LỤC VÂN - NHÃ NHÃ/Chương 22: Ngoại truyện 2: Nhã Nhã của anh sẽ không khóc, không khóc, phải không?C. 22: Ngoại truyện 2: Nhã Nhã của anh sẽ không khóc, không khóc, phải không?
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Năm mười lăm tuổi, cuộc đời tôi rẽ sang một lối rẽ đầy tăm tối bởi một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông kinh hoàng. Tôi giữ được mạng sống, nhưng bác sĩ trưởng khoa ngày đó đã nhìn bố mẹ tôi bằng ánh mắt ái ngại, nói về một khối m.á.u tụ nằm sâu trong đại não mà y học lúc bấy giờ chưa thể bóc tách triệt để. Họ bảo nó như một quả b.o.m nổ chậm, có thể im lìm cả đời, hoặc có thể bộc phát bất cứ lúc nào. Mười lăm tuổi, tôi đã học được cách sống chung với những cơn đau đầu âm ỉ và sự kiềm chế cảm xúc đến mức tối đa. Tôi tự thu mình vào thế giới của những bản vẽ kiến trúc khô khan, tin rằng cuộc đời mình sẽ chỉ là những đường thẳng, đường cong vô tri vô giác.

Cho đến khi tôi gặp em – Lâm Nhã Nhã.

Năm ấy , em mới là cô bé năm tuổi, vừa mất cha và vừa chuyển đến căn nhà sát vách nhà tôi . Lần đầu tiên tôi nhìn thấy em là một buổi chiều tà, em ngồi thu lượm ở bậc thềm, đôi mắt to tròn sưng húp vì khóc nhè, hai tay ôm lấy đầu gối nhỏ xíu. Chẳng hiểu sao , một kẻ vốn dĩ lạnh lùng và sợ phiền phức như tôi lại bước đến, ngồi xổm xuống trước mặt em. Tôi lật tìm trong túi quần, đưa cho em một viên kẹo dâu bọc giấy kiếng màu hồng – thứ mà mẹ tôi vừa nhét vào túi sáng nay.

"Ăn kẹo đi , ngọt là sẽ hết buồn."

Em nhìn viên kẹo, rồi nhìn tôi , đôi mắt trong veo ấy bỗng chốc rực sáng. Em đón lấy viên kẹo, quệt ngang nước mắt rồi nở một nụ cười răng sún rạng rỡ. Khoảnh khắc ấy , tôi nghe thấy một tiếng "vỡ" rất khẽ trong lòng mình . Quả b.o.m nổ chậm trong đầu tôi có thể lấy đi mạng sống của tôi bất cứ lúc nào, nhưng cô bé năm tuổi này , bằng một cách thần kỳ nào đó, đã gieo vào cuộc đời tăm tối của tôi một tia sáng ban mai ấm áp. Ngăn kéo bàn làm việc của tôi từ đó không bao giờ thiếu những viên kẹo dâu.

Mười một năm tiếp theo, tôi đóng vai một người anh trai hàng xóm mẫu mực, một người bạn tri kỷ của anh trai em, Lâm Thế. Tôi nhìn em lớn lên từng ngày. Từ cô bé năm tuổi bám đuôi khóc nhè, em trở thành thiếu nữ mười hai tuổi biết thẹn thùng, biết nuôi tóc dài và thích cài chiếc kẹp tóc ngôi sao bạc tôi tặng. Em thường ngồi bên cạnh tôi khi tôi thức đêm vẽ bản vẽ công trình, chống cằm hỏi tôi bao giờ em mới lớn bằng anh .

Lúc đó, tôi chỉ biết cười trừ và xoa đầu em. Em đâu biết rằng, mỗi lần em lại gần, mỗi lần mùi hương chanh sả nhẹ nhàng trên tóc em vương vào cánh mũi, trái tim tôi lại đập những nhịp đập điên cuồng của một người đàn ông đối diện với người con gái mình yêu. Nhưng tôi luôn dùng lý trí để đè nén. Tôi hơn em mười tuổi. Em còn quá nhỏ, tương lai của em còn rộng mở phía trước , và quan trọng nhất, bản án t.ử hình giấu kín dưới đáy ngăn kéo vẫn là một bóng ma rình rập tôi mỗi ngày. Tôi không có quyền ích kỷ kéo em vào một cuộc đời không có tương lai chắc chắn.

Thế rồi em mười sáu tuổi. Em bắt đầu biết phản kháng. Em cố tình đi chơi với cậu nhóc đội trưởng đội bóng rổ tên Minh, cố tình chỉnh áo cho cậu ta trước mặt tôi . Sự ghen tuông bùng lên thiêu đốt chút lý trí cuối cùng mà tôi dày công xây dựng suốt mười mấy năm. Đêm mưa rừng dã ngoại ấy , khi nghe tin em đi lạc, tôi đã hoàn toàn phát điên. Tôi bỏ mặc dự án lớn, bỏ mặc tất cả để lao xe vào màn mưa bão.

Khi nhìn thấy em nằm co rúm, bất lực dưới sườn dốc trơn trượt, chân sưng đỏ và nước mắt đầm đìa, mọi rào cản trong tôi hoàn toàn sụp đổ. Tôi ôm em vào lòng, cảm nhận cơ thể em run rẩy vì lạnh, và trong không gian chật hẹp của chiếc SUV, tôi đã thú nhận. Tôi đã hôn em. Nụ hôn đầu tiên mang vị nước mưa lành lạnh và vị ngọt thanh khiết của đóa hoa nhài. Giây phút ấy , tôi tự hứa với lòng mình , tôi sẽ dùng tất cả những năm tháng còn lại , dù ngắn hay dài, để đường đường chính chính bảo vệ em.

Nhưng số phận trớ trêu thay , đỉnh cao của hạnh phúc cũng là khởi đầu của vực thẳm.

Ngay tuần sau đó, những cơn đau đầu dữ dội trở lại với tần suất dày đặc hơn. Tôi đến bệnh viện trung ương làm kiểm tra tổng quát. Vị bác sĩ nhìn tôi bằng ánh mắt đầy thương cảm, đưa ra tờ kết quả xét nghiệm y khoa lạnh lùng: U não ác tính, giai đoạn tiến triển. Biến chứng từ vụ t.a.i n.ạ.n năm mười lăm tuổi đã hình thành một khối u sâu không thể cứu vãn. Bác sĩ bảo tôi chỉ còn sống được tối đa hai năm, và thị lực của tôi sẽ mất đi đầu tiên.

Trời đất quanh tôi như sụp đổ. Tôi nhìn bản vẽ tòa nhà "The Nhã" đang thiết kế dở dang cho em, nước mắt rơi lã chã làm nhòe đi những đường mực đen. Tại sao lại là lúc này ? Tại sao lại ngay khi em vừa bằng lòng giao cuộc đời cho tôi ?

Tôi đứng trước một sự lựa chọn đau đớn nhất cuộc đời.

Nếu tôi tiếp tục ở bên em, em sẽ phải dành những năm tháng thanh xuân đẹp nhất của tuổi mười sáu, mười bảy để ngồi bên giường bệnh, nhìn tôi héo mòn, mù lòa rồi c.h.ế.t đi . Tôi không muốn em phải gánh chịu nỗi đau tột cùng đó. Tôi thà để em hận tôi , thà để em tin rằng tôi là một kẻ bội bạc, tham phú phụ bần, để em có thể quên tôi và tìm kiếm một hạnh phúc mới xứng đáng hơn.

Tôi lập ra một kịch bản tàn nhẫn. Tôi hẹn Lâm Thế ra quán bar, buông những lời x.úc p.hạ.m em, nói em chỉ là gánh nặng, là con b.úp bê phiền phức. Tôi nhận lấy cú đ.ấ.m của Lâm Thế mà lòng thầm cảm ơn cậu ấy . Và đêm đó, khi em lao vào phòng tôi , khóc lóc cầu xin một lời giải thích, tôi đã gạt tay em ra dưới ánh trăng lạnh lẽo. Tôi dùng những lời lẽ độc địa nhất để xé nát trái tim em, để em vung tay tát tôi một cái đau điếng rồi tuyệt vọng chạy đi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/luc-van-nha-nha/ngoai-truyen-2-nha-nha-cua-anh-se-khong-khoc-khong-khoc-phai-khong.html.]

Khi tiếng bước chân em xa dần, tôi ngã quỵ xuống sàn nhà, m.á.u từ miệng trào ra nhuộm đỏ đôi bàn tay. Nhã Nhã, xin lỗi em... Anh xin lỗi ...

Tôi trốn sang Singapore dưới danh nghĩa đi công tác, nhưng thực chất là bước vào những chuỗi ngày hóa trị đau đớn đến tận cùng ở một bệnh viện chuyên sâu. Tóc tôi rụng hết, cơ thể gầy gộc như một bộ xương khô. Và đúng như dự đoán, sau cuộc đại phẫu kéo dài mười tiếng, thế giới của tôi hoàn toàn chìm vào bóng tối. Tôi trở thành một kẻ mù lòa.

Những đêm cô độc trong căn hộ nhỏ, tôi chỉ biết mò mẫm chiếc hộp nhạc cũ, mân mê mảnh vải thêu nhành hoa nhài mà em đ.á.n.h rơi đêm ấy . Tôi viết hàng trăm tin nhắn nháp trong điện thoại mà không bao giờ dám gửi. Tôi nhớ em đến phát điên, nhưng tôi tự nhủ mình đang làm đúng. Em sắp thi đại học, em sẽ có cuộc sống mới. Qua lời kể của dì Mai về những thông tin Lâm Thế thỉnh thoảng đăng tải, tôi biết em đang được một người bác sĩ tên Vũ chăm sóc. Tôi vừa đau lòng, vừa nhẹ nhõm.

Thế nhưng, tôi đã đ.á.n.h giá thấp tình yêu của em.

Hai năm sau , cánh cửa phòng số 402 bật mở. Khi mùi hương chanh sả quen thuộc xộc vào mũi và tiếng khóc nghẹn ngào của em vang lên: "Anh Vân... là em đây" , toàn thân tôi run rẩy. Tôi hoảng loạn, tôi cố gắng đẩy em ra , cố gắng trốn chạy vì không muốn em nhìn thấy dáng vẻ t.h.ả.m hại, mù lòa của tôi lúc này . Nhưng em đã ôm c.h.ặ.t lấy chân tôi , kiên định nói rằng em sẽ là đôi mắt của anh .

Tôi đầu hàng. Tôi ích kỷ đón nhận sự chăm sóc của em trong những ngày tháng cuối cùng. Em nấu ăn cho anh , dắt anh ra ban công ngắm hoàng hôn, ríu rít kể cho anh nghe về những đám mây hình viên kẹo dâu. Em tưởng em giấu được anh , nhưng anh biết chứ. Anh biết em đã khóc nghẹn ngào trong nhà vệ sinh sau khi gặp bác sĩ; anh biết tế bào u.n.g t.h.ư đã di căn, sắp tới anh sẽ mất thính giác, mất vận động và mất đi cả ký ức về em.

Tôi sợ hãi việc mình sẽ quên em. Vì vậy , trong một đêm tỉnh táo hiếm hoi, tôi đã thu âm lại một đoạn băng, giấu dưới đáy hộp nhạc, như một lời di chúc tình yêu cuối cùng gửi lại cho em.

Một buổi sáng, tôi thức dậy và cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng. Cơn đau đầu bấy lâu nay bỗng chốc biến mất một cách kỳ lạ. Đầu óc tôi minh mẫn, và kỳ diệu thay , tôi có thể " nhìn " thấy em rõ mồn một trong tâm tưởng, trong chiếc váy trắng tinh khôi dưới ánh nắng vàng ruộm. Tôi biết , thời khắc của mình đã đến. Đây là khoảnh khắc hồi quang phản chiếu cuối cùng mà ông trời ban tặng.

Tôi gọi em lại , ôm em vào lòng thật c.h.ặ.t, hít hà mùi hương trên tóc em lần cuối.

"Hôm nay trời có nắng không em?"

"Nắng đẹp lắm anh ạ. Nắng vàng ươm như màu mật ong ấy ."

"Ừ, vậy thì tốt ... Anh hơi mệt, anh ngủ một chút nhé..."

Tôi khép mắt lại , để mặc cho bóng tối vĩnh hằng nuốt chửng lấy mình . Nhưng trong giây phút ý thức cuối cùng tan biến, tôi không còn cảm thấy đau đớn hay sợ hãi. Tôi ra đi trong vòng tay em, mang theo trọn vẹn ký ức về đóa hoa nhài đẹp nhất cuộc đời tôi . Tôi sẽ chờ em ở nơi tận cùng của ánh sáng, nơi không còn bệnh tật, không còn khoảng cách mười năm, và nơi tôi có thể đường đường chính chính vẽ cho em bức chân dung làm cô dâu dưới ánh mặt trời.

Tạm biệt em, Lâm Nhã Nhã. Anh biết Nhã Nhã mạnh mẽ của anh sẽ không khóc , không khóc , phải không ?

                                                                                                                                                           --- Lục Vân ---

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...