Đi đến khi chính cô cũng không biết tại sao mình phải sống như thế.
Những ký ức ấy vẫn còn.
Nhưng đã không đau nữa.
Giống như một vết thương đã kết sẹo.
Sờ vào vẫn cứng.
Nhưng không còn chảy máu.
Cô cúi đầu nhìn bụng mình.
Bụng đã nhô lên rất rõ.
Tiểu Hoa ở bên trong thỉnh thoảng sẽ khẽ động.
Nhẹ nhàng.
Như chú cá nhỏ thổi một bong bóng nước.
Cô đặt tay lên bụng.
Cảm nhận cử động yếu ớt ấy.
Khóe môi chậm rãi cong lên.
“Tiểu Hoa.”
Cô khẽ nói.
“Mẹ chuẩn bị xong rồi.
Con đến đi.”
Tia nắng cuối cùng của hoàng hôn biến mất nơi đường chân trời.
Đèn thành phố lần lượt sáng lên.
Một ngày mới sắp kết thúc.
Cuộc sống mới.
Mới chỉ vừa bắt đầu.
Chương 10
Ngày tháng lật qua trang cũ.
Chương mới viết càng lúc càng thuận tay.
Đến tuần thai thứ hai mươi tư.
Lâm Vãn đi siêu âm hình thái học.
Bác sĩ cầm đầu dò di chuyển trên bụng cô.
Trên màn hình xuất hiện rõ một hình hài bé nhỏ.
Mũi.
Miệng.
Ngón tay.
Ngón chân.
Không thiếu thứ gì.
Bác sĩ nói:
“Là một bé gái.
Phát triển rất tốt.
Các chỉ số đều nằm trong phạm vi bình thường.”
Lâm Vãn nhìn khuôn mặt nhỏ trên màn hình.
Bỗng nhớ đến cái tên “Tiểu Hoa” mà Đóa Đóa đặt.
Cô bật cười.
Cười rồi.
Nước mắt lại rơi.
Không phải vì buồn.
Mà vì cô cảm thấy.
Tiểu Hoa chọn cô làm mẹ.
Chính là điều may mắn lớn nhất cô nhận được.
Ngoài tất cả những bất hạnh kia.
Rời khỏi phòng siêu âm.
Ánh nắng ngoài hành lang vừa đẹp.
Cô ngồi xuống ghế.
Chụp lại tờ kết quả siêu âm.
Gửi cho Tô Đường.
Tô Đường lập tức trả lời bằng một dấu chấm than.
Sau đó gửi liên tiếp một tràng:
“A a a a a!”
Cuối cùng nhắn:
“Tớ sắp làm mẹ nuôi rồi!”
Lâm Vãn mỉm cười.
Trả lời một chữ:
“Được.”
Cô lại mở khung chat với Tống Từ.
Do dự một lát.
Cuối cùng vẫn gửi tấm ảnh qua.
Tống Từ trả lời rất ngắn:
“Đẹp lắm.
Giống em.”
Ba chữ “giống em” khiến tim Lâm Vãn khựng lại một nhịp.
Cô úp điện thoại xuống đầu gối.
Hít sâu mấy hơi liền.
Mãi mới đè được cảm giác xao động khó hiểu ấy.
Cô tự nhủ.
Đừng nghĩ nhiều.
Bây giờ cô là một bà mẹ đơn thân.
Trong bụng còn có thêm một đứa bé.
Cô không có tư cách nghĩ đến những chuyện linh tinh đó.
Nhưng kể từ hôm ấy.
Số lần Tống Từ đến tìm cô nhiều hơn.
Không hề gượng ép.
Anh luôn tìm được lý do.
Có khi là:
“Tôi tiện đường ghé qua.
Mang cho em ít trái cây.”
Có khi là:
“Bệnh viện phát sữa bầu.
Tôi không dùng đến.”
Có khi lại là:
“Tô Đường nói Đóa Đóa muốn nuôi cá vàng.
Tôi mua ba con rồi.”
Lý do của anh lúc nào cũng rất hợp lý.
Hợp lý đến mức Lâm Vãn không tìm ra cớ để từ chối.
Còn Tô Đường.
Rõ ràng chính là nội gián.
Một buổi tối.
Lâm Vãn đang rửa bát trong bếp.
Tô Đường dựa vào khung cửa.
Vừa cắn hạt dưa vừa buột miệng nói:
“Tớ điều tra Tống Từ giúp cậu rồi.”
Chiếc bát trong tay Lâm Vãn suýt rơi vào bồn rửa.
“Điều tra cái gì?”
“Có tiền án tiền sự không.
Có tật xấu gì không.
Có giấu chuyện từng kết hôn không.
Có nợ nần không.
Bố mẹ thế nào.
Có phải mama boy không.
Có biết làm việc nhà không.
Thu nhập bao nhiêu.
Có nhà riêng không.
Tớ hỏi hết rồi.”
Lâm Vãn quay người.
Nhìn Tô Đường.
Mở miệng rồi lại không biết nên nói gì.
Tô Đường đắc ý:
“Đừng cảm ơn tớ.
Tớ làm vậy vì Đóa Đóa với Tiểu Hoa.
Một mình cậu nuôi hai đứa nhỏ.
Không mệt c.h.ế.t mới lạ.
Nếu Tống Từ đáng tin.
Thì đừng cố chấp nữa.
Nên yêu thì cứ yêu.
Đời người ngắn lắm.
Đừng tự làm khổ mình.”
Lâm Vãn im lặng.
Không phải cô không muốn.
Mà là không dám.
Cô sợ rồi.
Năm năm hôn nhân dạy cô quá nhiều điều.
Đồng thời cũng cướp đi quá nhiều thứ.
Cô mất niềm tin vào tình yêu.
Mất kỳ vọng với đàn ông.
Thậm chí mất cả dũng khí tin rằng mình cũng có thể hạnh phúc.
“Tô Đường.”
Cô khẽ nói.
“Không phải tớ cố chấp.
Mà là tớ sợ.”
Tô Đường bước tới.
Ôm lấy cô.
“Tớ biết.
Nhưng Lâm Vãn à.
Không thể chỉ vì một lần dẫm phải phân.
Mà nghĩ cả thế giới đều là phân.
Tớ đã thử giúp cậu rồi.
Tống Từ không phải phân.
Anh ấy là kiểu người…
Cho dù cuối cùng hai người không đến được với nhau.
Thì cũng sẽ không bao giờ làm tổn thương cậu.”
Lâm Vãn vùi mặt lên vai Tô Đường.
Không nói gì.
Nhưng cô biết.
Tô Đường nói đúng.
Đến tuần thai thứ hai mươi tám.
Đã xảy ra một chuyện.
Hôm đó.
Lâm Vãn đang họp ở công ty.
Điện thoại bỗng rung liên tục.
Cô liếc nhìn.
Là mẹ chồng Chu Quế Lan gọi.
Cô không nghe.
Bà ta lại gọi lần nữa.
Lần hai.
Lần ba.
Cô ngắt máy.
Ngay sau đó điện thoại rung điên cuồng.
Tin nhắn tới liên tiếp.
Như nước lũ tràn vào.
Cô mở ra xem.
Là tin nhắn WeChat của Chu Quế Lan.
Chaporia
Bình Luận (0)