Cơn giận trên mặt anh cứng lại, cuối cùng vẫn ngồi xuống.

Anh đè thấp giọng.

“Anh không đồng ý l/y hôn. Càng không đồng ý để em mang Tiểu Niệm đi.”

Tôi hỏi:

“Anh muốn nuôi con?”

“Tiểu Niệm là con gái anh.”

“Anh biết con bé dị ứng với loại hạt nào không?”

Anh khựng lại.

Tôi tiếp tục:

“Anh biết con bé mỗi tối phải nghe truyện gì mới ngủ không? Anh biết lớp mầm non của con nằm ở tầng mấy không? Anh biết tên cô giáo chủ nhiệm của con không? Anh biết lần trước con sốt cao phải uống thuốc gì không?”

Sắc mặt Khương Ngạn càng lúc càng khó coi.

Tôi nhìn anh.

“Anh không biết.”

“Những thứ này có thể học.”

“Đúng, có thể học.” Tôi gật đầu. “Nhưng anh chưa từng muốn học.”

Anh siết chặt tay.

“Em nhất định phải nói chuyện khó nghe như vậy sao?”

“Em chỉ đang nói sự thật.”

Anh nhìn tập tài liệu trên bàn, đột nhiên cười lạnh.

“Có phải vì bây giờ em nổi tiếng rồi nên muốn bỏ anh? Hay là bên ngoài có người khác?”

Tôi ngẩng đầu.

Ánh mắt tôi chắc lúc đó rất lạnh, vì Khương Ngạn vừa nói xong đã im bặt.

Tôi nói từng chữ một:

“Đừng dùng sự bẩn thỉu trong suy nghĩ của anh để đoán em.”

Mặt anh tái đi.

“Anh không có ý đó.”

“Anh có.”

Tôi thu lại tài liệu.

“Khương Ngạn, anh không chịu ký cũng không sao. Từ ngày mai em và Tiểu Niệm sẽ dọn ra ngoài.”

Anh lập tức đứng lên.

“Em dám?”

Tôi nhìn anh.

“Tại sao không dám?”

Anh dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng không nói được.

Bởi vì anh chợt nhận ra, tôi không còn là Thẩm Chiêu của trước đây nữa.

Trước đây, chỉ cần anh cau mày, tôi sẽ tự hỏi có phải mình nói sai không.

Chỉ cần anh lạnh mặt, tôi sẽ nhường một bước.

Chỉ cần anh nói “đừng làm loạn”, tôi sẽ ép mình bình tĩnh, ép mình hiểu chuyện, ép mình duy trì cái gọi là thể diện gia đình.

Nhưng bây giờ, tôi không còn muốn thể diện ấy nữa.

Sáng hôm sau, tôi đưa Tiểu Niệm đến căn hộ mới.

Căn hộ không lớn, chỉ có hai phòng ngủ, một phòng khách nhỏ và ban công hướng nam. Nhưng ánh sáng rất tốt. Tôi tự tay chọn rèm màu kem, thảm lông mềm, kệ sách thấp vừa tầm với Tiểu Niệm.

Phòng của con bé được sơn màu vàng nhạt.

Trên tường dán những bức tranh Tiểu Niệm tự vẽ ở lớp nghệ thuật.

Con bé đứng giữa phòng, mắt sáng rực.

“Mẹ ơi, đây là nhà mới của chúng ta ạ?”

“Ừ.”

“Ba có ở đây không?”

Tôi ngồi xổm xuống trước mặt con.

“Ba không ở đây.

Nhưng ba vẫn là ba của con. Sau này nếu con muốn gặp ba, mẹ sẽ sắp xếp.”

Tiểu Niệm nhìn tôi một lúc.

“Vậy mẹ có vui hơn không?”

Tôi hơi ngẩn ra.

Trẻ con thật ra nhạy cảm hơn người lớn tưởng rất nhiều.

Tôi ôm con vào lòng.

“Có.”

Tiểu Niệm cũng ôm lấy cổ tôi.

“Vậy con cũng vui.”

Khoảnh khắc ấy, chút áy náy cuối cùng trong lòng tôi cũng tan đi.

Tôi đã từng sợ l/y hôn sẽ khiến Tiểu Niệm mất đi một gia đình hoàn chỉnh.

Nhưng sau này tôi mới hiểu, một căn nhà lạnh lẽo không phải gia đình.

Một người mẹ bị mài mòn đến không còn nụ cười cũng không phải điều con trẻ cần.

Tối hôm đó, Khương Ngạn đến căn hộ mới.

Không biết anh tra được địa chỉ từ đâu.

Lúc chuông cửa vang lên, tôi vừa tắm cho Tiểu Niệm xong.

Qua mắt mèo, tôi nhìn thấy anh đứng ngoài cửa, áo sơ mi hơi nhăn, vẻ mặt mệt mỏi.

Tôi mở cửa nhưng không để anh vào.

“Có chuyện gì?”

Anh nhìn vào trong.

“Tiểu Niệm đâu?”

“Đang ngủ.”

“Anh muốn gặp con.”

“Mai là thứ bảy, theo thỏa thuận tạm thời anh có thể gặp con từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều. Bây giờ đã hơn chín giờ tối.”

Khương Ngạn nhìn tôi, mắt đỏ lên rất rõ.

“Thẩm Chiêu, em thật sự muốn biến chúng ta thành người xa lạ như vậy sao?”

Tôi nói:

“Sau l/y hôn vốn là người xa lạ cùng nuôi con.”

“Anh chưa ký.”

“Không ảnh hưởng đến việc em khởi kiện.”

Anh hít sâu một hơi, như đang cố đè xuống cảm xúc.

“Em về nhà đi. Anh thừa nhận trước đây anh sai. Sau này anh sẽ cố gắng về sớm, sẽ chăm Tiểu Niệm, sẽ để em đi làm. Em muốn mở studio cũng được. Anh có thể đầu tư cho em.”

Tôi nhìn anh.

Rất kỳ lạ.

Nếu những lời này xuất hiện vào một năm trước, có lẽ tôi sẽ khóc.

Nếu xuất hiện vào nửa năm trước, có lẽ tôi sẽ dao động.

Nhưng bây giờ, tôi chỉ thấy mệt.

Một món quà đến quá muộn, dù đóng gói đẹp đến đâu cũng không còn khiến người nhận vui nữa.

Tôi nói:

“Khương Ngạn, em không cần anh cho phép.”

Anh cứng người.

Tôi tiếp tục:

“Em đi làm không cần anh để. Em mở studio không cần anh đầu tư. Em sống thế nào cũng không cần anh gật đầu.”

“Thẩm Chiêu…”

“Anh về đi.”

Tôi chuẩn bị đóng cửa.

Anh đột nhiên đưa tay chặn lại.

“Em thật sự không còn yêu anh nữa?”

Tôi nhìn bàn tay anh đặt trên mép cửa.

Trên ngón áp út vẫn còn nhẫn cưới.

Nhưng chiếc nhẫn ấy với tôi đã chẳng còn ý nghĩa gì.

Tôi đáp rất nhẹ:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...