04
Lúc về đến ký túc xá cũng gần mười một giờ.
Mấy bạn cùng phòng vẫn chưa về.
Tôi ngồi một mình trên giường, càng nghĩ càng thấy khó hiểu.
Anh trai tôi có bạn gái thì liên quan gì đến anh ta?
Anh còn nói Khương Thần chỗ nào cũng không bằng mình.
Anh lấy tư cách gì mà nói vậy?
Càng nghĩ càng tức, tôi lấy điện thoại ra lướt diễn đàn trường để phân tán sự chú ý.
Từng bài đăng lướt qua.
Trang vừa làm mới thì hiện lên một bài viết có rất nhiều lượt thích.
Tiêu đề rất ngắn, chỉ có một dòng:
“Đối thủ cướp mất người tôi yêu thì phải làm sao?”
Thời gian đăng là chiều nay.
Ma xui quỷ khiến thế nào, tôi bấm vào.
“Đối thủ không biết trân trọng bạn gái. Bạn gái đến xem cậu ta thi đấu nhưng cậu ta không công khai, tối còn ở cùng người phụ nữ khác, bình thường vẫn giữ hình tượng độc thân. Đúng là một tên cặn bã, không xứng với bạn gái của cậu ta.”
Khu bình luận đã nổ tung.
“Chủ thớt đúng là biết chơi chữ, rõ ràng là cậu thích bạn gái của người khác.”
“‘Đối thủ cướp mất người tôi yêu’ = ‘Tôi yêu bạn gái của đối thủ’.”
“Kẻ thứ ba nam đúng là chẳng biết xấu hổ.”
“Trời ơi, tự lừa mình đến mức này luôn.”
Tôi kéo xuống vài trang thì thấy chủ thớt vừa bổ sung một câu ở tầng bình luận thứ hai.
“Cảm ơn mọi người, tôi đã quyết định dũng cảm theo đuổi tình yêu.”
“Lần này tôi nhất định sẽ đi trước.”
Khu bình luận lập tức bùng nổ thêm.
“Ai ủng hộ cậu? Không một ai cả.”
“Tôi thật sự xin cậu đấy.”
“Được lắm, hóa ra từ sớm đã chuẩn bị làm kẻ thứ ba rồi đúng không?”
Tôi nhìn dòng chữ “đã quyết định dũng cảm theo đuổi tình yêu”, bỗng thấy hơi buồn cười.
Chủ thớt này đúng là quá cố chấp.
Bản năng hóng chuyện trỗi dậy, tôi bấm vào trang cá nhân của anh ta.
Ảnh đại diện là hình bóng xám mặc định, biệt danh là một chuỗi ký tự loạn, trang cá nhân sạch sẽ, không có bất kỳ bài đăng hay trạng thái nào.
Nhưng ngay dưới ảnh đại diện, hệ thống hiển thị một dòng chữ màu xám.
“Có thể bạn biết người này.”
Tôi khựng lại.
Ngọn lửa hóng chuyện lập tức bùng cháy.
Tôi mở cửa sổ tin nhắn riêng, xoa xoa tay.
“Chào bạn, mình đọc bài đăng của bạn rồi, mình thấy bạn rất dũng cảm.”
“Nếu bạn đồng ý thì mình có thể làm quân sư tình yêu cho bạn, giúp bạn cướp người yêu.”
Tôi lập tức gửi một đống ảnh chụp đoạn chat mình từng giúp bạn thân theo đuổi crush.
Bên kia gần như trả lời ngay lập tức.
“Thật sao?”
“Bạn trai của bạn thân mình đều là mình giúp theo đuổi được, có hình có sự thật.”
“Cứ tin mình.”
“Nhưng mình cần biết tình hình của hai người trước đã.”
“Hehe, nếu tiện thì cho mình hỏi bạn thuộc kiểu con trai nào được không? Không có ý gì đâu, chỉ là phải phân tích theo từng trường hợp.”
“Vì mình thấy trong bài bạn nói crush cảm thấy bạn không đẹp trai bằng anh em của bạn. Mình nghĩ đây là điểm đột phá rất quan trọng. Mình có thể cho bạn chút lời khuyên về kiểu tóc hoặc cách ăn mặc.”
Bên kia im lặng rất lâu, dường như vô cùng do dự.
Không biết qua bao lâu, anh gửi tới một tấm ảnh.
Giây tiếp theo, tôi ngây người.
Trì Triệt?
Hoàn hồn lại, mắt tôi lập tức sáng lên.
Hưng phấn đến mức không thể kìm nén.
Tên này…
Cuối cùng cũng để tôi nắm được thóp rồi.
Dám gây khó dễ với tôi.
Vậy thì đừng trách tôi không nương tay nhé.
Ha ha ha ha ha!
Thuật toán thần kỳ đúng là đang giúp tôi.
Đầu óc nhỏ bé của tôi xoay một vòng, nảy ra ý xấu.
“Gương mặt của bạn không có vấn đề.”
“Mình nghĩ chỉ là bạn thiếu cơ hội thể hiện sức hút thôi.”
Trì Triệt: “Vài ngày nữa tôi có một cuộc thi bơi, cô ấy chắc sẽ đến xem.”
Tôi thừa thắng xông lên.
“Vậy thì đúng lúc đó luôn. Bạn cứ giả vờ vô tình ngã xuống nước, rồi nũng nịu nói: A~ lạnh quá~”
“Dáng vẻ như vậy dễ khơi dậy bản năng muốn bảo vệ của con gái nhất.”
Nói xong, tôi gửi cho anh mấy đoạn lời thoại trà xanh và video quyến rũ.
Dòng chữ đối phương đang nhập… lúc hiện lúc tắt.
Qua rất lâu, Trì Triệt mới do dự hỏi:
“Giả ngốc giả khờ như vậy thật sự có thể theo đuổi được crush sao?”
Tôi hào sảng đáp:
“Cứ tin ở tôi, anh em.”
Chaporia
Bình Luận (0)