Anh tiếp tục:
“Nhưng Thẩm Chiêu, vợ chồng sống với nhau không thể vì vài câu nói lúc say mà phủ nhận tất cả. Anh không nhớ tối đó mình đã nói gì, nhưng nếu anh làm em buồn, anh xin lỗi.”
Tôi ngẩng đầu.
“Khương Ngạn, anh cảm thấy vấn đề chỉ là vài câu lúc say sao?”
Anh khựng lại.
“Vậy còn gì nữa?”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Dường như anh thật sự không biết.
Không biết một cuộc hôn nhân không phải vỡ trong một đêm.
Nó nứt từ những lần anh để tôi một mình đưa con đi cấp cứu lúc nửa đêm.
Nứt từ những bữa cơm anh nói sẽ về ăn rồi cuối cùng không về, để tôi hâm đi hâm lại đến khi thức ăn đổi mùi.
Nứt từ những lần mẹ anh nói “phụ nữ ở nhà thì phải biết lo chu toàn”, còn anh ngồi bên cạnh im lặng.
Nứt từ khoảnh khắc anh giới thiệu tôi với đối tác bằng một câu hời hợt:
“Vợ tôi, ở nhà chăm con thôi.”
Cũng nứt từ đêm anh nói, điều duy nhất khiến anh lưu luyến ở tôi là vì tôi đã sinh cho anh một đứa con gái.
Tôi đặt ly nước xuống.
“Nhiều lắm.”
“Em nói đi.” Anh lập tức đáp. “Em nói ra, anh sửa.”
Tôi nhìn anh, bỗng nhận ra mình không còn muốn kể nữa.
Những uất ức đã qua, lúc còn đau nhất anh không nghe.
Bây giờ vết thương kết vảy rồi, tôi cũng không có hứng thú xé ra cho anh xem.
Tôi chỉ nói:
“Không cần sửa.”
Ánh mắt Khương Ngạn trầm xuống.
“Em có ý gì?”
“Ý là em không cần nữa.”
Anh nhìn tôi thật lâu.
Sau đó cười lạnh.
“Thẩm Chiêu, có phải gần đây em kiếm được chút tiền, được vài người khen, nên cảm thấy mình giỏi lắm rồi không?”
Tôi im lặng.
Quả nhiên.
Một người đàn ông khi không giữ nổi sự bình tĩnh, thứ đầu tiên anh ta muốn giẫm xuống chính là lòng tự tin vừa mọc lại của người phụ nữ bên cạnh.
Khương Ngạn tiếp tục:
“Anh không phản đối em có việc riêng. Nhưng em đừng quên, nhà này bao năm qua là ai chống đỡ. Em nhận mấy đơn thiết kế nhỏ, kiếm được vài vạn tệ, không có nghĩa là em có thể phủi sạch cuộc sống hiện tại.”
Tôi hỏi:
“Anh chống đỡ nhà này bao năm qua?”
“Không phải sao?”
Tôi đứng dậy, lấy một tập tài liệu từ ngăn kéo ra, đặt trước mặt anh.
Khương Ngạn cau mày mở ra.
Bên trong là bảng kê chi tiêu gia đình suốt năm năm.
Tiền thai sản của tôi.
Tiền tiết kiệm trước hôn nhân của tôi.
Tiền bố mẹ tôi cho riêng khi Tiểu Niệm ra đời.
Tiền tôi bán mấy bản quyền thiết kế cũ lúc khó khăn.
Từng khoản từng khoản đều được ghi rõ.
“Nhà này không phải chỉ có anh chống.” Tôi nói chậm rãi. “Chỉ là phần em bỏ ra, anh chưa từng nhìn thấy.”
Khương Ngạn lật từng trang, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Anh không phải không biết tính toán.
Anh chỉ chưa từng tính phần của tôi.
Một lúc lâu sau, anh gấp tài liệu lại.
“Em chuẩn bị thứ này từ lúc nào?”
“Từ khi em bắt đầu nghĩ, có lẽ một ngày nào đó em cần chứng minh mình không phải người ăn bám.”
“Anh chưa từng nói em ăn bám.”
“Nhưng anh luôn nghĩ vậy.”
Câu này rơi xuống, phòng khách yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim đồng hồ.
Khương Ngạn mím môi rất chặt.
Lần đầu tiên, anh không phản bác được.
Mấy ngày sau, bài phỏng vấn của tôi lên tạp chí.
Ban đầu chỉ là bản online.
Tiêu đề bài viết rất đơn giản.
“Thẩm Chiêu: Người Phụ Nữ Bước Ra Khỏi Căn Nhà Và Tự Thiết Kế Lại Đời Mình.”
Ảnh bìa chụp tôi đứng trong khách sạn boutique đang hoàn thiện. Sau lưng là khoảng tường màu be ấm, bên cạnh là khung cửa sổ lớn có ánh nắng chiếu xuống. Tôi mặc áo sơ mi trắng, tóc buộc thấp, trên tay cầm bản vẽ, ánh mắt nhìn về phía trước.
Không quá sắc sảo.
Không quá lộng lẫy.
Nhưng rất bình thản.
Rất giống một người cuối cùng cũng tìm lại được chỗ đứng của mình.
Bài viết được chia sẻ rất nhanh trong cộng đồng thiết kế. Một số blogger nội thất đăng lại, khen phương án khách sạn boutique của tôi có cảm xúc và độ hoàn thiện cao. Chỉ trong một ngày, tài khoản công việc của tôi tăng hơn mười nghìn người theo dõi.
Tôi bận trả lời tin nhắn khách hàng đến mức điện thoại gần như nóng lên.
Buổi chiều, Lâm San gửi cho tôi một tin nhắn.
“Chị Chiêu, chúc mừng chị. Tòa soạn quyết định dùng ảnh chị cho bìa số in tháng này.”
Tôi nhìn dòng tin đó, đầu ngón tay hơi run.
Tiểu Niệm đang ngồi vẽ bên cạnh, thấy tôi ngẩn ra liền hỏi:
“Mẹ lại được cô giáo khen ạ?”
Tôi bật cười, ôm con vào lòng.
“Ừ, lần này mẹ được rất nhiều người khen.”
Tiểu Niệm lập tức hôn lên má tôi.
“Mẹ là giỏi nhất.”
Tôi ôm con thật chặt.
Ngoài cửa sổ, trời vừa đổ mưa.
Nhưng lòng tôi lại sáng bừng như có nắng.
Cùng lúc đó, ở phòng họp tầng ba mươi hai của tập đoàn Khương thị, cuộc họp quý đang diễn ra.
Trợ lý của Khương Ngạn vô tình mở máy tính bảng, nhìn thấy bài viết được đẩy lên trang đầu nền tảng tin tức. Anh ta kinh ngạc “ơ” một tiếng.
Người bên cạnh ghé mắt qua xem.
Chaporia
Bình Luận (0)