20px

“Tôi đã nói rồi.”

“Tôi muốn năm trăm nghìn tiền bồi thường.”

Anh hít sâu.

“Năm trăm nghìn quá nhiều.”

“Anh không có nhiều tiền như vậy.”

“Không có tiền?”

Tôi bật cười.

“Một tháng anh kiếm hơn hai mươi nghìn.”

“Cộng cả thưởng cuối năm.”

“Một năm ít nhất cũng ba trăm nghìn.”

“Không có tiền?”

“Tiền đâu rồi?”

“Tiêu hết cho Tôn Vũ Manh à?”

Mặt anh lập tức đỏ bừng.

“Em nói linh tinh gì thế?”

“Tôi nói linh tinh?”

“Các người ở bên nhau nửa năm.”

“Mua túi xách.”

“Mua quần áo.”

“Mua mỹ phẩm cho cô ta.”

“Anh tưởng đều miễn phí chắc?”

Anh há miệng nhưng không nói nổi lời nào.

“Tôi nói cho anh biết.”

“Nếu không đưa năm trăm nghìn.”

“Tôi sẽ kiện ra tòa.”

“Đến lúc đó không chỉ mất tiền.”

“Ngay cả công việc anh cũng khó giữ.”

“Anh tự suy nghĩ đi.”

Anh nghiến răng.

“Em nhất quyết phải làm vậy sao?”

“Đúng.”

“Là anh có lỗi với tôi trước.”

“Đừng trách tôi không nể tình.”

Anh im lặng rất lâu.

Cuối cùng mới nói:

“Được.”

“Anh đưa.”

“Nhưng một lúc anh không xoay nổi năm trăm nghìn.”

“Có thể trả góp không?”

“Không.”

“Hoặc trả một lần.”

“Hoặc gặp nhau ở tòa.”

Anh hít sâu.

“Được.”

“Em cứ chờ đấy.”

Nói xong, anh đứng dậy đi vào phòng làm việc rồi đóng sầm cửa.

Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn, trong lòng ngổn ngang khó tả.

Nói ly hôn thì dễ.

Thực sự ly hôn lại rất khó.

Năm năm tình cảm…

Đâu thể nói dứt là dứt.

Nhưng nếu không dứt…

Thì còn có ý nghĩa gì?

Anh đã không còn yêu tôi nữa.

Cố chấp giữ cuộc hôn nhân này…

Còn ý nghĩa gì?

Tôi chợt nhớ lời mẹ từng nói.

“Làm phụ nữ…”

“Đừng bao giờ xem đàn ông là cả thế giới.”

“Đến ngày anh ta rời đi…”

“Con sẽ chẳng còn lại gì.”

Trước đây tôi không tin.

Bây giờ…

Tôi tin rồi.

11

Đêm đó, tôi trằn trọc mãi không ngủ được.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của Tư Vũ.

“Hiểu Nam, nói chuyện thế nào rồi?”

“Anh ta muốn trả góp năm trăm nghìn.”

“Mình không đồng ý.”

“Làm đúng đấy.”

“Cầm tiền một lần mới an toàn nhất.”

“Ừ, mình biết.”

“À đúng rồi.”

“Luật sư Phương nói có thể giúp cậu soạn thảo thỏa thuận ly hôn.”

“Đảm bảo có lợi nhất cho cậu.”

“Được.”

“Giúp mình cảm ơn anh ấy.”

“Khách sáo gì.

“Đều là bạn cả.”

“Đừng buồn nữa.”

“Đàn ông tốt còn nhiều.”

“Đâu thiếu mỗi mình anh ta.”

Tôi cười chua chát.

“Mình biết.”

“Ngủ sớm đi.”

“Đừng nghĩ nhiều nữa.”

“Ừ.”

“Ngủ ngon.”

Cúp điện thoại.

Tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Đầu óc rối như tơ vò.

Bỗng nhiên tôi nghĩ đến một chuyện.

Trịnh Minh Viễn ngoại tình suốt nửa năm.

Cả công ty đều biết.

Chỉ mình tôi không biết.

Điều đó chứng tỏ cái gì?

Chứng tỏ…

Anh ta vốn chẳng hề coi tôi ra gì.

Ha.

Tôi xoay người, nhắm mắt lại.

Thôi vậy.

Không nghĩ nữa.

Ngày mai…

Lại có những chuyện của ngày mai.

12

Sáng hôm sau thức dậy, Trịnh Minh Viễn đã đi từ sớm.

Trên bàn vẫn để lại một mảnh giấy.

“Cố gắng xoay đủ tiền sớm nhất có thể, chuẩn bị sẵn thỏa thuận ly hôn.”

Tôi liếc qua.

Rồi ném luôn vào thùng rác.

Đến công ty.

Các đồng nghiệp vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ.

Ai cũng biết chuyện Trịnh Minh Viễn ngoại tình.

Tôi mặc kệ.

Việc cần làm vẫn làm.

Buổi trưa, chị Vương gọi tôi.

“Hiểu Nam.”

“Chuyện điều động em suy nghĩ thế nào rồi?”

“Chị Vương.”

“Em nghĩ kỹ rồi.”

“Em sẽ đi.”

Chị mỉm cười.

“Chị biết kiểu gì em cũng đồng ý.”

“Được.”

“Để chị giúp em làm hồ sơ.”

“Chắc không có vấn đề gì đâu.”

“Cảm ơn chị.”

“Khỏi cảm ơn.”

“Sang đó cố gắng làm việc.”

“Đừng để phòng mình mất mặt.”

“Chị yên tâm.”

13

Những ngày sau đó…

Tôi chờ Trịnh Minh Viễn xoay đủ tiền.

Một tháng sau.

Anh gom đủ năm trăm nghìn.

Chúng tôi cùng đến Cục Dân chính.

Nhân viên hỏi:

“Hai người xác định ly hôn chứ?”

Tôi gật đầu.

“Xác định.”

Trịnh Minh Viễn cũng gật đầu.

“Xác định.”

Nhân viên khẽ thở dài.

“Được.”

“Mời hai người ký tên.”

Sau khi ký xong.

Chúng tôi nhận giấy chứng nhận ly hôn.

Bước ra khỏi Cục Dân chính.

Trịnh Minh Viễn nhìn tôi.

“Lâm Hiểu Nam.”

“Bảo trọng.”

Tôi mỉm cười.

“Anh cũng bảo trọng.”

Anh xoay người rời đi.

Nhìn theo bóng lưng ấy…

Cuối cùng nước mắt tôi cũng rơi xuống.

Không phải vì không nỡ.

Mà vì tiếc.

Tiếc năm năm tình cảm đã tan thành mây khói.

Tiếc tấm chân tình mình trao…

Lại bị phụ bạc.

Tôi lau nước mắt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...