07

Ngày hôm sau lên lớp, cả tiết học chuyên ngành tôi đều mất tập trung.

Giảng viên trên bục giảng giảng đến nước bọt văng tung tóe.

Còn tôi thì ngồi vẽ kín những vòng tròn trong quyển vở.

Cuối cùng cũng chờ được đến giờ giải lao.

Tôi cầm điện thoại, do dự suốt năm phút rồi mở khung chat của tài khoản phụ.

Ngón tay lơ lửng trên bàn phím rất lâu.

“Crush của cậu… có phải tên là Khương Nguyệt không?”

Ngay khoảnh khắc gửi đi, tôi hối hận đến mức muốn thu hồi.

Nhưng bên kia đã trả lời ngay lập tức.

“Sao cậu biết???”

Tôi nhắm mắt lại.

“Cậu đừng hỏi.”

Trì Triệt gửi đến một chuỗi dấu hỏi.

Tôi nghĩ một lúc rồi lại gõ thêm một câu.

“Hai người quen nhau thế nào?”

Lần này bên kia im lặng một lúc.

Sau đó Trì Triệt gửi đến một đoạn tin nhắn rất dài.

Hiển nhiên anh đã gõ rất nhiều chữ.

“Cô ấy là đàn em cùng trường cấp ba của tôi, nhỏ hơn tôi hai khóa.”

“Năm lớp 11, tôi đến lớp của cô ấy giúp quay phim tuyên truyền. Cô ấy đứng ở hàng cuối, kiễng chân nhìn về phía ống kính, đôi mắt sáng lấp lánh.”

“Hôm đó tôi đã chú ý đến cô ấy.”

“Sau này tôi tốt nghiệp rồi, cũng không còn cơ hội gặp lại.”

“Cho đến một lần chơi game, tôi ghép đội với một người.”

“Ban đầu tôi cứ tưởng đó là con trai. Sau khi kết bạn mới phát hiện trong vòng bạn bè của cậu ấy có ảnh của đàn em.”

“Khi đó tôi thật sự rất vui, cảm thấy đây đúng là duyên phận.”

“Hỏi thử thì đúng là cô ấy thật.”

“Sau đó tôi bắt đầu theo đuổi cô ấy, mỗi ngày đều nhắn tin, tặng quà.”

“Vốn dĩ tôi còn tưởng mình rất có hy vọng.”

“Nhưng sau này chẳng biết cô ấy quen bạn tôi từ lúc nào.”

“Cô ấy lại bảo thích kiểu người như bạn tôi hơn rồi đá tôi.”

“Thôi, không nói nữa.”

Ngay sau đó, anh gửi tới mấy ảnh chụp màn hình đoạn chat.

Tôi mở tấm đầu tiên.

Đồng tử bỗng co rụt lại.

Đó là ảnh chụp giao diện một tài khoản game.

Ảnh đại diện là một con chó Shiba mặt đểu.

ID là một chuỗi chữ cái và số.

Tôi nhận ra tài khoản đó.

Là của anh tôi.

Tôi mở sang tấm tiếp theo.

Là ảnh chụp đoạn trò chuyện.

Người có ảnh đại diện chó Shiba gửi một câu.

“Tớ thấy em trai cậu, Khương Thần, đẹp trai hơn cậu nhiều.”

Ngay bên dưới là một tin nhắn khác.

“Xin lỗi nhé, hình như tớ đã yêu cậu ấy đến mức hết thuốc chữa rồi.”

Kèm theo là biểu tượng ôm mặt khóc.

Tôi nhìn chằm chằm hai tin nhắn đó.

Ngón tay bắt đầu run lên.

Cơn giận từ gan bàn chân bốc thẳng lên đỉnh đầu.

Khương Thần!

Tôi tắt điện thoại, vơ lấy ba lô rồi lao khỏi phòng học.

Bạn cùng phòng phía sau gọi với theo.

“Khương Nguyệt, cậu đi đâu thế? Tiết sau điểm danh đó…”

“Xin nghỉ giúp tớ!”

Tôi chạy một mạch đến dưới ký túc xá nam.

Đứng trước cửa, tôi lấy điện thoại ra, đồng thời nhắn cho hai người.

Gửi cho Khương Thần:

“Ngay bây giờ lập tức xuống dưới cho em.”

Gửi cho tài khoản phụ của Trì Triệt:

“Cậu đến dưới ký túc xá Nam Uyển một chuyến.”

Gửi xong, tôi siết chặt điện thoại trong tay, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Khoảng ba phút sau.

Khương Thần bước ra khỏi ký túc xá.

Tóc vẫn còn bù xù, rõ ràng vừa bị dựng dậy khỏi giường.

“Gì vậy em? Gấp gáp thế, tối qua anh còn…”

Nói được nửa câu.

Nhìn thấy sắc mặt tôi, giọng anh lập tức nhỏ đi.

“…Sao thế?”

Tôi hít sâu một hơi, nhìn chằm chằm anh, chậm rãi nói từng chữ.

“Khương Thần.”

“Anh nói thật với em.”

“Có phải anh đã lấy ảnh của em đi lừa người ta yêu qua mạng không?”

Biểu cảm của Khương Thần cứng đờ thấy rõ.

Anh há miệng.

Phản ứng đầu tiên lại là nhìn ra phía sau lưng tôi.

“Em nghe anh giải thích…”

“Giải thích cái đầu anh!”

Tôi tức đến mức muốn đá anh.

“Rốt cuộc anh đã làm cái trò gì vậy?! Anh có biết người ta bị anh lừa thảm thế nào không?! Anh còn dám lấy ảnh em đi làm chuyện như vậy!”

“Này này này, em nói nhỏ thôi…”

Khương Thần định đưa tay bịt miệng tôi.

Nhưng bị tôi hất phăng ra.

Đúng lúc ấy.

Sau lưng vang lên tiếng bước chân.

Trì Triệt đến rồi.

Có lẽ anh chạy một mạch tới đây, tóc trước trán hơi rối, hơi thở vẫn chưa ổn định.

Nhìn thấy cảnh tôi và Khương Thần đang đối đầu.

Bước chân anh khựng lại.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Trì Triệt.

Sắc mặt Khương Thần lập tức trắng bệch.

Anh quay người định chạy vào ký túc xá.

Mắt tôi nhanh tay cũng nhanh, chộp ngay mũ áo hoodie của anh.

“Chạy gì chứ?”

Tôi cười mà như không cười.

“Đây chẳng phải bạn gái yêu qua mạng thân yêu của anh sao?”

Khương Thần lập tức cứng đờ như bị bóp cổ.

Trì Triệt cau mày, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa tôi và Khương Thần, cuối cùng dừng trên bàn tay đang túm mũ áo của Khương Thần.

“Ý em là sao?”

Giọng anh rất trầm, như đang cố hết sức kìm nén điều gì.

Tôi buông tay, lùi sang một bên, nhường sân khấu lại.

“Anh hỏi anh ấy đi.”

Khương Thần ấp úng rất lâu.

Cuối cùng dưới ánh mắt trừng trừng của tôi mới lí nhí nói được một câu.

“Thì… thì… người yêu qua mạng đó… là tôi.”

Biểu cảm của Trì Triệt trống rỗng trong chớp mắt.

“…Cái gì?”

“Tôi dùng ảnh em gái tôi để yêu qua mạng với cậu.”

Khương Thần như đã bất chấp tất cả, nói một hơi.

“Tôi chỉ là không chịu nổi việc cậu vừa chuyển trường năm lớp 10 đã cướp danh hiệu nam thần của tôi, còn giành luôn hạng nhất khối.”

“Ngay cả cô gái tôi thầm thích cũng thích cậu.”

“Tôi nuốt không trôi cục tức đó nên muốn tìm cơ hội chỉnh cậu.”

“Đúng lúc chơi game ghép đội với cậu.”

“Tôi liền nghĩ lừa cậu yêu rồi đá cậu, để cậu cũng nếm thử cảm giác đau khổ.”

“Kết quả sau đó tôi phát hiện hình như cậu thật sự rất nghiêm túc.”

“Tôi thấy chuyện này không thể tiếp tục nên vội tìm cớ cắt đứt.”

“Tôi thật sự biết sai rồi!”

“Sau đó tôi cũng hối hận!”

Khương Thần còn chưa nói xong.

Trì Triệt đã bật cười.

Đó là nụ cười tức giận đến cực điểm.

Khóe môi nhếch lên.

Nhưng đáy mắt không hề có chút hơi ấm nào.

Anh bước về phía Khương Thần một bước.

Khương Thần lập tức lùi phắt nửa mét, giây trước còn cứng rắn, giây sau đã hèn ngay.

“Đừng đừng đừng… Trì Triệt, bình tĩnh…”

“Em rể! Em rể!”

“Sau này chúng ta đều là người một nhà rồi…”

Hai chữ “em rể” như chạm phải công tắc nào đó.

Bước chân của Trì Triệt lập tức khựng lại.

Anh cười đến phát tức, cố gắng đè nén cảm xúc.

“Đều là bạn bè.”

“Cậu đang nói linh tinh gì vậy.”

“Sao tôi có thể ra tay với cậu được.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...