Dưới khán đài yên lặng.

Tôi mỉm cười.

“Khi đó tôi không trả lời. Bây giờ tôi nghĩ, nếu thật sự có kiếp sau, tôi vẫn muốn gặp con gái tôi, vẫn muốn làm thiết kế, vẫn muốn yêu những người xứng đáng được yêu. Nhưng tôi sẽ không bao giờ đánh mất mình vì bất kỳ ai nữa.”

Tiếng vỗ tay bùng lên dữ dội.

Máy quay lia xuống hàng ghế khách mời.

Tiểu Niệm đã mười tuổi, mặc chiếc váy trắng nhỏ, đứng dậy vỗ tay cho tôi. Mắt con bé sáng lấp lánh, miệng không ngừng nói với người bên cạnh:

“Đó là mẹ cháu.”

Cũng trong hội trường ấy, ở một góc rất xa, Khương Ngạn ngồi lặng lẽ.

Anh đến theo lời mời của ban tổ chức với tư cách nhà tài trợ phụ của một hạng mục khác.

Không ai biết anh từng là chồng cũ của tôi.

Hoặc có biết cũng không ai nhắc.

Bởi vì bây giờ, tên anh không còn đủ để định nghĩa tôi.

Anh nhìn tôi trên sân khấu.

Nhìn người phụ nữ từng bị anh xem là “ở nhà chăm con thôi” đứng ở nơi rực rỡ nhất, được cả hội trường vỗ tay.

Mắt anh đỏ lên.

Rất đỏ.

Người bên cạnh hỏi nhỏ:

“Khương tổng, anh quen cô Thẩm à?”

Khương Ngạn nhìn tôi.

Rất lâu sau, anh khàn giọng đáp:

“Quen.”

Người kia cười:

“Cô ấy thật sự rất xuất sắc.”

Khương Ngạn cúi đầu, cười một tiếng rất nhẹ.

“Ừ.”

Sau đó, anh nói thêm bằng giọng gần như không nghe thấy:

“Cô ấy vốn đã xuất sắc như vậy.”

Chỉ là anh biết quá muộn.

Lễ trao giải kết thúc, tôi dẫn Tiểu Niệm ra ngoài.

Khương Ngạn đứng ở hành lang.

Anh không bước tới ngay, chỉ đứng đó nhìn chúng tôi.

Tiểu Niệm thấy anh, vui vẻ vẫy tay.

“Ba.”

Khương Ngạn đi tới, đưa cho con bé một hộp quà nhỏ.

“Chúc mừng mẹ con nhận giải.”

Tiểu Niệm nhận lấy, quay đầu nhìn tôi.

Tôi gật đầu.

Con bé mở hộp ra.

Bên trong là một mô hình cá đuối bằng pha lê, rất đẹp.

Tiểu Niệm cười cong mắt.

“Ba vẫn nhớ con thích cá đuối.”

Khương Ngạn xoa đầu con.

“Ba nhớ.”

Sau đó, anh nhìn tôi.

“Chúc mừng em.”

Tôi mỉm cười khách sáo.

“Cảm ơn.”

Anh dừng một chút, rồi nói:

“Anh nghe bài phát biểu của em rồi.”

“Ừ.”

“Rất hay.”

“Cảm ơn.”

Cuộc đối thoại ngắn đến mức giống người quen bình thường.

Nhưng có lẽ như vậy mới đúng.

Khương Ngạn nhìn tôi, trong mắt có rất nhiều lời muốn nói.

Cuối cùng, anh chỉ hỏi:

“Bây giờ em hạnh phúc không?”

Tôi nắm tay Tiểu Niệm.

Không cần suy nghĩ.

“Rất hạnh phúc.”

Anh gật đầu.

Khóe mắt hơi đỏ.

“Vậy là tốt rồi.”

Tôi nhìn anh.

Người đàn ông trước mặt đã khác rất nhiều so với năm đó. Anh học được cách cúi xuống nghe con nói, học được cách nhớ sở thích của con, học được cách xin lỗi, học được cách thừa nhận tôi xuất sắc.

Nhưng tất cả những điều ấy đều đã đến sau khi tôi rời đi.

Có lẽ đây chính là sự công bằng của thời gian.

Nó không trả lại quá khứ cho ai.

Nhưng nó sẽ đưa mỗi người đến đúng vị trí mà họ nên đứng.

Tiểu Niệm kéo tay tôi.

“Mẹ ơi, dì San đang chờ chụp ảnh kìa.”

Tôi gật đầu.

“Đi thôi.”

Tôi dắt con đi ngang qua Khương Ngạn.

Lần này, anh không gọi tôi lại.

Tôi cũng không quay đầu.

Ánh đèn hành lang kéo bóng tôi và Tiểu Niệm rất dài.

Phía trước là tiếng cười, hoa tươi, máy ảnh, bạn bè, đồng nghiệp và một tương lai rộng mở.

Phía sau là người đàn ông từng nghĩ tôi chỉ là sợi dây nối anh với con gái.

Bây giờ sợi dây ấy đã đứt rồi.

Không phải vì bị ai cắt.

Mà vì tôi đã tự tháo nó khỏi cổ mình.

Tối hôm đó, truyền thông đăng bức ảnh tôi và Tiểu Niệm đứng trên thảm đỏ.

Tôi mặc váy đen.

Con bé mặc váy trắng.

Hai mẹ con nắm tay nhau, cùng nhìn về phía ống kính.

Bên dưới bài đăng, bình luận được thích nhiều nhất là:

“Cô ấy không phải được ai cứu rỗi. Cô ấy tự bước ra khỏi đống tro tàn, rồi biến mình thành ánh sáng.”

Tôi đọc được bình luận đó khi đang ngồi trên chuyến bay trở về.

Tiểu Niệm ngủ bên cạnh tôi, đầu tựa vào vai mẹ.

Tôi kéo chăn cho con, nhìn mây trắng ngoài cửa sổ.

Điện thoại rung nhẹ.

Là tin nhắn của Khương Ngạn.

“Thẩm Chiêu, anh từng nghĩ mất em là mất một người vợ. Sau này mới biết, anh đã mất người tốt nhất từng yêu anh.”

Tôi nhìn dòng tin nhắn ấy rất lâu.

Rồi tắt màn hình.

Không trả lời.

Có những lời muộn màng, để gió đọc là được.

Máy bay xuyên qua tầng mây.

Ánh nắng đổ xuống khoang cửa sổ.

Tôi nhắm mắt, khóe môi khẽ cong lên.

Kiếp sau anh còn cưới em không?

Không quan trọng nữa.

Vì đời này, tôi đã cưới lại chính mình.

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...