08

Khương Thần chạy còn nhanh hơn cả thỏ, ba bước hai bước đã lao đến cửa ký túc xá.

“Em cứ đợi đấy, anh nhất định sẽ kể chuyện này cho mẹ, cắt sạch tiền tiêu vặt học kỳ này của em.”

“Với lại, anh phải chính thức công khai xin lỗi Trì Triệt.”

“Được được được, anh nhất định.”

“Về là anh viết bản kiểm điểm ngay.”

Tôi lườm anh một cái.

Anh rụt cổ rồi biến mất trong hành lang.

Dưới lầu chỉ còn lại tôi và Trì Triệt.

Gió đêm len qua con ngõ giữa hai tòa ký túc xá, thổi hàng lá ngô đồng ven đường xào xạc.

Hai người im lặng rất lâu.

Cuối cùng tôi là người phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng, khẽ hắng giọng.

“Chuyện đó… xin lỗi anh.”

Trì Triệt nghiêng đầu nhìn tôi.

“Ban đầu em không biết là anh trai em làm, em cứ tưởng anh cố tình nhắm vào em, nên em mới…”

“Nên em làm quân sư cho tôi, dạy tôi theo đuổi chính em?”

Trong giọng anh cuối cùng cũng mang theo chút ý cười.

Mặt tôi lập tức đỏ bừng, áy náy nói:

“Đó là vì em đâu có biết…”

“Bây giờ em biết rồi.”

Trì Triệt xoay người đối diện tôi.

Ánh đèn đường hắt nghiêng lên gương mặt anh, hàng mi đổ xuống đáy mắt một khoảng bóng nhỏ.

“Khương Nguyệt.”

Anh gọi tên tôi, giọng rất khẽ.

“Có thể cho anh một cơ hội… để làm quen lại từ đầu không?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Anh đứng dưới ánh đèn đường, khẽ cúi mắt, ánh sáng phác họa đường nét tuấn tú trên gương mặt.

Tôi nhìn anh.

Đèn đường khiến đôi mắt anh sáng lấp lánh.

Nhưng đôi mắt ấy quá đỗi chân thành.

Đến mức tim tôi đập loạn không ngừng.

Tôi vội dời mắt, cúi đầu nhìn chằm chằm mũi giày mình, lắp bắp tìm chuyện để nói.

“Ờm… hôm nay thời tiết đẹp thật ha… trăng cũng tròn nữa…”

Trì Triệt thuận theo ánh mắt tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, khóe môi khẽ cong lên.

“Hôm nay là mùng một.”

“Không có trăng.”

Mặt tôi càng nóng hơn, chỉ hận không thể tìm một cái khe đất chui xuống.

Rốt cuộc mình đang nói linh tinh cái gì vậy.

Gió thổi qua con ngõ.

Mang theo vài cánh hoa màu hồng phấn rơi xuống.

Theo phản xạ tôi ngẩng đầu lên.

Cây đào già ven đường đang không ngừng rơi hoa, vài cánh hoa xoay tròn rồi bay đến trước mặt tôi.

“Ơ, có hoa đào kìa.”

Như vớ được cọng cỏ cứu mạng, tôi lập tức đưa tay ra, kiễng chân định đón lấy cánh hoa lớn nhất.

Vừa nhón chân lên.

Trọng tâm cơ thể liền lệch đi.

Đôi dép trượt nhẹ trên mặt đất.

Cả người tôi nghiêng sang một bên…

“Cẩn thận.”

Một bàn tay vững vàng ôm lấy eo tôi.

Tôi va vào một lồng ngực ấm áp.

Chóp mũi đụng vào chiếc cúc áo thứ hai trên sơ mi của anh.

Mùi hương xà phòng sạch sẽ thoang thoảng quanh chóp mũi.

Anh cúi đầu nhìn tôi.

Cánh tay ôm sau eo tôi vừa đủ lực, nhẹ nhàng giữ cả người tôi trong lòng.

Hoa đào trên đỉnh đầu vẫn không ngừng rơi.

Một cánh hoa màu hồng phấn vừa khéo đáp xuống lòng bàn tay đang mở của tôi.

Tôi ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn anh.

Anh hạ mắt.

Ánh nhìn chậm rãi chuyển từ cánh hoa trong tay tôi lên gương mặt tôi.

Khóe môi từng chút từng chút cong lên.

“Hoa đào của em…”

Tôi vô thức lên tiếng.

Giọng nói vừa nhẹ vừa mềm.

Anh cúi đầu xuống.

Trán gần như chạm vào trán tôi.

Hơi thở khẽ lướt qua bên tai.

“Ừ.”

Giọng Trì Triệt rất khẽ.

Mang theo ý cười khàn khàn.

“Hoa đào của em.”

Bàn tay đang ôm sau eo tôi khẽ siết lại.

Như thể sợ tôi sẽ chạy mất.

Ngón tay tôi theo bản năng túm lấy vạt áo sơ mi trước ngực anh.

Nắm đến mức nhăn nhúm.

Đèn trong ký túc xá phía xa lần lượt sáng lên.

Có người mở cửa sổ đứng ngoài ban công gọi điện thoại.

Giọng nói mơ hồ tan vào trong gió.

Cây đào già trên đầu vẫn không ngừng rơi hoa.

Cánh hoa đáp lên vai anh.

Cũng đáp xuống mái tóc tôi.

Tôi ngẩng cổ nhìn anh.

Tim đập nhanh đến mức như sắp nhảy khỏi cổ họng.

Trì Triệt không động.

Cũng không buông tay.

Anh chỉ cúi đầu nhìn tôi như vậy.

Ánh đèn đường và ánh trăng cùng rơi vào đôi mắt anh.

“Hình như…”

“Anh cũng đã giữ được hoa đào của mình rồi.”

Hết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...