

Người Điều Phối: mất quyền.

Nhưng bên dưới còn một dòng mới.

Khi hành động kết thúc, lời kể bắt đầu.

Đường tiếp theo: Tòa Soạn Vô Danh.

Tôi nhìn bốn chữ cuối.

Tòa Soạn Vô Danh.

Ngoài kho số 0, trời gần sáng.

Nhưng trong lòng tôi không nhẹ đi.

Vì tôi hiểu rất rõ.

Người hành động cứu người.

Nhưng người viết lại câu chuyện có thể khiến người cứu thành kẻ sai, người bỏ mặc thành vô can, kẻ đứng sau thành bóng mờ không tên.

Nếu Vô Tướng nắm được lời kể, tất cả hành động đêm nay đều có thể bị viết méo.

Tạ Hành Chu nhìn cây bút máy trong tay tôi.

“Manh mối tiếp theo?”

Tôi gật đầu.

Lục Minh ngồi phịch xuống ghế, mặt mệt rã rời.

“Lần này là nhà báo âm phủ à?”

Tôi nhìn cây bút máy đỏ.

“Có lẽ.”

Bên ngoài, đội cứu hộ báo về tin cuối cùng.

Diệp Vũ Đồng an toàn.

Ba mươi sáu luồng thật hiện tại, cứu được ba mươi hai.

Bốn luồng còn lại, một người đã mất trước khi chúng tôi xác minh được vị trí, ba người chưa tìm thấy, nhưng có manh mối tiếp tục điều tra.

Lục Minh nghe xong, im lặng.

Không ai vui trọn vẹn.

Cứu được ba mươi hai người là rất nhiều.

Nhưng bốn người kia vẫn nặng như đá.

Tôi nhìn màn hình đã chuyển xám.

Một lúc lâu sau nói:

“Ghi lại.”

Tạ Hành Chu nhìn tôi.

Tôi nói:

“Ghi đúng.”

“Cứu được ai, chưa cứu được ai.”

“Chỗ nào làm đúng, chỗ nào sai.”

“Thông tin nào giúp được, thông tin nào gây chậm.”

“Không tô đẹp.”

“Không đổ hết tội.”

“Không xóa người chưa cứu được.”

Tạ Hành Chu gật đầu.

“Được.”

Cây bút máy trong tay tôi nóng lên.

Như rất không hài lòng với hai chữ “ghi đúng”.

Tôi cười lạnh.

“Không thích à?”

“Vậy quyển sau tính tiếp.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...