Tôi nhìn bàn cờ.
Rồi lại nhìn ông nội.
“Ông nội.”
“Hửm?”
“Chú đó đáng thương quá.”
Ông nội cười, ôm tôi vào lòng.
“Niệm Niệm, nhớ kỹ một câu.”
“Là gì ạ?”
“Người đáng thương, thường có một đứa con gái thật đáng trách.”
Tôi như hiểu, lại như không hiểu.
Nhưng tôi biết.
Sau này sẽ không còn ai dám đánh tôi nữa.
Chương 8
Phương Duệ đi rồi.
Nghe nói là đi ngay trong đêm.
Mua một vé máy bay rồi rời đi.
Đi đâu thì không ai biết.
Việc làm ăn của nhà họ Phương suy sụp thấy rõ.
Đối tác lần lượt rút vốn.
Ngân hàng thúc giục trả nợ.
Nhà cung cấp ngừng giao hàng.
Trong giới lan truyền một câu nói:
“Nhà họ Phương đã động vào vảy ngược của nhà họ Thẩm. Sau này ai còn qua lại làm ăn với nhà họ Phương thì chính là đối đầu với nhà họ Thẩm.”
Không ai muốn đối đầu với cả nhà họ Thẩm.
Chỉ sau một đêm, Phương Kiến Quốc già đi cả chục tuổi.
Lần cuối cùng ông ta xuất hiện trước công chúng.
Là thông báo công khai về việc thanh lý toàn bộ tài sản công ty để trả nợ.
Nửa năm sau.
Công ty nhà họ Phương chính thức giải thể.
Tôi không biết những chuyện đó.
Tôi chỉ biết từ sau chuyện ấy.
An ninh trong nhà được tăng cường.
Mỗi lần ra ngoài đều có bốn vệ sĩ đi theo.
Trong nhà có thêm hai đội tuần tra.
Phòng của tôi được lắp thêm ba camera.
Chính anh trai tự chọn góc lắp, bảo đảm không bỏ sót bất kỳ góc nào.
Trường mẫu giáo cũng đổi.
Từ trường mẫu giáo quý tộc trước đây.
Đổi sang cơ sở giáo dục do chính nhà họ Thẩm đầu tư.
Việc điều tra lý lịch của mỗi giáo viên trước khi nhận việc còn nghiêm ngặt hơn cả tuyển điệp viên.
Mẹ nói như vậy có phải hơi quá rồi không.
Bố nói không hề quá.
Ông còn thấy như vậy vẫn chưa đủ.
Anh trai nói anh định bỏ một thiết bị định vị GPS vào cặp sách của tôi.
Cuối cùng chính tôi lên tiếng:
“Niệm Niệm không cần thiết bị định vị, Niệm Niệm đâu có bị lạc.”
Anh trai nhìn tôi, ánh mắt đầy phức tạp.
“Được rồi. Nhưng Niệm Niệm phải hứa với anh, nếu sợ thì gọi anh.”
“Dạ! Niệm Niệm hứa!”
Cuộc sống dần dần trở lại bình thường.
Tôi tiếp tục vẽ tranh, tiếp tục ăn dâu tây, tiếp tục để anh trai búi tóc hai chỏm cho tôi.
Chỉ là đôi khi nửa đêm tỉnh giấc.
Tôi vẫn nhớ đến cái tát đau hôm ấy.
Nhưng chỉ cần mở mắt ra.
Tôi sẽ nhìn thấy phòng của anh trai vẫn sáng đèn.
Chiếc đèn ngủ ngoài hành lang luôn tỏa ánh sáng vàng ấm.
Đó là anh cố ý để lại cho tôi.
Anh nói sau này mỗi ngày đều sẽ để đèn sáng.
Bất cứ lúc nào Niệm Niệm thấy sợ.
Chỉ cần nhìn thấy ánh đèn là sẽ biết anh đang ở đó.
Năm ba tuổi.
Tôi học được một điều.
Trên thế giới này có người xấu.
Nhưng cũng có rất, rất nhiều người đang bảo vệ tôi.
Nhiều đến mức…
Người xấu sẽ không bao giờ còn cơ hội chạm vào tôi lần thứ hai.
Chương 9
Hai tháng sau khi chuyện đó xảy ra.
Một hôm tôi đang chơi xếp hình trong phòng khách.
Trên ti vi đột nhiên phát một bản tin.
“Cựu hot girl mạng Phương Duệ đăng video xin lỗi trên nền tảng mạng xã hội, công khai xin lỗi về vụ hành hung bé gái thuộc gia tộc sáng lập Tập đoàn Thẩm.”
Trong khung hình, Phương Duệ gầy đi rất nhiều.
Trên mặt không còn lớp trang điểm.
Hốc mắt hõm sâu.
Mái tóc cũng không còn bồng bềnh, bóng mượt như trước.
Cô ta ngồi trước một bức tường trắng, nhìn thẳng vào ống kính.
“Tôi xin lỗi vì những gì mình đã làm hai tháng trước. Khi đó, vì tin vào những tin đồn trên mạng, tôi đã làm một chuyện không thể tha thứ với một bé gái ba tuổi. Tôi không có tư cách bào chữa cho bản thân.”
“Tôi chỉ muốn nói một câu xin lỗi. Xin lỗi bé gái ấy, xin lỗi tất cả mọi người trong nhà họ Thẩm.”
“Hiện tại tôi đang điều trị tâm lý. Hy vọng một ngày nào đó tôi thật sự có thể trở thành một người tốt hơn.”
Đoạn video chỉ dài bốn mươi lăm giây.
Khu bình luận chia thành hai phe.
Một phe nói thôi bỏ đi, cô ta cũng đã xin lỗi rồi.
Phe còn lại nói người đánh một đứa trẻ ba tuổi thì xin lỗi có ích gì.
Tôi xem vài giây rồi mất hứng.
Vì chị ấy sẽ không bao giờ đánh được tôi nữa.
Ngược lại, khi anh trai nhìn thấy bản tin đó.
Biểu cảm của anh rất bình thản.
Anh chuyển sang kênh khác.
Đổi sang kênh hoạt hình.
“Niệm Niệm muốn xem gì?”
“Xem Heo Con!”
“Được.”
Anh đặt điều khiển xuống.
Tôi bò lên ngồi trên đùi anh.
Một tay anh ôm lấy eo tôi.
Tay còn lại gọt táo cho tôi.
Chaporia
Bình Luận (0)