“Xong rồi, Phương Duệ đời này coi như xong.”
Hot search leo lên bảng xếp hạng với tốc độ chóng mặt.
Top 1: “Camera ghi lại cảnh thiên kim nhà họ Thẩm bị hành hung.”
Top 2: “Video Phương Duệ đánh bé gái ba tuổi.”
Top 3: “Thẩm Nghiễn Từ bảo vệ em gái.”
Bài đăng trước đó của Phương Duệ vẫn còn.
Nhưng khu bình luận đã bị cư dân mạng mắng ngập.
Chỉ trong nửa tiếng, tài khoản Weibo của cô ta mất ba trăm nghìn người theo dõi.
Các thương hiệu cô ta đại diện trong đêm đồng loạt đăng thông báo chấm dứt hợp đồng.
Trước đây cô ta từng tham gia một chương trình hẹn hò.
Phía chương trình cũng lập tức ra thông báo phủi sạch quan hệ.
Phương Duệ liên tiếp đăng ba bài để cố giải thích.
Bài đầu tiên:
“Video đã bị cắt ghép!”
Bình luận:
“Đó là toàn bộ camera trong nhà người ta, mã thời gian không đứt dù chỉ một giây.”
Bài thứ hai:
“Tôi cứ tưởng con bé không thật sự ba tuổi! Trên mạng nói nó là hot girl!”
Bình luận:
“Dù nó có hai mươi ba tuổi thì cô cũng không được đánh người, huống chi nó thật sự mới ba tuổi. Cô không có mắt à?”
Bài thứ ba còn chưa kịp đăng.
Thì tài khoản của cô ta đã bị khóa.
Lý do:
“Phát tán thông tin sai sự thật, bịa đặt và vu khống.”
Phương Duệ thua trận này một cách triệt để.
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Bởi vì…
Ông nội tôi vẫn chưa biết chuyện này.
Chương 6
Đến ngày thứ tư, ông nội mới biết.
Biết bằng cách nào ư?
Ngày nào ông cũng lướt video ngắn.
Một ông lão tám mươi tuổi, cầm máy tính bảng ngồi một chỗ là có thể lướt cả buổi chiều.
Chủ yếu xem hai loại nội dung:
Hướng dẫn câu cá.
Và nhật ký trưởng thành của Niệm Niệm.
Hôm đó ông lướt trúng tin đang đứng đầu xu hướng.
Người giúp việc kể lại, lúc ấy ông đang tưới hoa trong sân.
Xem xong video.
Bình tưới rơi xuống đất.
Nước tưới ướt cả ống quần mà ông cũng không nhận ra.
Sau đó người giúp việc nghe thấy ông gầm lên một tiếng.
Giọng sang sảng, hoàn toàn không giống một người từng nằm trong phòng ICU.
“Mau lên! Chuẩn bị xe! Đến nhà thằng cả!”
Tài xế không dám hỏi nhiều, đạp ga chạy thẳng đến nhà tôi.
Lúc ông nội bước vào.
Tôi đang ăn dâu tây.
Anh trai bóc sẵn rồi đút từng quả cho tôi.
“Niệm Niệm!”
Tiếng gọi đầy khí thế của ông nội vang lên từ cửa.
Tôi quay đầu nhìn sang.
Ông nội sải bước thật nhanh tới chỗ tôi, cây gậy chống mà bình thường luôn cầm cũng chẳng biết vứt đâu mất.
Ông bế bổng tôi lên khỏi ghế.
Lúc đó tôi sắp nặng mười ba ký rưỡi rồi, vậy mà ông vẫn gắng sức bế bổng tôi lên.
“Để ông xem mặt nào!”
Vết đỏ trên mặt tôi gần như đã tan hết.
Chỉ còn lại một chút hồng nhạt.
Nhưng khi nhìn thấy vết hồng ấy.
Môi ông run lên.
Cằm cũng run lên.
Ngay cả tay cũng run rẩy.
“Ai.”
Ông bế tôi quay người nhìn bố.
“Là ai làm?”
“Bố, chuyện này đang được xử lý…”
“Tôi hỏi ai làm!”
Ông nội cả đời nóng tính.
Năm xưa tay trắng dựng nên cơ nghiệp của nhà họ Thẩm, chưa bao giờ là người mềm lòng.
Sau khi nghỉ hưu, ông hiền hơn rất nhiều.
Ngày nào cũng dỗ Niệm Niệm vui, câu cá, chăm hoa.
Nhưng bản tính trong xương cốt ông chưa từng thay đổi.
Bố kể lại đầu đuôi sự việc một lần.
Ông nội càng nghe càng im lặng.
Im lặng đến cuối cùng, sắc mặt xanh mét.
“Nhà họ Phương.”
Ông đặt tôi xuống.
“Phương Kiến Quốc.”
“Bố, bố quen người đó sao?”
“Không quen.”
Ông vung tay.
“Bây giờ thì quen rồi. Con gái hắn đánh cháu gái tôi.”
Ông ngồi xuống ghế sofa, nhận tách trà chú Triệu đưa tới.
Không uống.
Đặt thẳng xuống bàn.
“Nghiễn Từ.”
“Ông nội.”
“Cháu xử lý quá nhẹ rồi.”
Anh trai không nói gì.
Ông nội nhìn tôi, vành mắt đỏ hoe.
“Chín đời. Nhà họ Thẩm chúng ta chờ suốt chín đời. Trước lúc cụ cố của con nhắm mắt còn nói, tiếc nuối lớn nhất đời ông ấy là không có được một đứa cháu gái.”
“Ông đã đợi suốt sáu mươi năm.”
“Ngày Niệm Niệm chào đời, ông tỉnh lại trong phòng ICU. Ông đã nghĩ, cuối cùng ông trời cũng mở mắt rồi.”
“Con bé mới ba tuổi.” Giọng ông bắt đầu run lên. “Ba tuổi, đi còn chưa vững, vậy mà một người lớn lại tát nó một cái…”
Ông không nói tiếp được nữa.
Chỉ dùng mu bàn tay lau mạnh khóe mắt.
Rất lâu sau, ông mới lên tiếng.
“Thằng cả.”
“Dạ.”
Bố lập tức đứng thẳng người.
“Nhà họ Phương…”
“Không thể chỉ thu hồi vốn vay là xong.”
“Nó đã động vào bảo bối của nhà họ Thẩm.”
Chaporia
Bình Luận (0)