20px

Sẽ quyết định vị trí số một của thị trường trong nhiều năm tới.

Cha mỉm cười.

“Lần này.”

“Cha giao toàn quyền cho con.”

“Tự mình dẫn đội.”

Tôi khẽ gật đầu.

Ánh mắt dừng lại ở danh sách doanh nghiệp tham dự.

Dòng cuối cùng.

Vẫn là cái tên quen thuộc.

Công ty Hạ Thịnh.

Tôi khép hồ sơ lại.

Trong lòng bình lặng như nước.

Tôi biết.

Lần gặp tiếp theo.

Sẽ không còn là vợ chồng.

Mà là…

Hai đối thủ đứng ở hai đầu bàn đàm phán.

11

Ba năm sau.

Buổi chiều đầu hạ.

Ánh nắng trải đầy khu vườn trẻ.

Một cô bé mặc váy vàng, buộc hai bím tóc nhỏ, ôm quả bóng loạng choạng chạy trên bãi cỏ.

“Mẹ!”

“Mẹ ơi!”

Tôi khép chiếc máy tính trên ghế đá.

Dang tay đón lấy con.

“Chạy chậm thôi.”

Con bé cười khanh khách.

Đôi mắt cong cong.

Giống tôi.

Nhưng sống mũi và đôi môi…

Lại giống hệt Hạ Cảnh Xuyên.

“An An.”

“Mẹ đưa con đi ăn kem nhé?”

“Dạ!”

Con bé gật đầu thật mạnh.

Đúng lúc ấy.

Quả bóng nhỏ lăn khỏi tay.

Lăn thẳng ra con đường phía trước.

“Mẹ!”

“Bóng của con!”

Chưa kịp giữ lại.

Con bé đã lon ton chạy theo.

Một người đàn ông mặc sơ mi trắng cúi xuống.

Nhặt quả bóng lên.

“Quả bóng của con à?”

“Dạ.”

“Cảm ơn chú.”

Người đàn ông khựng lại.

Khi nhìn rõ khuôn mặt cô bé.

Ánh mắt anh đỏ lên.

Đứa trẻ cũng tò mò nhìn anh.

“Chú khóc sao?”

Anh mỉm cười.

Vội lau khóe mắt.

“Không.”

“Chỉ là…”

“Chú thấy con rất đáng yêu.”

Đúng lúc ấy.

Tôi bước tới.

Bốn mắt nhìn nhau.

Ba năm.

Đây là lần đầu tiên chúng tôi đứng gần như vậy.

Hạ Cảnh Xuyên gầy hơn rất nhiều.

Không còn vẻ sắc sảo của vị tổng giám đốc năm nào.

Ánh mắt cũng không còn ngạo mạn.

Chỉ còn sự bình thản.

Và… áy náy.

Anh khẽ đưa quả bóng cho con.

“Đây.”

“Cẩn thận nhé.”

An An ôm lấy quả bóng.

Rồi chạy về phía tôi.

“Mẹ.”

“Chú đẹp trai nhặt bóng cho con.”

Tôi xoa đầu con.

“Con cảm ơn chú chưa?”

“Dạ rồi.”

Con bé lễ phép cúi đầu.

“Cảm ơn chú.”

Hạ Cảnh Xuyên nhìn con.

Khóe môi run lên.

Muốn đưa tay xoa đầu.

Lại lặng lẽ thu về.

Anh không dám.

Quán kem đối diện công viên.

An An vui vẻ ngồi ăn.

Tôi và Hạ Cảnh Xuyên ngồi cách nhau một chiếc bàn.

Ba năm.

Đây là lần đầu tiên chúng tôi bình tĩnh nói chuyện.

Anh mở lời trước.

“Công ty của anh…”

“Đã bán rồi.”

Tôi khẽ gật đầu.

Tôi biết.

Một năm trước.

Hạ Thịnh được sáp nhập vào một tập đoàn khác.

Anh không còn là tổng giám đốc.

Mà tự mở một công ty tư vấn nhỏ.

Quy mô không lớn.

Nhưng làm ăn rất ổn định.

Anh cười.

“Thật ra như vậy cũng tốt.”

“Lần đầu tiên.”

“Anh biết thế nào là tự mình bắt đầu lại.”

Tôi nhìn anh.

Không nói gì.

Anh tiếp tục.

“Ba năm qua.”

“Anh không tái hôn.

“Cũng không quen ai.”

“Không phải vì còn hy vọng.”

“Mà vì…”

“Anh biết.”

“Không ai có thể thay thế em.”

Tôi khẽ khuấy ly nước.

“Mọi chuyện qua rồi.”

Anh gật đầu.

“Ừ.”

“Anh biết.”

“Anh chỉ muốn nói…”

“Cảm ơn em.”

Tôi hơi bất ngờ.

“Cảm ơn?”

“Cảm ơn em.”

“Vì năm đó.”

“Nếu không có em.”

“Sẽ không có Hạ Cảnh Xuyên của hôm nay.”

“Chỉ tiếc.”

“Đến lúc hiểu ra.”

“Anh đã đánh mất người quan trọng nhất.”

Nói xong.

Anh đứng dậy.

“Anh đi đây.”

“Không làm phiền hai mẹ con nữa.”

Anh vừa quay người.

Một bàn tay nhỏ bỗng níu lấy góc áo anh.

“Là chú.”

An An ngẩng khuôn mặt nhỏ.

Chớp chớp mắt.

“Mẹ.”

“Chú đẹp trai…”

“Có phải là bố không?”

Không gian bỗng yên lặng.

Hạ Cảnh Xuyên cứng người.

Đôi mắt đỏ hoe.

Anh không dám trả lời.

Chỉ nhìn tôi.

Tôi nhìn con gái.

Khẽ mỉm cười.

“Đúng.”

“Đó là bố.”

Con bé tròn mắt.

Lại quay sang nhìn Hạ Cảnh Xuyên.

“Bố.”

Tiếng gọi non nớt.

Khiến người đàn ông cao lớn lập tức bật khóc.

Nước mắt rơi không ngừng.

Anh quỳ xuống.

Ôm mặt.

Khóc như một đứa trẻ.

Ba năm.

Bao nhiêu hối hận.

Bao nhiêu dằn vặt.

Đều tan vỡ trong một tiếng “bố”.

An An chạy đến.

Lấy chiếc khăn giấy nhỏ.

Vụng về lau nước mắt cho anh.

“Bố.”

“Không khóc.”

“Mẹ nói.”

“Khóc nhiều sẽ xấu.”

Hạ Cảnh Xuyên bật cười giữa những giọt nước mắt.

“Được.”

“Bố không khóc.”

Tôi nhìn cảnh ấy.

Trong lòng không còn oán hận.

Có lẽ.

Thời gian thật sự chữa lành mọi thứ.

Không phải vì anh xứng đáng được tha thứ.

Mà vì…

Tôi đã buông xuống.

Một tháng sau.

Chúng tôi cùng đưa An An đến trường.

Con bé tung tăng chạy phía trước.

Bỗng quay đầu.

“Bố.”

“Mẹ.”

“Nhanh lên.”

Hạ Cảnh Xuyên quay sang nhìn tôi.

Giọng rất nhẹ.

“Tri Hạ.”

“Anh không dám xin em quay lại.”

“Anh chỉ hy vọng.”

“Từ nay về sau.”

“Cho anh được làm một người cha tốt.”

Tôi nhìn anh.

Mỉm cười.

“Muốn làm cha tốt.”

“Thì bắt đầu từ việc.”

“Đừng để con thất vọng.”

Anh gật đầu thật mạnh.

“Anh hứa.”

Tôi bật cười.

“Lần này.”

“Đừng quên.”

Anh cũng cười.

“Ừ.”

“Lần này.”

“Anh sẽ dùng cả đời để giữ lời.”

Phía trước.

An An đứng dưới tán cây.

Vẫy tay thật mạnh.

“Bố mẹ.”

“Nắng đẹp quá.”

Tôi và Hạ Cảnh Xuyên cùng bước tới.

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá.

Rơi xuống con đường nhỏ.

Giống như bảy năm trước.

Có một cô gái đã từng vì tình yêu mà rời khỏi gia đình.

Cũng giống như hôm nay.

Cô gái ấy cuối cùng đã hiểu.

Điều đáng quý nhất.

Không phải là một lời hứa.

Mà là…

Một người thật sự biết giữ lời.

HẾT

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...