Đều là dấu vết của bảy năm qua.

Hứa Thừa Phong ngồi đối diện, chậm rãi mở tập đầu tiên.

“Đây là hợp đồng đầu tiên giúp công ty Hạ Cảnh Xuyên vượt qua khủng hoảng.”

“Đối tác là Tập đoàn Tinh Hải.”

Anh đẩy một bản ghi âm cuộc họp sang trước mặt tôi.

“Người đàm phán thành công…”

“Là em.”

Tôi khẽ cười.

Nhớ lại ngày ấy.

Đối tác chê công ty còn quá nhỏ.

Ngay cả Hạ Cảnh Xuyên cũng nghĩ hợp đồng sẽ thất bại.

Tôi đã ngồi với đối phương suốt sáu tiếng.

Sửa phương án ba lần.

Cuối cùng mới ký được.

Nhưng khi ký hợp đồng.

Tôi chủ động đứng phía sau.

Để Hạ Cảnh Xuyên bước lên nhận mọi ánh hào quang.

Tôi từng nghĩ.

Chúng tôi là vợ chồng.

Ai đứng trước cũng như nhau.

Hứa Thừa Phong tiếp tục mở tập thứ hai.

“Toàn bộ quy trình quản lý công ty.”

“Do em xây dựng.”

Tập thứ ba.

“Hệ thống đánh giá nhân viên.”

“Cũng là em.”

Tập thứ tư.

“Danh sách hơn ba trăm khách hàng lớn.”

“Người trực tiếp duy trì quan hệ…”

“Vẫn là em.”

Anh trai nhìn tôi.

Giọng khàn xuống.

“Tri Hạ.”

“Em có biết trong công ty người ta gọi em là gì không?”

Tôi lắc đầu.

“Họ gọi em là…”

“‘Người cứu hỏa’.”

“Công ty xảy ra chuyện gì.”

“Người đầu tiên đứng ra giải quyết luôn là em.”

“Bảy năm.”

“Em làm nhiều hơn bất kỳ cổ đông nào.”

“Mà đến một đồng cổ tức…”

“Cũng chưa từng nhận.”

Tôi khẽ cụp mắt.

Có lẽ trước đây.

Tôi chưa từng cảm thấy mình thiệt thòi.

Bởi tôi tin.

Đó là tương lai của hai vợ chồng.

Nhưng giờ nhìn lại.

Tương lai ấy…

Hóa ra chỉ có mình tôi tin.

Cùng lúc đó.

Tại công ty Hạ Thịnh.

Không khí trong phòng họp vô cùng căng thẳng.

“Lâm trợ lý.”

“Tài liệu đâu?”

Lâm Đường luống cuống đứng lên.

“Em… em mang đây.”

Cô ta vừa mở máy chiếu.

Toàn bộ số liệu trên màn hình lập tức sai lệch.

Khách hàng nhíu mày.

“Hạ tổng.”

“Doanh thu quý ba của các anh sao lại chênh nhau gần hai mươi phần trăm?”

Lâm Đường tái mặt.

“Xin lỗi…”

“Em…”

“Em lấy nhầm phiên bản.”

Hạ Cảnh Xuyên nghiến chặt răng.

“Lấy đúng bản.”

Năm phút.

Mười phút.

Hai mươi phút.

Lâm Đường vẫn không tìm thấy.

Vị khách đứng bật dậy.

“Xin lỗi.”

“Công ty các anh chưa chuẩn bị kỹ.”

“Chúng tôi sẽ cân nhắc lại việc hợp tác.”

Nói xong.

Ông ta cùng đoàn người rời khỏi phòng họp.

Cửa vừa đóng.

Hạ Cảnh Xuyên đập mạnh tập tài liệu xuống bàn.

“Lâm Đường!”

“Có mỗi việc chuẩn bị hồ sơ cũng làm không xong sao?”

Đây là lần đầu tiên.

Anh nổi giận với cô.

Lâm Đường đỏ mắt.

“Trước đây…”

“Trước đây chị Hứa đều chuẩn bị sẵn…”

“Tôi chỉ việc mang vào.”

Cả phòng họp lập tức im bặt.

Một quản lý cấp cao khẽ nói.

“Hạ tổng.”

“Đúng là trước kia những buổi họp quan trọng…”

“Phu nhân luôn kiểm tra ba lần.”

“Ngay cả bản dự phòng cũng chuẩn bị.

“Chúng tôi…”

“Đã quen có cô ấy.”

Hạ Cảnh Xuyên không nói gì.

Trong đầu anh bỗng hiện lên rất nhiều hình ảnh.

Mỗi lần họp.

Tri Hạ luôn là người đến sớm nhất.

Rời đi muộn nhất.

Lúc ấy.

Anh chỉ nghĩ.

Đó là việc cô nên làm.

Buổi chiều.

Điện thoại trong văn phòng liên tục reo.

“Hạ tổng.”

“Công ty Đông Vũ muốn hủy hợp đồng.”

“Hạ tổng.”

“Bên Thiên Thành cũng xin dời lịch.”

“Hạ tổng.”

“Khách hàng Vạn Thịnh nói muốn đổi người phụ trách.”

Chỉ trong một ngày.

Ba khách hàng lớn đồng loạt xảy ra vấn đề.

Hạ Cảnh Xuyên nhíu chặt mày.

“Cho tôi số điện thoại.”

Anh tự mình gọi.

Đầu dây bên kia rất khách sáo.

“Hạ tổng.”

“Xin lỗi.”

“Chúng tôi chỉ muốn hỏi.”

“Cô Hứa nghỉ việc thật rồi sao?”

Hạ Cảnh Xuyên khựng lại.

“Đúng.”

Đối phương im lặng vài giây.

“Vậy…”

“Lần hợp tác này chúng tôi xin phép dừng.”

Anh lạnh giọng.

“Lý do?”

Đầu dây bên kia cười nhạt.

“Hạ tổng.”

“Nói thật.”

“Chúng tôi ký với công ty anh.”

“Không phải vì anh.”

“Mà vì cô Hứa.”

“Cô ấy giữ chữ tín.”

“Có chuyện gì cũng tự mình giải quyết.”

“Chúng tôi tin cô ấy.”

“Không phải tin công ty anh.”

Tút…

Cuộc gọi kết thúc.

Hạ Cảnh Xuyên cầm điện thoại.

Đứng yên rất lâu.

Đây là lần đầu tiên.

Anh nghe người khác nói.

Khách hàng lựa chọn công ty.

Là vì Tri Hạ.

Tan làm.

Anh không về nhà.

Mà lái xe đến căn hộ cũ.

Theo bản năng.

Anh nhập mật mã.

“Ting.”

“Mật khẩu không chính xác.”

Anh sững người.

Lại nhập lần nữa.

Vẫn sai.

Anh chợt nhớ.

Mật khẩu trước đây.

Là ngày sinh của Tri Hạ.

Có lẽ…

Cô đã đổi rồi.

Đúng lúc ấy.

Bác bảo vệ đi ngang qua.

“Hạ tiên sinh.”

“Anh tìm cô Hứa à?”

Hạ Cảnh Xuyên gật đầu.

“Bác biết cô ấy đi đâu không?”

Bác bảo vệ thở dài.

“Hôm trước cô Hứa chuyển đi rồi.”

“Một mình.”

“Đồ đạc cũng chẳng nhiều.”

“Tôi hỏi cần giúp không.”

“Cô ấy chỉ cười.”

“Nói rằng…”

“Từ nay sẽ không quay lại nữa.”

Từng chữ.

Như một nhát dao.

Đâm thẳng vào lòng Hạ Cảnh Xuyên.

Anh đứng dưới tòa nhà rất lâu.

Ngẩng đầu nhìn lên căn hộ đã tắt đèn.

Lần đầu tiên.

Anh cảm thấy.

Nơi ấy…

Đã không còn là nhà.

Đêm đó.

Trong biệt thự nhà họ Hứa.

Tôi đang đọc tài liệu về hoạt động của tập đoàn.

Điện thoại bỗng rung lên.

Là một số lạ.

Tôi vừa bắt máy.

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói đầy lo lắng.

“Cô Hứa.”

“Tôi là Vương Minh.”

“Giám đốc Tập đoàn Đông Vũ.”

“Nghe nói cô nghỉ việc rồi.”

“Tôi chỉ muốn hỏi một câu.”

“Nếu sau này cô thành lập công ty mới…”

“Chúng tôi…”

“Còn có cơ hội hợp tác với cô không?”

Tôi hơi ngẩn người.

Một lúc sau mới mỉm cười.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...