“Có.”

“Chỉ cần ông còn tin tôi.”

Đầu dây bên kia cười lớn.

“Được.”

“Tôi chờ câu nói này của cô.”

Sau khi cúp máy.

Tôi đặt tay lên bụng.

Khẽ vuốt ve.

“Mẹ sẽ không để con chịu khổ.”

“Mẹ cũng sẽ…”

“Lấy lại tất cả những gì vốn thuộc về mình.”

Ngoài cửa.

Hứa Thừa Phong đứng lặng hồi lâu.

Anh không bước vào.

Chỉ lặng lẽ nhắn cho thư ký một tin.

“Chuẩn bị cuộc họp hội đồng quản trị.”

“Ngày mai.”

“Đón tiểu thư trở lại tập đoàn.”

“Với thân phận…”

“Phó tổng giám đốc.”

6

Sáng hôm sau.

Cuộc họp hội đồng quản trị của tập đoàn Hứa diễn ra đúng chín giờ.

Tôi mặc một bộ vest màu kem.

Mái tóc dài được buộc gọn phía sau.

Bảy năm rồi.

Đây là lần đầu tiên tôi bước vào phòng họp này.

Các vị cổ đông đều đồng loạt đứng dậy.

“Chào tiểu thư.”

Tôi khẽ gật đầu.

Cha tôi nhìn quanh một lượt rồi cất giọng.

“Hôm nay, tôi chính thức giới thiệu với mọi người.”

“Đây là con gái tôi.”

“Hứa Tri Hạ.”

“Cũng là Phó tổng giám đốc mới của tập đoàn.”

Tiếng vỗ tay vang lên.

Không ai phản đối.

Bởi tất cả đều biết.

Nếu năm đó tôi không rời khỏi nhà vì Hạ Cảnh Xuyên.

Thì vị trí này vốn đã thuộc về tôi từ lâu.

Sau cuộc họp.

Cha đưa cho tôi một tập hồ sơ.

“Con không cần vội.”

“Cứ làm quen dần.”

Tôi mở ra.

Lại là tài liệu về công ty của Hạ Cảnh Xuyên.

Cha cười nhạt.

“Biết người biết ta.”

“Không phải để trả thù.”

“Mà để sau này…”

“Đừng yêu sai người thêm lần nữa.”

Tôi bật cười.

“Cha.”

“Con sẽ không rồi.”

Cùng lúc đó.

Bên công ty Hạ Thịnh.

Không khí đã hoàn toàn khác trước.

“Lâm trợ lý!”

“Bản hợp đồng đâu?”

“Em… em để trên bàn mà…”

“Có ai nhìn thấy bảng báo giá không?”

“Còn lịch họp chiều nay?”

Cả văn phòng rối tung.

Lâm Đường chạy qua chạy lại.

Mặt mày tái mét.

Cô ta phát hiện.

Những việc trước đây mình tưởng rất đơn giản.

Bây giờ làm thế nào cũng không xong.

Một nữ nhân viên nhỏ giọng nói với đồng nghiệp.

“Trước đây chị Hứa làm hết.”

“Mình còn tưởng công việc của trợ lý nhẹ lắm.”

“Giờ mới biết…”

“Mỗi ngày chị ấy xử lý cả trăm việc.”

Những lời ấy.

Lâm Đường nghe rõ từng chữ.

Cô cúi đầu.

Lần đầu tiên cảm thấy chột dạ.

Buổi trưa.

Hạ Cảnh Xuyên bước vào văn phòng.

Vừa mở cửa.

Anh đã nhìn thấy Lâm Đường ngồi khóc.

“Hạ tổng…”

“Em xin lỗi.”

“Hợp đồng của Đông Vũ…”

“Bị hủy rồi.”

“Lại thêm Thiên Thành…”

“Và Vạn Thịnh…”

“Tất cả đều muốn đổi người phụ trách.”

Hạ Cảnh Xuyên nhắm mắt.

“Ra ngoài.”

Lâm Đường sững sờ.

“Anh Cảnh Xuyên…”

“Tôi bảo cô ra ngoài.”

Đây là lần đầu tiên.

Anh gọi cô bằng giọng lạnh lùng như vậy.

Lâm Đường cắn môi.

Lặng lẽ bước ra.

Đứng ngoài cửa.

Nước mắt cứ thế rơi.

Đúng lúc ấy.

Một nhân viên kỳ cựu đi ngang qua.

Nhìn cô rồi khẽ thở dài.

“Cô biết không?”

“Trước đây.”

“Mỗi lần công ty xảy ra chuyện.”

“Chị Hứa đều một mình giải quyết.”

“Chưa từng để Hạ tổng phải đau đầu.”

“Còn cô…”

“Vừa gặp chút áp lực đã chỉ biết khóc.”

Lâm Đường cúi gằm mặt.

Không nói được câu nào.

Buổi chiều.

Cô một mình ngồi trong kho tài liệu.

Vô tình mở được chiếc máy tính cũ của Hứa Tri Hạ.

Do chưa kịp bàn giao nên dữ liệu vẫn còn.

Cô tò mò mở thư mục.

Bên trong là hàng nghìn tệp tài liệu.

“Kế hoạch dự phòng.”

“Danh sách khách hàng.”

“Rủi ro hợp đồng.”

“Phương án xử lý khẩn cấp.”

Ngay cả…

Kịch bản nếu khách hàng nổi giận.

Cũng được viết sẵn từng câu.

Lâm Đường ngây người.

Cô lật từng tệp.

Càng xem càng kinh ngạc.

Thì ra.

Bảy năm qua.

Hứa Tri Hạ không chỉ là vợ của Hạ Cảnh Xuyên.

Mà gần như là bộ não vận hành cả công ty.

Cô khẽ lẩm bẩm.

“Thì ra…”

“Em chưa từng thắng chị.”

Buổi tối.

Lâm Đường nhận được tin nhắn của một người bạn.

“Báo chí đăng rồi.”

“Cậu nổi tiếng quá.”

Cô mở điện thoại.

Là đoạn video Hạ Cảnh Xuyên trao giải thưởng cho mình.

Bên dưới.

Hàng trăm bình luận.

“Người có năng lực thật sao?”

“Nghe nói chỉ mới vào công ty ba tháng.”

“Đúng là một bước lên mây.”

“Chắc có chỗ dựa.”

Lâm Đường tắt màn hình.

Trong lòng vô cùng khó chịu.

Cô nhớ lại ngày nhận tiền thưởng.

Mình từng hỏi.

“Anh Cảnh Xuyên.”

“Nhiều tiền như vậy…”

“Có ổn không?”

Hạ Cảnh Xuyên chỉ cười.

“Đây là phần em xứng đáng.”

Lúc đó.

Cô tin.

Nhưng bây giờ.

Nhìn những tài liệu của Hứa Tri Hạ.

Cô mới hiểu.

Không phải mình xứng đáng.

Mà là…

Có người bị lấy mất thứ vốn thuộc về họ.

Đêm khuya.

Hạ Cảnh Xuyên vẫn chưa tan làm.

Anh ngồi trong văn phòng.

Trước mặt là bức ảnh cưới.

Trong ảnh.

Tri Hạ cười rất đẹp.

Ánh mắt nhìn anh đầy tin tưởng.

Điện thoại bất ngờ rung lên.

Là tin nhắn của Lâm Đường.

“Hạ tổng.”

“Em xin nghỉ việc.”

Anh nhíu mày.

“Gặp áp lực chút đã bỏ cuộc?”

Tin nhắn rất nhanh được gửi lại.

“Không phải.”

“Em chỉ thấy…”

“Em không phù hợp với vị trí này.”

“Có nhiều thứ.”

“Không phải cố gắng là thay thế được.”

Hạ Cảnh Xuyên nhìn dòng chữ ấy.

Không hiểu sao.

Trong đầu bỗng hiện lên gương mặt của Tri Hạ.

Bao năm qua.

Anh cũng từng nghĩ.

Ai làm trợ lý chẳng được.

Ai quản lý cũng như nhau.

Cho đến khi cô rời đi.

Anh mới nhận ra.

Có những người.

Một khi mất rồi.

Thật sự không thể thay thế.

Sáng hôm sau.

Tập đoàn Hứa tổ chức lễ ký kết hợp tác với các doanh nghiệp lớn trong thành phố.

Tôi đang chuẩn bị tài liệu.

Thư ký gõ cửa.

“Phó tổng.”

“Danh sách khách mời đã đầy đủ.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...