“Đây không phải phu nhân Khương tổng sao?”

Một câu nói khiến cả phòng họp thoáng im.

Khương Ngạn đang nghe báo cáo, nghe thấy ba chữ “phu nhân Khương” liền ngẩng đầu.

Trợ lý vội vàng muốn tắt đi, nhưng đã muộn.

Trên màn hình lớn kết nối với máy tính bảng, ảnh bìa của tôi hiện lên rõ ràng trước mặt tất cả mọi người.

Ánh sáng trong ảnh rất đẹp.

Tôi đứng ở nơi tôi thiết kế, không còn là người phụ nữ mặc tạp dề đứng sau lưng anh trong các buổi tiệc gia đình nữa.

Tôi có tên riêng.

Có nghề nghiệp riêng.

Có câu chuyện riêng.

Có ánh mắt không nhìn về phía anh.

Cả phòng họp im lặng một cách kỳ lạ.

Một cổ đông lớn tuổi bật cười phá vỡ bầu không khí:

“Khương tổng, phu nhân giấu nghề kỹ thật. Thiết kế khách sạn Vân Tê này gần đây rất nổi tiếng trong giới đầu tư du lịch đấy.”

Một người khác nói:

“Tôi còn tưởng Khương phu nhân chỉ ở nhà chăm con. Không ngờ lại lợi hại như vậy.”

Câu “chỉ ở nhà chăm con” như một cái tát rơi thẳng xuống mặt Khương Ngạn.

Anh nhìn ảnh tôi trên màn hình, bàn tay đặt trên tài liệu siết chặt đến mức khớp xương trắng bệch.

Không biết vì xấu hổ.

Hay vì một thứ gì khác.

Cuộc họp hôm đó kết thúc sớm.

Trợ lý đi theo sau Khương Ngạn, không dám thở mạnh.

Vừa vào văn phòng, Khương Ngạn liền đóng cửa lại.

Anh lấy điện thoại ra, mở bài phỏng vấn của tôi.

Từng dòng chữ đập vào mắt anh.

“Tôi từng nghĩ chỉ cần mình làm đủ tốt, gia đình sẽ là nơi an toàn nhất.”

“Sau này tôi mới hiểu, nơi an toàn không phải nơi có người khác hứa sẽ che chở mình, mà là nơi mình không đánh mất chính mình.”

“Tôi không hận những năm tháng đó. Vì nếu không từng bị bỏ quên, có lẽ tôi sẽ không biết cảm giác tự tìm lại mình quý giá đến thế nào.”

Cuối bài viết, có một câu được in đậm.

“Hận cũng là một kiểu đặt người khác vào trung tâm cuộc đời mình. Tôi không muốn nữa.”

Khương Ngạn nhìn câu đó rất lâu.

Đến khi màn hình điện thoại tự tắt.

Anh mới như bừng tỉnh, lập tức gọi cho tôi.

Cuộc gọi đầu tiên, tôi không nghe.

Cuộc gọi thứ hai, tôi vẫn không nghe.

Đến cuộc thứ ba, tôi mới bắt máy.

Giọng anh khàn đi rõ rệt.

“Em đang ở đâu?”

“Đang làm việc.”

“Bài phỏng vấn đó là sao?”

“Như anh thấy.”

“Vì sao không nói với anh?”

Tôi đang đứng ở công trình, bên cạnh là tiếng khoan tường rất ồn. Tôi đi ra hành lang, bình tĩnh hỏi:

“Khương Ngạn, rốt cuộc anh muốn em nói với anh cái gì? Nói rằng em có công việc? Em đã nói rồi.

Nói rằng em kiếm được tiền? Anh không tin. Nói rằng em không còn muốn chỉ làm bà Khương nữa? Anh nghe lọt tai sao?”

Đầu dây bên kia im lặng.

Một lúc sau, anh nói:

“Anh không biết em để ý chuyện đó đến vậy.”

Tôi khẽ cười.

“Bây giờ anh biết rồi.”

“Thẩm Chiêu, em về nhà đi. Tối nay chúng ta nói chuyện đàng hoàng.”

“Không cần.”

“Em đừng lúc nào cũng nói không cần.” Giọng anh đột nhiên gấp lên. “Anh là chồng em. Chuyện của em, anh có quyền biết.”

Tôi nhìn dòng người qua lại ngoài công trình.

Từng người đều có phương hướng của riêng mình.

Tôi bỗng cảm thấy rất nhẹ nhõm.

“Anh sẽ không còn là chồng em lâu nữa.”

Khương Ngạn ở đầu dây bên kia đột nhiên không còn âm thanh.

Tôi nói tiếp:

“Đơn l/y hôn em đã nhờ luật sư chuẩn bị xong. Tối nay em sẽ mang về.”

Nói xong, tôi cúp máy.

Tôi tưởng mình sẽ run.

Nhưng không.

Khoảnh khắc nói ra câu ấy, tôi chỉ thấy như có một cánh cửa nặng nề cuối cùng cũng được đẩy mở.

Gió bên ngoài thổi vào.

Hơi lạnh.

Nhưng rất tự do.

Tối hôm đó, Khương Ngạn về nhà từ rất sớm.

Khi tôi đưa Tiểu Niệm về, anh đã ngồi trong phòng khách. Trên bàn không có điện thoại, không có máy tính, cũng không có tài liệu công việc.

Hiếm lạ thật.

Năm năm hôn nhân, lần đầu tiên anh trông giống một người thật sự đang chờ tôi.

Tiểu Niệm thấy không khí không đúng, ngoan ngoãn chào ba rồi tự vào phòng chơi xếp hình.

Tôi đặt túi xuống, lấy tài liệu l/y hôn ra.

Khương Ngạn nhìn tập giấy ấy, sắc mặt trắng bệch trong khoảnh khắc.

“Em nghiêm túc?”

“Ừ.”

“Chỉ vì mấy chuyện nhỏ đó?”

Tôi bật cười.

Đến tận giây phút này, anh vẫn gọi nó là chuyện nhỏ.

Tôi đẩy thỏa thuận đến trước mặt anh.

“Tài sản chung chia theo pháp luật. Căn nhà này anh muốn giữ thì thanh toán phần tương ứng cho em. Xe của anh thuộc về anh. Tiền tiết kiệm chung chia đôi. Quyền nuôi Tiểu Niệm thuộc về em, anh có quyền thăm con định kỳ.”

Khương Ngạn không mở tài liệu.

Anh nhìn tôi chằm chằm.

“Anh không đồng ý.”

“Vậy gặp ở tòa.”

“Thẩm Chiêu!”

Anh đột nhiên đứng dậy, ghế sau lưng va xuống sàn phát ra tiếng chói tai.

Cửa phòng trẻ em hé mở một khe nhỏ.

Tôi quay đầu nhìn thoáng qua, giọng lập tức lạnh xuống.

“Khương Ngạn, nói nhỏ thôi. Đừng dọa con.”

Anh cũng nhìn thấy khe cửa kia.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...