05

Nhà thi đấu bơi lội Đại học A.

Buổi thuyết trình nhóm bị kéo dài, lúc tôi đến thì cuộc thi đã kết thúc.

Ngoài việc đến xem Trì Triệt làm trò, vốn dĩ tôi còn định cổ vũ anh trai mình.

Loa phát thanh vang lên.

“Quán quân nội dung bơi tự do 200 mét nam — Khoa Công nghệ Thông tin, Trì Triệt.”

“Hạng nhì, Khương Thần.”

Tôi dở khóc dở cười.

Anh trai tôi lại thua Trì Triệt nữa rồi.

Tôi len qua đám đông.

Anh tôi đang cúi đầu đi về phía khán đài.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, đồng tử anh ấy như rung chuyển.

Vẻ mặt thất vọng lập tức biến thành căng thẳng.

“Không phải anh bảo em đừng đến sao?”

Tôi chỉ thấy khó hiểu, theo bản năng cãi lại.

“Em đặc biệt đến cổ vũ anh, anh không cảm động à?”

“Với lại sao em không thể đến? Quan hệ của chúng ta có gì mờ ám không thể để người khác biết sao?”

Vừa dứt lời, tôi cảm thấy phía sau có tiếng bước chân dừng lại.

Biểu cảm của anh tôi lập tức cứng đờ, ánh mắt vượt qua vai tôi nhìn về phía sau.

Sau đó anh vội vàng nắm lấy cánh tay tôi, cuống quýt nói:

“Ôi trời, lát nữa anh giải thích sau, em đi trước đi, mau đi đi…”

Tôi mù mịt chẳng hiểu gì, còn chưa kịp hỏi rõ thì đã bị anh vừa đẩy vừa kéo về phía lối ra.

“Khương Thần, anh bị làm sao vậy…”

“Lát nói sau, lát nói sau!”

“Em về trước đi, tối anh gọi cho em!”

“Đi thì đi, em cũng chẳng thèm xem anh nữa.”

Tôi tức giận bước ra ngoài.

Khi đi ngang khu nghỉ ngơi của vận động viên, bỗng nghe từ căn phòng bên cạnh truyền đến một tiếng động trầm đục.

Giống như có vật gì rất nặng rơi xuống nước.

Tôi khựng bước.

“Có ai không? Bên trong có ai không?”

Không ai đáp lại.

Tôi do dự một chút rồi đẩy cánh cửa khép hờ.

Đây là một bể bơi tập trong nhà, nhỏ hơn bể thi đấu chính thức, ánh đèn mờ ảo, mặt nước gợn sóng lấp lánh.

Dưới đáy nước thấp thoáng một bóng người.

Không hề động đậy.

Tim tôi như ngừng đập một nhịp.

“Bạn học? Bạn học, cậu không sao chứ?!”

Tôi ba bước thành hai lao đến mép bể, quỳ xuống, gần như nằm rạp trên thành hồ, sốt ruột nhìn mặt nước.

Giây tiếp theo.

Trì Triệt đứng dậy khỏi mặt nước, bọt nước bắn tung tóe.

Những giọt nước lăn dọc theo vầng trán anh, trượt qua sống mũi cao thẳng, men theo đường quai hàm chảy xuống, rơi trên xương quai xanh, rồi theo đường nét săn chắc nơi cơ ngực tiếp tục chảy xuống dưới.

Khi ánh mắt tôi vô thức nhìn thấp hơn.

Cả người tôi như bị điểm huyệt, cứng đờ tại chỗ.

Khoảng cách quá gần.

Hàng mi của anh gần như sắp chạm vào chóp mũi tôi.

Hơi thở quấn lấy nhau.

Đầu óc tôi trống rỗng, chậm nửa nhịp mới lùi lại.

Trong đáy mắt Trì Triệt dập dờn một tầng cảm xúc mà tôi không hiểu nổi.

Làn nước ấm lan thành từng vòng, nhẹ nhàng vỗ vào thành bể, phát ra những âm thanh khe khẽ.

Giọng Trì Triệt khàn thấp, âm cuối hơi nhếch lên.

Mang theo cảm giác như đang dụ dỗ.

“A… lạnh quá.”

Mặt tôi “bùng” một cái đỏ bừng.

Gương mặt đậm nét của anh có lực sát thương quá lớn, đến mức trong chốc lát tôi quên mất trước mặt mình là người tôi ghét.

“X-x-x-xin lỗi! Em không cố ý! Em tưởng có người chết đuối! Em thật sự không cố ý xông vào…”

“Ừm… anh không sao là tốt rồi.”

Tôi hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại.

Nhưng đột nhiên lại thấy câu nói này quen quen.

Chỉ là còn chưa kịp nghĩ nhiều.

“Anh ta lại để em về một mình?”

Trì Triệt bỗng lên tiếng.

Tôi ngẩn người.

“Gì cơ?”

“Ý tôi là Khương Thần, cậu ta không đưa em về sao?”

Ánh đèn chiếu nghiêng lên gương mặt anh, tạo thành một mảng bóng nhỏ bên sống mũi, cảm xúc trong đáy mắt tối tăm khó đoán.

“Tôi không có ý gì khác, chỉ là thấy đau lòng cho em.”

Giọng điệu câu nói ấy quá mức thân mật.

Mang theo một sự thăm dò đã vượt quá giới hạn.

Quá sến súa.

Tôi rùng mình, nổi hết cả da gà.

“Haiz, không sao đâu, anh ấy vẫn luôn như vậy, em quen rồi.”

Trán Trì Triệt khẽ giật.

Sắc mặt càng khó coi hơn.

Anh hé miệng, dường như còn muốn nói gì đó.

Điện thoại tôi bỗng reo lên.

Người gọi đến: Khương Thần.

Ngay sau đó tin nhắn liên tiếp hiện ra.

“Về ký túc xá chưa?”

“Đừng chạy lung tung một mình biết chưa?”

“Này này này, mau quay video báo cáo đi, không thì anh mách mẹ chuyện em trốn học.”

Như được đại xá, tôi lập tức đứng dậy.

“Xin lỗi, em phải nghe điện thoại, em đi trước đây.”

Trì Triệt không nói gì.

Anh tựa vào tường, lặng lẽ nhìn tôi rời đi.

Trong đôi mắt sâu thẳm ấy có quá nhiều điều tôi không thể hiểu.

Tôi bước nhanh ra khỏi phòng nghỉ.

Đến cửa, tôi không nhịn được quay đầu nhìn lại.

Anh vẫn giữ nguyên tư thế ấy.

Trông có chút cô đơn.

Ánh đèn rơi trên hàng mi rũ xuống của anh, tạo thành một mảng bóng hình cánh quạt.

Ánh mắt tối tăm như đang cố kìm nén điều gì đó.

Tôi bất giác rùng mình.

Cảm giác lạnh sống lưng càng lúc càng mãnh liệt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...