Tôi tiện tay nhận lấy.
Ánh mắt dừng lại ở một cái tên.
Hạ Thịnh.
Đại diện tham dự.
Hạ Cảnh Xuyên.
Tôi lặng người vài giây.
Khẽ khép tập tài liệu lại.
Bên ngoài cửa kính.
Ánh mặt trời chiếu rực cả thành phố.
Tôi biết.
Cuộc gặp mặt này.
Sẽ đến sớm hơn mình tưởng.
7
Chín giờ sáng.
Khách sạn Minh Châu.
Hội nghị hợp tác doanh nghiệp thường niên chính thức bắt đầu.
Các tập đoàn lớn trong thành phố gần như đều có mặt.
Hạ Cảnh Xuyên chỉnh lại cà vạt.
Hôm nay anh đến sớm hơn thường lệ.
Công ty liên tiếp mất ba khách hàng lớn.
Nếu ngay cả dự án lần này cũng thất bại.
Tình hình sẽ càng khó khăn.
“Hạ tổng.”
Một quản lý bước tới.
“Nghe nói hôm nay Tập đoàn Hứa cũng cử người tham dự.”
Hạ Cảnh Xuyên gật đầu.
“Nếu có cơ hội.”
“Nhất định phải giành được hợp tác.”
Anh biết rất rõ.
Chỉ cần được nhà họ Hứa đầu tư.
Công ty sẽ vượt qua khủng hoảng.
Đúng lúc ấy.
Tiếng xôn xao bỗng vang lên từ đại sảnh.
“Có người đến.”
“Là Chủ tịch Hứa.”
“Chủ tịch cũng đích thân tới sao?”
Hạ Cảnh Xuyên theo bản năng quay đầu.
Cha tôi bước vào.
Bên cạnh ông.
Là Hứa Thừa Phong.
Hai cha con vừa xuất hiện.
Toàn bộ lãnh đạo các doanh nghiệp đều chủ động tiến lên chào hỏi.
Hạ Cảnh Xuyên cũng chuẩn bị bước tới.
Nhưng ngay giây tiếp theo.
Anh đứng sững tại chỗ.
Một bóng dáng quen thuộc từ phía sau chậm rãi bước vào.
Bộ vest màu trắng.
Mái tóc dài buộc gọn.
Khuôn mặt thanh tú nhưng lạnh lùng hơn trước rất nhiều.
Là tôi.
Hạ Cảnh Xuyên mở to mắt.
“Tri… Tri Hạ?”
Anh gần như không tin vào mắt mình.
Người phụ nữ trước mặt.
Vẫn là vợ anh.
Nhưng khí chất hoàn toàn khác.
Không còn là cô gái luôn đứng phía sau anh.
Mà là người khiến cả hội trường tự động nhường đường.
Một vị tổng giám đốc lớn tuổi lập tức tiến lên.
“Hứa tiểu thư.”
“Đã lâu không gặp.”
“Tôi cứ tưởng cô sẽ không quay lại giới kinh doanh nữa.”
Ngay sau đó.
Hàng loạt người khác cũng bước đến.
“Phó tổng Hứa.”
“Chúc mừng cô trở lại.”
“Bao năm rồi mới gặp.”
“Tập đoàn chúng tôi vẫn luôn nhớ cô.”
Hạ Cảnh Xuyên ngây người.
Phó tổng?
Hứa tiểu thư?
Trong đầu anh bỗng vang lên cái tên mà mình đã rất lâu không nghĩ tới.
Nhà họ Hứa.
Bảy năm trước.
Tri Hạ từng nói.
Nếu rời khỏi anh.
Cô sẽ phải trở về nhà.
Lúc ấy.
Anh chỉ cười.
Cho rằng đó là gia đình bình thường.
Chưa từng hỏi.
Nhà họ Hứa…
Là nhà họ Hứa nào.
Một đối tác đứng cạnh khẽ cười.
“Hạ tổng.”
“Anh không biết à?”
“Phó tổng Hứa chính là thiên kim duy nhất của Chủ tịch Hứa.”
“Người thừa kế tương lai của Tập đoàn Hứa.”
Ầm.
Tai Hạ Cảnh Xuyên như ù đi.
Anh nhìn tôi.
Lại nhìn cha tôi.
Trong đầu chợt hiện lên vô số ký ức.
Bảy năm trước.
Tri Hạ mặc chiếc váy rất đơn giản.
Kéo vali đứng trước căn phòng thuê chật hẹp.
Cười với anh.
“Em không còn là tiểu thư nữa.”
“Kể từ hôm nay.”
“Em chỉ là người yêu của anh.”
Lúc ấy.
Anh từng ôm cô thật chặt.
Thề rằng sẽ cho cô cuộc sống tốt nhất.
Nhưng rồi…
Chính anh lại quên mất.
Cô đã từ bỏ điều gì để đến bên mình.
…
Buổi ký kết bắt đầu.
Tôi đại diện tập đoàn phát biểu.
Giọng nói bình tĩnh.
Rõ ràng.
Không hề nhìn về phía Hạ Cảnh Xuyên lấy một lần.
Anh ngồi dưới khán phòng.
Ánh mắt chưa từng rời khỏi tôi.
Đây là Tri Hạ.
Nhưng cũng không phải Tri Hạ mà anh quen.
Sau phần phát biểu.
Rất nhiều doanh nghiệp chủ động đến trao đổi.
Tôi lần lượt bắt tay.
Mỉm cười.
Đúng lúc ấy.
Một cơn choáng nhẹ bất ngờ ập tới.
Có lẽ vì đứng quá lâu.
Lại thêm thai nghén.
Trước mắt tôi tối sầm.
Cả người khẽ lảo đảo.
“Tri Hạ!”
Một tiếng gọi đầy lo lắng vang lên.
Hạ Cảnh Xuyên gần như lao tới theo bản năng.
Đúng lúc bàn tay anh sắp chạm vào vai tôi.
Một bàn tay khác đã đỡ lấy tôi trước.
Là Hứa Thừa Phong.
Anh trai khẽ dìu tôi ngồi xuống.
“Không sao chứ?”
Tôi khẽ gật đầu.
“Chỉ hơi chóng mặt.”
Hạ Cảnh Xuyên đứng khựng giữa không trung.
Bàn tay vẫn chưa kịp thu về.
Ánh mắt đầy lo lắng.
“Tri Hạ.”
“Em có bị làm sao không?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh mắt bình thản.
Lại xa lạ đến mức khiến tim anh đau nhói.
Anh theo bản năng bước thêm một bước.
“Để anh đưa em đến bệnh viện.”
Tôi lùi lại.
Giọng nói rất khẽ.
Nhưng từng chữ đều rõ ràng.
“Đừng chạm vào tôi.”
Không lớn tiếng.
Không oán trách.
Chỉ có bốn chữ.
Lại như một nhát dao cắt đứt hoàn toàn quá khứ.
Hạ Cảnh Xuyên chết lặng.
Bảy năm qua.
Dù giận nhau thế nào.
Tri Hạ cũng chưa từng dùng ánh mắt ấy nhìn anh.
Ánh mắt của người xa lạ.
…
Cha tôi chậm rãi bước tới.
Đứng giữa hai người.
“Hạ tổng.”
“Cảm ơn anh đã quan tâm.”
“Con gái tôi.”
“Nhà họ Hứa sẽ tự chăm sóc.”
Con gái tôi.
Bốn chữ ấy.
Như một tiếng sét đánh thẳng vào đầu Hạ Cảnh Xuyên.
Đúng.
Cô là con gái của nhà họ Hứa.
Là thiên kim cao quý.
Còn anh.
Đã để cô theo mình chịu khổ suốt bảy năm.
Không.
Không phải chịu khổ.
Là bị tổn thương.
Chính tay anh gây ra.
…
Sau khi hội nghị kết thúc.
Hạ Cảnh Xuyên vẫn đứng một mình trong bãi đỗ xe.
Nhìn đoàn xe của nhà họ Hứa chậm rãi rời đi.
Anh lấy điện thoại.
Run run bấm vào khung chat với Tri Hạ.
Dòng chữ màu đỏ vẫn hiện lên.
Bạn chưa phải bạn bè của người này.
Anh cười chua chát.
Lần đầu tiên.
Anh nhận ra.
Khoảng cách giữa mình và Tri Hạ.
Không phải cánh cửa căn hộ.
Cũng không phải tờ đơn ly hôn.
Mà là…
Bảy năm yêu thương.
Đã bị chính anh từng chút một tiêu hết.
Chaporia
Bình Luận (0)