Gọt thành hình một chú thỏ.

“Anh giỏi quá.”

Tôi cầm chú thỏ bằng táo cắn một miếng.

“Tất nhiên rồi.”

“Anh cái gì cũng giỏi.”

“Ừ.”

Anh khẽ đáp.

“Chỉ cần là vì Niệm Niệm.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

“Sau này anh còn có bạn gái nữa không?”

Anh cúi đầu nhìn tôi.

“Sau này trước khi quen bạn gái, sẽ để Niệm Niệm kiểm tra trước. Chỉ khi nào Niệm Niệm nói được thì mới được.”

“Thật sao?”

“Thật.”

“Vậy tiêu chuẩn của Niệm Niệm là gì?”

“Tiêu chuẩn là…”

Tôi cắn một miếng táo, nghiêm túc suy nghĩ.

“Không được đánh em.”

Anh trai bật cười.

Là nụ cười thật sự.

Đôi mắt cong cong, không còn lạnh lẽo.

Không còn sát ý.

Chỉ còn lại sự dịu dàng.

“Được.”

“Không được đánh Niệm Niệm.”

“Đó là nguyên tắc số một.”

Tôi hài lòng gật đầu, tiếp tục gặm chú thỏ bằng táo của mình.

Ngoài cửa sổ, nắng vừa đẹp.

Trên ti vi, chú Heo Con đang hát.

Vòng tay của anh trai rất vững.

Cũng rất ấm.

Tôi là Thẩm Niệm Niệm.

Ba tuổi.

Có gia đình tuyệt vời nhất trên thế giới.

Không ai được phép bắt nạt tôi.

Chương 10

Những chuyện sau đó.

Là đến khi lớn lên tôi mới dần biết được.

Nhà họ Phương hoàn toàn rút khỏi giới kinh doanh ở thành phố này.

Phương Kiến Quốc đưa vợ và con gái chuyển đến một thành phố nhỏ ở phía Nam, mở một cửa hàng kim khí.

Từ đó về sau không còn xuất hiện trong bất kỳ sự kiện thương mại nào nữa.

Đoạn video xin lỗi của Phương Duệ.

Là do bộ phận pháp chế của nhà họ Thẩm yêu cầu cô ta đăng.

Đó là một trong những điều kiện để hòa giải vụ án hình sự.

Nếu cô ta không đăng.

Thứ chờ đợi cô ta sẽ là vụ kiện hình sự về tội cố ý gây thương tích cho trẻ vị thành niên.

Cô ta chọn xin lỗi.

Nguồn gốc của tin đồn “tiểu thư nhà họ Thẩm chỉ là hot girl mạng” cũng được điều tra rõ.

Là do một cô bạn thân của Phương Duệ bịa ra để lấy lòng cô ta.

Sau đó, người bạn kia bị tạm giữ hành chính mười lăm ngày vì hành vi tung tin đồn thất thiệt và vu khống.

Còn những tài khoản câu view từng đứng về phía Phương Duệ, mắng nhà họ Thẩm ỷ thế hiếp người…

Bộ phận truyền thông của Tập đoàn Thẩm thị mất một tuần.

Lần lượt khiếu nại.

Lần lượt khởi kiện.

Ba mươi bảy tài khoản bị khóa.

Mười hai blogger bị truy cứu trách nhiệm pháp lý.

Tổng số tiền bồi thường cộng lại đủ mua một căn hộ trong vành đai hai.

Những chuyện đó tôi đều không biết.

Điều tôi biết là…

Khi tôi ba tuổi rưỡi.

Sức khỏe của ông nội hoàn toàn hồi phục.

Ngày nào ông cũng tự lái xe đến đón tôi ở trường mẫu giáo.

Còn đúng giờ hơn cả vệ sĩ.

Năm tôi bốn tuổi.

Cậu gửi từ nước ngoài về cho tôi nguyên một bộ dụng cụ vẽ.

Đều là loại chuyên nghiệp.

Tôi còn nhỏ nên chẳng dùng hết được.

Nhưng cậu nói.

Niệm Niệm phải dùng những thứ tốt nhất.

Năm tôi năm tuổi.

Quả nhiên anh trai có bạn gái mới.

Trước khi đưa về nhà.

Anh còn để tôi “duyệt” trước.

Chị ấy vừa bước vào cửa đã ngồi xổm xuống.

Lấy từ trong túi ra một chú thỏ bông được tự tay may.

“Chào em nhé, Niệm Niệm. Chị là chị Kiều. Đây là quà chị tự làm, tặng em.”

Tôi nhìn chị ấy.

Đôi mắt rất trong.

Cười lên có lúm đồng tiền.

Quan trọng nhất là…

Ánh mắt chị nhìn tôi rất dịu dàng.

Là kiểu dịu dàng của một người thật lòng yêu trẻ con.

Tôi nhận lấy chú thỏ, quay đầu giơ ngón tay cái với anh trai.

“Đạt!”

Anh trai cười.

Chị Kiều cũng cười.

Sau này.

Chị Kiều trở thành chị dâu của tôi.

Chị tết tóc cho tôi còn đẹp hơn cả anh trai.

Rồi sau đó.

Tôi lớn lên.

Ngày sinh nhật mười tám tuổi.

Cả nhà quây quần ngồi bên nhau.

Ông nội đã chín mươi lăm tuổi.

Nhưng tinh thần vẫn rất tốt.

Ông nâng ly nhìn tôi rồi nói:

“Niệm Niệm, nhà họ Thẩm đã đợi con suốt chín đời.”

“Con xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp nhất trên thế gian.”

Mắt tôi đỏ hoe.

Tôi đứng dậy.

Lần lượt ôm từng người.

Ông nội.

Bố mẹ.

Cậu.

Anh trai và chị dâu.

Đến khi ôm anh trai.

Anh vẫn nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.

Giống hệt như năm tôi ba tuổi.

“Niệm Niệm đừng khóc.”

“Có anh ở đây.”

Đêm hôm đó.

Tôi trở về phòng.

Chiếc đèn ngủ ngoài hành lang vẫn còn sáng.

Ánh đèn vàng ấm ấy.

Đã sáng từ năm tôi ba tuổi.

Đến tận năm tôi mười tám tuổi.

Chưa từng tắt lấy một ngày.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...