Đúng lúc ấy.

Điện thoại của anh reo lên.

Là giám đốc tài chính.

“Hạ tổng.”

“Có chuyện rồi.”

“Ba nhà đầu tư vừa thông báo.”

“Họ tạm dừng rót vốn.”

“Lý do là…”

“Họ ưu tiên hợp tác với Tập đoàn Hứa.”

Hạ Cảnh Xuyên nhắm mắt.

Trong đầu chỉ còn vang vọng câu nói của Tri Hạ.

“Đừng chạm vào tôi.”

Đó không chỉ là từ chối một cái chạm.

Mà là…

Từ chối cả anh.

8

Ba ngày sau.

Tin tức trong giới kinh doanh lan truyền với tốc độ chóng mặt.

Tập đoàn Hứa chấm dứt toàn bộ hợp tác với Công ty Hạ Thịnh sau khi hoàn thành các điều khoản hiện có.

Không một lời giải thích.

Không hề chèn ép.

Càng không dùng thủ đoạn.

Chỉ đơn giản là…

Không hợp tác nữa.

Nhưng với Hạ Thịnh.

Đó lại là đòn chí mạng.

Trong phòng họp.

Giám đốc tài chính tái mặt báo cáo.

“Hạ tổng.”

“Ngân hàng vừa gọi.”

“Họ muốn đánh giá lại hạn mức tín dụng.”

Giám đốc kinh doanh tiếp lời.

“Hai nhà cung ứng nguyên vật liệu cũng yêu cầu thanh toán trước.”

“Các đối tác đều nói…”

“Muốn xem tình hình công ty ổn định rồi mới tiếp tục.”

Cả phòng họp chìm trong bầu không khí nặng nề.

Mọi người đều hiểu.

Một doanh nghiệp đáng sợ nhất không phải thiếu tiền.

Mà là…

Đánh mất lòng tin.

Hạ Cảnh Xuyên ngồi lặng ở vị trí chủ tọa.

Gương mặt đầy vẻ mệt mỏi.

Đúng lúc ấy.

Một cổ đông lớn lên tiếng.

“Hạ tổng.”

“Tôi chỉ muốn hỏi.”

“Chuyện giữa anh và phu nhân…”

“Có ảnh hưởng đến công ty không?”

Cả căn phòng lập tức yên tĩnh.

Hạ Cảnh Xuyên siết chặt cây bút.

“Là chuyện riêng.”

Vị cổ đông cười nhạt.

“Thật sao?”

“Nếu là chuyện riêng.”

“Tại sao Tập đoàn Hứa lại đồng loạt rút toàn bộ hợp tác?”

“Và…”

“Nghe nói.”

“Cô Hứa đã chính thức trở thành Phó tổng.”

“Tôi chỉ lo.”

“Nếu cô ấy thật sự cạnh tranh với chúng ta.”

“Thì…”

Ông ta không nói tiếp.

Nhưng ai cũng hiểu.

Bảy năm qua.

Người hiểu rõ Hạ Thịnh nhất.

Chính là Hứa Tri Hạ.

Cuộc họp kết thúc.

Hạ Cảnh Xuyên một mình ngồi trong văn phòng.

Cửa bị gõ nhẹ.

“Lâm trợ lý tới.”

“Cô ấy nói có việc rất quan trọng.”

“Cho vào.”

Lâm Đường bước vào.

Trên tay là một chiếc túi hồ sơ.

Chỉ mới vài ngày.

Cô gầy đi thấy rõ.

“Hạ tổng.”

“Em đến để xin nghỉ việc.”

Hạ Cảnh Xuyên khẽ gật đầu.

“Đơn để lại.”

“Phòng nhân sự sẽ xử lý.”

Lâm Đường đứng yên.

Không hề rời đi.

Một lúc sau.

Cô đặt chiếc túi lên bàn.

“Trong này.”

“Là toàn bộ số tiền thưởng hai mươi sáu tỷ.”

“Em chưa động đến.”

Hạ Cảnh Xuyên ngẩng đầu.

“Cô làm gì vậy?”

Lâm Đường mỉm cười.

Nụ cười đầy chua chát.

“Hạ tổng.”

“Ban đầu em nghĩ.”

“Đó là phần thưởng cho năng lực.”

“Nhưng em sai rồi.”

“Những ngày qua.”

“Em đã xem tất cả tài liệu chị Hứa để lại.”

“Cũng hỏi rất nhiều người.”

“Bây giờ em mới biết.

“Người xứng đáng nhận khoản tiền ấy…”

“Chưa bao giờ là em.”

Hạ Cảnh Xuyên im lặng.

Lâm Đường tiếp tục lấy từ trong túi ra một chiếc USB.

“Đây là bản sao toàn bộ tin nhắn giữa chúng ta.”

“Cả video buổi trao thưởng.”

“Cả quyết định ký thưởng.”

“Em đều lưu lại.”

“Em sẽ giao hết cho chị Hứa.”

Anh cau mày.

“Cô muốn làm gì?”

Lâm Đường lắc đầu.

“Không phải trả thù.”

“Chỉ là…”

“Em không muốn tiếp tục nợ chị ấy.”

Cô cúi đầu thật thấp.

“Xin lỗi.”

“Không phải xin lỗi anh.”

“Mà là xin lỗi chị Hứa.”

Nói xong.

Lâm Đường quay người rời đi.

Đến cửa.

Cô dừng lại.

Khẽ nói.

“Hạ tổng.”

“Có một câu.”

“Em vẫn luôn muốn hỏi.”

“Nếu năm đó.”

“Người cùng anh gây dựng công ty là em.”

“Anh có đối xử với em giống chị ấy không?”

Hạ Cảnh Xuyên không trả lời.

Bởi chính anh cũng không biết.

Cửa khép lại.

Căn phòng chỉ còn lại một mình anh.

Buổi chiều.

Tôi đang họp.

Thư ký bước vào.

“Phó tổng.”

“Có người gửi đồ cho cô.”

Là chiếc túi hồ sơ.

Bên trong.

Toàn bộ tiền thưởng.

USB.

Và một lá thư viết tay.

“Tôi biết lời xin lỗi không thể bù đắp được gì.”

“Nhưng tôi hy vọng.”

“Những thứ vốn thuộc về chị.”

“Sẽ được trả lại.”

Tôi đọc xong.

Lặng lẽ gấp lá thư.

Cha nhìn tôi.

“Con định nhận?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

“Từ khi anh ấy ký tên lên quyết định ấy.”

“Khoản tiền này.”

“Đã không còn ý nghĩa nữa.”

Tôi đưa USB cho Hứa Thừa Phong.

“Anh giữ đi.”

“Có lẽ sau này sẽ cần.”

Anh trai nhận lấy.

Không hỏi thêm.

Đêm xuống.

Hạ Cảnh Xuyên trở về căn hộ.

Lần đầu tiên.

Anh mở chiếc tủ quần áo của Tri Hạ.

Bên trong trống rỗng.

Chỉ còn một chiếc áo len cũ.

Anh cầm lên.

Mùi hương rất nhạt.

Gần như đã biến mất.

Trong túi áo.

Một tờ giấy nhỏ bất ngờ rơi xuống.

Là danh sách mua đồ.

Trên cùng viết:

Thuốc dạ dày cho Cảnh Xuyên.

Cà phê ít đường.

Áo sơ mi màu xanh.

Khăn quàng mùa đông.

Phía cuối.

Có một dòng chữ nhỏ.

“Hôm nay là 18 tháng 6.”

“Đừng quên chúc mừng anh.”

Hạ Cảnh Xuyên nhìn tờ giấy.

Rất lâu.

Rồi chậm rãi ngồi xuống sàn nhà.

Hai tay ôm đầu.

Bảy năm.

Người phụ nữ ấy.

Chưa từng quên bất kỳ điều gì về anh.

Chỉ có anh.

Quên tất cả.

Quên lời hứa.

Quên ngày kỷ niệm.

Quên người luôn đứng sau mình.

Nước mắt.

Lần đầu tiên lặng lẽ rơi xuống.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại reo lên.

Là bệnh viện.

“Hạ tiên sinh.”

“Xin hỏi anh có phải người nhà của cô Hứa Tri Hạ không?”

Tim anh đập mạnh.

“Cô ấy làm sao?”

“Bệnh nhân vừa đến khám thai định kỳ.”

“Bác sĩ phát hiện hồ sơ người nhà chưa hoàn chỉnh.”

“Chúng tôi gọi để xác nhận…”

Khám thai…

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...