Rõ ràng cô đã rời nhóm gia đình từ lâu.
Không biết bà ta lấy đâu ra tài khoản mới của cô.
Tin nhắn rất dài.
Sai chính tả rất nhiều.
Nhưng ý thì rất rõ.
“Lâm Vãn.
Cô hại con trai tôi mất việc.
Hại nhà họ Trương không ngẩng đầu nổi.
Giờ cô đắc ý rồi đúng không?
Tôi nói cho cô biết.
Đừng tưởng ly hôn là xong.
Đứa hoang trong bụng cô là của ai thì cô tự biết.
Đừng hòng lấy tiền nhà họ Trương nuôi thứ con hoang đó…”
Lâm Vãn không đọc hết.
Cô úp điện thoại xuống bàn.
Hít sâu ba lần.
Lần đầu.
Tay vẫn còn run.
Lần thứ hai.
Tay không còn run nữa.
Lần thứ ba.
Nhịp tim đã trở lại bình thường.
Sau đó.
Cô cầm điện thoại lên.
Gõ ba chữ:
“Đã báo công an.”
Gửi đi.
Rồi chặn luôn Chu Quế Lan.
Chuyện này cô không nói với Trương Lỗi.
Nhưng cô biết.
Sớm muộn gì anh cũng sẽ biết.
Bởi sau khi gửi những tin nhắn ấy.
Chu Quế Lan nhất định sẽ đắc ý khoe với con trai:
“Con xem mẹ mắng con đàn bà đó thế nào.”
Trương Lỗi sẽ phản ứng ra sao.
Cô không còn quan tâm.
Điều cô quan tâm chỉ có một chuyện.
Bảo vệ Đóa Đóa và Tiểu Hoa thật tốt.
Đừng để những thứ bẩn thỉu ấy làm vấy bẩn hai đứa trẻ.
Cô dặn giáo viên ở trường mẫu giáo.
Nhờ họ chú ý.
Không để người lạ đón Đóa Đóa.
Cô cũng nhờ bảo vệ khu chung cư.
Không cho người già không quen biết vào tòa nhà.
Thậm chí còn thay ổ khóa cửa.
Tự tháo ổ khóa cũ.
Rồi xem video hướng dẫn.
Tự lắp một ổ khóa an toàn hơn.
Tối hôm ấy.
Cô ngồi một mình trên ghế sofa.
Nhìn ổ khóa mới.
Bỗng thấy mình giống một chiến binh.
Không phải cô muốn làm chiến binh.
Mà là cuộc sống ép cô phải trở thành chiến binh.
Đến tuần thai thứ ba mươi hai.
Bụng cô đã rất lớn.
Lâm Vãn đi lại bắt đầu vụng về.
Lên xuống cầu thang đều phải vịn lan can.
Cúi người buộc dây giày cũng trở thành điều xa xỉ.
Nhưng cô vẫn kiên trì đưa đón Đóa Đóa mỗi ngày.
Vẫn đi làm.
Vẫn tự nấu cơm.
Tô Đường nhìn không nổi nữa.
Cô ấy xách đồ chuyển hẳn sang ở cùng.
Ngủ ngoài ghế sofa.
Hai người phụ nữ chen chúc trong căn hộ bốn mươi mét vuông.
Thêm Đóa Đóa.
Thêm Nguyên Bảo.
Thêm ba chú cá vàng.
Thêm Tiểu Hoa trong bụng.
Náo nhiệt vô cùng.
Tô Đường nấu bữa sáng.
Buổi tối dỗ Đóa Đóa ngủ.
Cuối tuần đưa Đóa Đóa ra công viên.
Giải phóng Lâm Vãn khỏi cuộc sống kiệt sức của một bà mẹ đơn thân.
Lâm Vãn áy náy.
Mấy lần chuyển tiền thuê nhà cho Tô Đường.
Lần nào Tô Đường cũng trả lại.
Đến lần cuối.
Tô Đường giật luôn điện thoại của cô.
Xóa liên kết thẻ ngân hàng.
“Lâm Vãn.”
Tô Đường nhìn thẳng vào mắt cô.
Nghiêm túc đến mức khác hẳn ngày thường.
“Nghe cho rõ đây.
Năm đó.
Lúc tớ vừa tốt nghiệp đại học mà không tìm được việc.
Chính cậu đã nhường offer của mình cho tớ.
Cậu lừa tớ là mình có lựa chọn tốt hơn.
Nhưng thật ra chẳng có gì cả.
Cậu ở trong phòng trọ.
Ăn bánh bao suốt một tháng.
Hôm tớ đến thăm.
Cậu còn cười với tớ.
Cậu tưởng tớ không biết sao?”
Lâm Vãn sững người.
“Sau này cậu kết hôn.
Tớ cứ nghĩ cuối cùng cậu cũng khổ tận cam lai.
Ai ngờ lại gả vào một gia đình như thế.
Mỗi lần gọi điện.
Nghe cậu cười.
Tớ đều biết cậu đang giả vờ.
Nhưng tớ chẳng thể làm gì.
Tớ không có tư cách xông vào nhà đó kéo cậu ra.
Vì đó là con đường cậu tự chọn.”
Giọng Tô Đường bắt đầu run lên.
“Bây giờ cuối cùng cậu cũng thoát ra được.
Nếu tớ không giúp cậu.
Thì còn ai giúp cậu?
Cậu không cho tớ giúp.
Thì cậu muốn ai giúp?”
Lâm Vãn nhìn Tô Đường.
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Cô nhớ đến mùa thu năm ấy.
Lúc nhường offer cho Tô Đường.
Điều cô nghĩ khi đó là:
Cậu ấy cần công việc này hơn mình.
Gia đình cậu ấy khó khăn.
Em trai còn đang đi học.
Áp lực lớn hơn mình nhiều.
Khi ấy.
Cô cho rằng mình đã đưa ra một lựa chọn đúng.
Giờ đây cô mới biết.
Lựa chọn năm ấy.
Sau rất nhiều năm.
Đã quay trở lại bên cô.
Chaporia
Bình Luận (0)