“Không còn.”

Hai chữ ấy rơi xuống.

Khương Ngạn như bị người ta rút cạn sức lực.

Tay anh từ từ buông ra.

Tôi đóng cửa lại.

Không nhìn thêm lần nào.

Sau khi chuyển ra ngoài, cuộc sống của tôi và Tiểu Niệm bận rộn nhưng yên ổn.

Tôi thuê một văn phòng nhỏ làm studio, tên là “Chiêu Niệm Không Gian”.

Ban đầu chỉ có tôi và một trợ lý thực tập. Trần Hân giới thiệu thêm vài khách hàng. Lâm San cũng thường xuyên đưa tôi vào các bài viết chuyên đề. Dự án khách sạn Vân Tê sau khi khai trương nổi tiếng ngoài dự đoán, rất nhiều người đến check-in vì không gian nội thất.

Tài khoản công việc của tôi tăng lên hơn một trăm nghìn người theo dõi.

Đơn đặt lịch tư vấn xếp kín đến ba tháng sau.

Tôi bắt đầu tuyển thêm người.

Một nhà thiết kế trẻ.

Một quản lý dự án.

Một kế toán bán thời gian.

Ngày treo bảng tên studio, Tiểu Niệm đứng bên cạnh tôi, hai tay cầm bó hoa hướng dương to hơn cả mặt.

“Mẹ ơi, sau này đây là công ty của mẹ ạ?”

“Ừ.”

“Vậy con có thể nói với các bạn là mẹ con là nhà thiết kế không?”

Tôi cúi xuống hôn lên trán con.

“Tất nhiên rồi.”

Tiểu Niệm cười rất rạng rỡ.

Tối hôm ấy, tôi đăng một bức ảnh lên mạng xã hội.

Trong ảnh là bảng tên studio và bó hoa hướng dương Tiểu Niệm tặng.

Caption chỉ có một câu:

“Ngày đầu tiên thật sự thuộc về mình.”

Bài đăng nhanh chóng nhận được rất nhiều lời chúc mừng.

Có bạn học cũ nhắn cho tôi:

“Thẩm Chiêu, cuối cùng cậu cũng quay lại rồi.”

Có giáo sư cũ gửi tin:

“Thầy đã luôn biết em sẽ không dừng ở căn bếp.”

Tôi đọc đến câu ấy, mắt lại cay.

Hóa ra trên thế giới này vẫn có người nhớ tôi từng là ai.

Chỉ là người nằm bên cạnh tôi suốt năm năm lại quên mất.

Không lâu sau, vụ kiện l/y hôn chính thức bắt đầu.

Khương Ngạn thuê luật sư rất giỏi.

Anh muốn tranh quyền nuôi Tiểu Niệm.

Lý do rất đường hoàng: điều kiện kinh tế của anh tốt hơn, môi trường giáo dục anh cung cấp ổn định hơn, nhà họ Khương có thể cho Tiểu Niệm cuộc sống tốt nhất.

Tôi nghe luật sư của anh trình bày xong, chỉ thấy buồn cười.

Đến lúc phía tôi đưa chứng cứ ra, sắc mặt Khương Ngạn lập tức thay đổi.

Bảng ghi chép chăm sóc Tiểu Niệm từ lúc sinh ra đến nay.

Hóa đơn khám bệnh.

Tin nhắn với giáo viên.

Lịch đưa đón.

Video camera hành lang những lần tôi một mình bế con sốt cao ra ngoài lúc nửa đêm.

Ghi âm cuộc gọi cuối tuần anh không biết giẻ lau ở đâu, không biết con ăn gì, không biết dỗ con ngủ thế nào.

Lời xác nhận của cô giáo rằng trong các hoạt động phụ huynh, người tham gia gần như luôn là mẹ.

Thậm chí còn có bản sao bài phỏng vấn của chính tôi, chứng minh tôi đã có thu nhập ổn định, có văn phòng riêng, có thời gian linh hoạt để chăm con.

Luật sư của tôi nói rất bình tĩnh:

“Thân chủ của tôi không phủ nhận anh Khương có điều kiện kinh tế tốt. Nhưng nuôi dưỡng trẻ nhỏ không chỉ là cung cấp tiền. Trong năm năm qua, người trực tiếp chăm sóc, giáo dục và đồng hành cùng bé Tiểu Niệm là mẹ bé. Việc thay đổi môi trường sống sang phía người cha vốn thiếu kinh nghiệm chăm sóc sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến tâm lý của trẻ.”

Khương Ngạn ngồi đối diện tôi.

Mỗi lần luật sư của tôi đưa ra một chứng cứ, mặt anh lại trắng thêm một phần.

Có lẽ đến lúc ấy anh mới biết, những năm tháng anh cho là bình thường, với tôi đều là bằng chứng.

Bằng chứng tôi từng một mình chống đỡ gia đình này.

Cũng là bằng chứng anh đã vắng mặt trong tuổi thơ của con gái mình nhiều đến mức nào.

Phiên tòa tạm nghỉ, Khương Ngạn gọi tôi lại ở hành lang.

“Thẩm Chiêu.”

Tôi dừng bước.

Anh đi tới trước mặt tôi, giọng rất thấp.

“Nhất định phải làm đến mức này sao?”

Tôi hỏi:

“Làm đến mức nào?”

“Đưa tất cả những chuyện đó ra trước tòa.” Anh cười khổ. “Em muốn khiến anh mất mặt đến vậy à?”

Tôi nhìn anh, bỗng cảm thấy thật nực cười.

“Khương Ngạn, đến giờ anh vẫn nghĩ vấn đề là anh mất mặt sao?”

Anh im lặng.

Tôi nói:

“Em không đưa ra để làm anh mất mặt. Em đưa ra để chứng minh Tiểu Niệm cần em.”

“Con bé cũng cần anh.”

“Đúng.” Tôi không phủ nhận. “Cho nên em chưa từng ngăn anh thăm con. Nhưng cần một người cha và phải sống cùng một người cha chưa từng chăm sóc mình là hai chuyện khác nhau.”

Mắt Khương Ngạn đỏ lên.

“Anh có thể học.”

“Vậy anh học đi.” Tôi nhìn anh. “Học làm một người cha trước. Khi nào anh thật sự làm được, Tiểu Niệm sẽ cảm nhận được.”

Anh nhìn tôi rất lâu.

“Còn chúng ta thì sao?”

Tôi lắc đầu.

“Không còn chúng ta nữa.”

Phiên tòa kết thúc sau hơn hai tháng.

Quyền nuôi Tiểu Niệm thuộc về tôi.

Khương Ngạn có quyền thăm con định kỳ và phải trả tiền cấp dưỡng mỗi tháng. Tài sản chung chia theo luật. Căn nhà anh giữ, thanh toán phần chênh lệch cho tôi trong vòng ba mươi ngày.

Ngày nhận phán quyết, tôi không khóc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...