Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nếu có ai hỏi tôi điều gì là quan trọng nhất trong cuộc đời của Lâm Thế này , tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời ngay: Đó là gia đình, là đứa em gái bướng bỉnh Lâm Nhã Nhã, và... Lục Vân, người bạn thân nhất, người anh em cùng tôi lớn lên từ thuở nối khố. Thế nhưng, số phận dường như đã trêu đùa tôi một cách quá tàn nhẫn, khi biến tôi thành một kẻ đứng giữa, vừa là nhân chứng cho một tình yêu vĩ đại, vừa là kẻ tội đồ tự tay đẩy hai người tôi thương yêu nhất vào bi kịch chia ly.
Năm mười lăm tuổi, gia đình tôi đón nhận một cú sốc lớn khi bố đột ngột qua đời vì tai nạn. Mẹ tôi gầy rộc đi , còn đứa em gái Nhã Nhã lúc đó mới năm tuổi thì ngơ ngác, suốt ngày khóc nhè đòi bố. Bản thân tôi khi ấy cũng chỉ là một thằng nhóc, dù muốn che chở cho mẹ và em nhưng lực bất tòng tâm. Đúng vào lúc gia đình tôi chông chênh nhất, chúng tôi chuyển nhà đến khu phố mới và trở thành hàng xóm của nhà họ Lục.
Lục Vân bằng tuổi tôi . Cậu ấy là một người kỳ lạ, trầm tính, ít nói và mang một vẻ trưởng thành đến mức lạnh lùng sau một t.a.i n.ạ.n giao thông nghiêm trọng năm mười lăm tuổi. Thế nhưng, sự lạnh lùng của Lục Vân hoàn toàn tan chảy mỗi khi cậu ấy đối diện với con nhóc Nhã Nhã nhà tôi .
Tôi vẫn nhớ như in những buổi chiều đi học về, thấy Lục Vân kiên nhẫn ngồi xổm trước hiên nhà, lén nhét vào tay Nhã Nhã những viên kẹo dâu gói giấy kiếng hồng để dỗ nó nín khóc . Với tư cách là anh trai của Nhã Nhã, ban đầu tôi thấy buồn cười lắm. Tôi thường cằn nhằn: "Cậu chiều nó quá làm gì, cứ bỏ mặc cho nó khóc một lúc là tự nín." Nhưng Vân chỉ cười nhẹ, ánh mắt thâm trầm nhìn con nhóc đang vừa mút kẹo vừa cười toe toét: "Nó nhỏ thế, khóc nhiều đau lòng lắm."
Suốt mười mấy năm, Vân giống như một chỗ dựa vững chãi thứ hai của gia đình tôi . Cậu ấy cùng tôi sửa xe, cùng tôi đá bóng, và thay tôi kèm cặp con Nhã Nhã học bài khi tôi mải chơi game. Đối với tôi , Lục Vân không chỉ là bạn thân , cậu ấy là người anh em ruột thịt mà tôi tin tưởng nhất trên đời. Tôi thậm chí từng nghĩ, sau này nếu có người đàn ông nào bắt nạt Nhã Nhã, tôi và Lục Vân sẽ cùng nhau đi đòi lại công đạo cho nó. Tôi đâu có ngờ, người đàn ông chiếm trọn vẹn trái tim em gái tôi , lại chính là cậu ấy .
Năm hai sáu tuổi, tôi đã có công việc ổn định, còn Nhã Nhã bước vào tuổi mười sáu – cái tuổi ẩm ương của một thiếu nữ. Tôi bắt đầu nhận ra những điều bất thường trong mối quan hệ của hai người . Nhã Nhã không còn vô tư bám đuôi " anh Vân" như ngày xưa nữa, ánh mắt nó nhìn cậu ấy bắt đầu chứa đựng sự thẹn thùng, hờn ghen của một người con gái. Nó cố tình đi chơi với Minh – thằng nhóc đội trưởng đội bóng rổ, cốt chỉ để chọc tức Lục Vân. Còn Vân, cậu ấy bắt đầu giữ khoảng cách, ánh mắt nhìn Nhã Nhã có sự kiềm chế, dằn vặt đến đáng sợ.
Mọi chuyện bùng nổ sau chuyến dã ngoại hai ngày một đêm của trường Nhã Nhã. Đêm mưa bão rừng hôm đó, tôi ở nhà lo sốt vó, nhưng khi gọi điện cho Vân thì mới biết cậu ấy đã âm thầm lái xe đi theo bảo vệ Nhã Nhã từ lúc nào. Khi hai người trở về, tôi đứng trong sân, vô tình nhìn thấy cái chạm tay đầy tình ý của em gái và ánh mắt tràn ngập sự nuông chiều, dung túng của bạn thân .
Lòng tôi dấy lên một nỗi bất an và giận dữ tột cùng. Lục Vân hai mươi sáu tuổi, là một người đàn ông trưởng thành đã đi làm . Nhã Nhã mới mười sáu, còn chưa học xong cấp ba. Sự chênh lệch mười tuổi ấy , cùng với danh nghĩa " anh em thân thiết" bấy lâu nay khiến tôi cảm thấy như bị phản bội. Tôi đã cảnh cáo Vân, và Vân đã im lặng. Tôi tưởng cậu ấy sẽ biết điểm dừng, nhưng tôi không biết rằng, họ đã trao nhau nụ hôn đầu giữa cơn mưa rừng năm ấy .
Rồi cái ngày tàn nhẫn ấy cũng đến. Lục Vân hẹn tôi ra quán bar trung tâm thành phố. Dưới ánh đèn màu nhảy nhót và tiếng nhạc xập xình, Vân nốc cạn ly rượu mạnh, gương mặt lạnh băng, nói với tôi những lời mà cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại , tôi vẫn thấy tim mình nhói đau vì hối hận.
Cậu
ấy
bảo
cậu
ấy
chán Nhã Nhã
rồi
. Cậu
ấy
bảo Nhã Nhã chỉ là một đứa trẻ ngây thơ, phiền phức,
làm
cản trở sự nghiệp và những mối quan hệ xã giao của một
người
đàn ông trưởng thành như
cậu
ấy
. Cậu
ấy
muốn
tôi
tách Nhã Nhã
ra
, tìm cho nó một
người
bạn trai cùng lứa, vì
cậu
ấy
chuẩn
bị
đi
nước ngoài định cư và cưới vợ.
"Lục Vân! Cậu có còn là người không ? Cậu coi em gái tớ là trò đùa à ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/luc-van-nha-nha/ngoai-truyen-3-lam-the.html.]
Tôi đã gầm lên như một con thú dữ bị thương, vung nắm đ.ấ.m sượt qua gò má cậu ấy . Vân không hề né tránh, cũng không hề bào chữa. Cậu ấy lẳng lặng nhận cú đ.ấ.m của tôi , khóe miệng rỉ m.á.u nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng đến tàn nhẫn. Đêm đó, tôi về nhà, tức giận ném chiếc túi đựng b.út máy mà Nhã Nhã tự tay đan tặng Vân vào sọt rác, nhẫn tâm nói với em gái mình rằng Lục Vân là một kẻ bội bạc, một kẻ khốn nạn đã lừa dối nó.
Tôi đã đứng nhìn Nhã Nhã chạy đi trong nước mắt, nhìn nó quay về với một cái tát đầy hận thù dành cho Vân. Tôi đã đứng ở cổng, nhìn chiếc xe taxi chở Lục Vân ra sân bay đi Singapore, buông lời tuyệt tình: "Cậu đi đi , từ nay tớ không có người bạn như cậu ." Tôi đã tự đắc nghĩ rằng mình đang bảo vệ em gái, đang làm tròn trách nhiệm của một người anh trai.
Hai năm trôi qua, tôi nỗ lực giúp Nhã Nhã làm lại cuộc đời. Tôi giới thiệu Vũ – người bạn học đại học, một bác sĩ ấm áp cho nó, mong rằng sự ân cần của Vũ sẽ xóa nhòa vết sẹo do Lục Vân để lại . Nhã Nhã ngoan ngoãn nghe lời, nhưng nó sống như một cỗ máy vô hồn.
Cho đến một ngày, khi tôi dọn dẹp kho đồ cũ trên gác xép để chuẩn bị sửa nhà, tôi tìm thấy chiếc điện thoại cũ của Lục Vân mà tôi đã cầm nhầm trong đêm ở quán bar năm xưa. Khi cắm sạc và mở màn hình lên, tôi như bị sét đ.á.n.h ngang tai khi đọc được hàng trăm tin nhắn lưu trong mục "Nháp".
"Nhã Nhã, hôm nay anh bắt đầu hóa trị. Đau lắm, nhưng anh nhớ em còn đau hơn." "Anh xin lỗi vì đã nói những lời tàn nhẫn đó... Anh chỉ muốn em có một cuộc sống bình thường..." "Bác sĩ nói khả năng cao anh sẽ mù... Nếu anh không nhìn thấy em nữa, liệu em có còn xinh đẹp như trong ký ức của anh không ?"
Từng chữ, từng câu như những cái tát trời giáng thức tỉnh sự ngu muội của tôi . Tôi ngã quỵ xuống sàn kho, khóc nức nở như một đứa trẻ. Trời ơi, Lục Vân không hề phản bội! Cậu ấy bị u não ác tính, cậu ấy sắp mù, sắp c.h.ế.t! Cậu ấy đã dựng lên một màn kịch tàn nhẫn, chấp nhận để người bạn thân nhất đ.ấ.m vào mặt, chấp nhận để người con gái mình yêu nhất hận thù cả đời, chỉ để đổi lấy cho Nhã Nhã một tương lai không vướng bận. Vậy mà tôi đã làm gì? Tôi đã c.h.ử.i rủa cậu ấy , đã xua đuổi cậu ấy trong lúc cậu ấy cô độc và đớn đau nhất.
Tôi lập tức gọi điện cho Nhã Nhã, giọng run rẩy báo cho nó biết sự thật. Hai anh em tôi lao sang Singapore. Khi chứng nhìn thấy Vân gầy guộc, đôi mắt mù lòa vô hồn ngồi trên chiếc ghế mây ngoài ban công căn hộ số 402, tôi biết mình không bao giờ có thể chuộc hết lỗi lầm này . Tôi ôm lấy vai Vân, khóc nghẹn ngào: "Vân ơi... tớ xin lỗi ... tớ biết hết rồi ..."
Những ngày tháng cuối cùng của Lục Vân, tôi lui về phía sau , nhường lại toàn bộ không gian cho Nhã Nhã chăm sóc cậu ấy . Tôi nhìn em gái mình mạnh mẽ đến kiên cường, nhìn hai đứa nó nương tựa vào nhau , lừa dối nhau về một ngày mai tươi sáng dù cả hai đều biết t.ử thần đã đứng sẵn ở cửa.
Và rồi , Lục Vân ra đi vào một buổi sáng ngập nắng. Cậu ấy ra đi thanh thản trên vai Nhã Nhã sau một buổi sáng hồi quang phản chiếu ngắn ngủi. Khi lo hậu sự cho Vân, tôi tìm thấy chiếc máy ghi âm giấu trong ngăn kéo bí mật của chiếc hộp nhạc gỗ. Nghe giọng nói đứt quãng của cậu ấy dặn dò Nhã Nhã phải sống thật hạnh phúc thay cả phần cậu ấy , tôi biết Lục Vân đã yêu em gái tôi bằng cả sinh mạng này .
Bây giờ, Lục Vân đã mồ yên mả đẹp được hai năm. Nhã Nhã của tôi đã hai mươi tuổi, trở thành một họa sĩ trẻ tài năng. Trong buổi triển lãm tranh "The Nhã" của nó, tôi dắt tay vợ mình đứng trước bức tranh cô dâu mặc váy cưới được kiến tạo từ những nét vẽ kiến trúc của Vân.
Tôi ngước nhìn bầu trời trong xanh ngoài cửa kính trung tâm triển lãm, thầm thì gọi tên người bạn thân cũ: "Lục Vân này , cậu ở trên đó có nhìn thấy không ? Nhã Nhã đang sống rất hạnh phúc, tớ cũng đã trưởng thành và bảo vệ tốt cho nó rồi . Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện, cảm ơn cậu vì đã yêu em gái tớ bằng một tình yêu vĩ đại đến thế. Hãy yên nghỉ nhé, người anh em của tớ."
Chaporia
Bình Luận (0)