06
Vừa bước ra khỏi nhà thi đấu bơi lội.
Trì Triệt gửi tin nhắn cho tài khoản phụ của tôi:
“Quân sư, lại thất bại rồi.”
“Cô ấy còn chẳng muốn nhìn tôi thêm một cái.”
“Cảm giác mối quan hệ giữa tôi và crush lại lùi thêm một bước.”
Tôi nở nụ cười tà mị.
Không muốn nhìn cậu là đúng rồi.
Chỉ có người bày trò mới biết người bị chơi khăm vô tội đến mức nào.
Tôi xoa tay đầy hào hứng.
“Đừng nản, tôi vẫn còn một kế!”
“Hay là chúng ta thẳng thắn hơn một chút.”
“Đăng lên vòng bạn bè vài tấm ảnh khoe cơ bụng đi, trực tiếp dùng mỹ nam kế.”
Trì Triệt:
“Cô ấy có thấy tôi như vậy quá hời hợt, không phải người đàn ông tốt không?”
Tôi:
“Phụ nữ cũng là động vật thị giác.”
“Nhớ nhé, càng táo bạo càng tốt!”
“Hơn nữa, crush của cậu chắc cũng mê trai đẹp, chẳng phải cô ấy từ chối cậu chỉ vì anh em của cậu đẹp trai hơn sao.”
Hì hì.
Để xem sau này cậu còn giữ nổi dáng vẻ Hội trưởng lạnh lùng ở Hội Sinh viên nữa không.
Coi như tôi cũng tạo phúc cho các chị em.
Buổi tối.
Tôi chờ đến mức mơ màng sắp ngủ mất.
Điện thoại bỗng sáng lên.
Một thông báo vòng bạn bè.
Trì Triệt đăng một loạt ảnh.
Tôi lập tức tỉnh như sáo, bật dậy khỏi giường rồi không chờ nổi mà bấm mở.
Ảnh được chụp trong phòng gym, góc chụp vô cùng tinh tế.
Anh hơi tựa vào máy tập, chiếc áo ba lỗ màu đen bị mồ hôi làm ướt một mảng nhỏ, ôm sát đường nét nơi eo và bụng.
Điện thoại được giơ ngang trước ngực, vừa khéo để lộ đường cong kéo dài từ xương quai xanh xuống tận gấu áo.
Ánh sáng từ cửa kính sát đất phía sau hắt vào, phác họa rõ đường nét vai và cổ.
Tôi nhìn chằm chằm tấm ảnh suốt mười giây.
Sau đó cả người như bị bỏng, lập tức úp điện thoại xuống, tim đập nhanh đến mức bất thường.
Đáng ghét.
Làm loạn đạo tâm của tôi.
Bình tĩnh lại một lúc.
Sau đó tôi hưng phấn thò đầu xuống khỏi giường gọi các bạn cùng phòng.
“Lâm Vãn Vãn! Diệu Diệu! Hai cậu thấy vòng bạn bè của Trì Triệt chưa?”
“Á á á, ảnh cơ bụng đó!”
Lâm Vãn Vãn thò đầu khỏi rèm giường, vẻ mặt ngơ ngác.
“Hả? Trì Triệt đăng vòng bạn bè á? Không có mà.”
Hà Diệu Diệu cũng trở mình, giơ điện thoại lên lắc lắc.
“Tớ cũng không thấy, có phải cậu nhìn nhầm không?”
“Không thể nào, chỗ tớ hiện rõ ràng mà…”
Tôi làm mới lại vòng bạn bè.
Bài đăng của Trì Triệt vẫn lặng lẽ nằm trên dòng thời gian của tôi.
“Rõ ràng có mà, hẳn chín tấm luôn.”
“Sao có thể được, cậu nhìn nhầm rồi.”
“Bọn tớ đều không thấy.”
“Ôi trời, Nguyệt Nguyệt, không phải anh ấy đăng chế độ chỉ mình cậu xem đấy chứ!”
Ngón tay tôi cứng đờ trên màn hình.
Chuyện gì vậy?
Tôi nhìn chằm chằm bài đăng ấy rất lâu, đầu óc ong ong.
Chẳng lẽ thật sự là…
Chỉ mình tôi xem được?
Trong đầu tôi chợt hiện lên cuộc trò chuyện lúc chiều.
Không đúng.
Có gì đó rất rất không đúng.
Tôi nghiến răng, chuyển sang tài khoản phụ.
“Cậu đăng rồi à?”
Trì Triệt:
“Ừ.”
“Nhưng tôi để chế độ chỉ mình cô ấy xem.”
“Như vậy mới có đạo đức của đàn ông.”
“???”
Tôi vùi mặt vào gối, kêu lên đầy uất ức.
Xong rồi.
Hình như có chuyện gì đó hoàn toàn khác với những gì tôi nghĩ.
Chaporia
Bình Luận (0)