Hít sâu một hơi.
Kể từ hôm nay.
Tôi là Lâm Hiểu Nam.
Không còn là vợ ai.
Cũng không còn là con dâu của ai.
Tôi…
Chỉ là chính mình.
14
Điện thoại chợt reo.
Là Tư Vũ gọi.
“Hiểu Nam.”
“Xong rồi chứ?”
“Ừ.”
“Xong rồi.”
“Cậu đang ở đâu?”
“Mình đến đón.”
“Không cần đâu.”
“Mình tự về được.”
“Không được.”
“Nhất định phải đến đón.”
“Hôm nay là ngày quan trọng.”
“Phải ăn mừng.”
Tôi cười bất lực.
“Ăn mừng cái gì?”
“Ăn mừng cậu lấy lại tự do chứ!”
Tôi sững người.
Rồi bật cười.
“Được.”
“Đến đón mình đi.”
Chẳng bao lâu sau.
Tư Vũ lái xe tới.
Vừa nhìn thấy tôi, cô ôm chầm lấy.
“Hiểu Nam.”
“Cậu vất vả rồi.”
Tôi lắc đầu.
“Không sao.”
“Mọi chuyện đều qua rồi.”
Cô kéo tôi lên xe.
“Đi.”
“Mình đưa cậu đi ăn món ngon.”
Chúng tôi đến quán lẩu quen thuộc trước đây.
Gọi đầy một bàn thức ăn.
Tư Vũ nâng ly.
“Nào.”
“Kính Lâm Hiểu Nam.”
“Từ hôm nay…”
“Bắt đầu lại từ đầu!”
Tôi mỉm cười nâng ly.
“Được.”
“Bắt đầu lại.”
Tối hôm ấy, tôi uống rất nhiều.
Tư Vũ hỏi:
“Hiểu Nam.”
“Sau này cậu định thế nào?”
“Công ty có cơ hội điều động sang Thượng Hải.”
“Mình đang nghĩ có nên đi hay không.”
“Đi chứ.”
“Sao lại không?”
“Đổi một thành phố.”
“Đổi một tâm trạng.”
“Bắt đầu lại tất cả.”
“Nhưng còn bố mẹ mình…”
“Có mình mà.”
“Cứ yên tâm đi.”
“Mình sẽ thường xuyên sang thăm hai bác.”
Tôi nhìn cô.
“Tư Vũ.”
“Cảm ơn cậu.”
“Khách sáo gì.”
“Giữa hai đứa mình còn phải nói cảm ơn sao?”
Tôi mỉm cười.
Trong lòng dâng lên một sự ấm áp.
Đúng vậy.
Cho dù không còn người đàn ông ấy…
Tôi vẫn còn có bạn bè.
Còn có gia đình.
Tôi…
Không hề cô đơn.
15
Ngày hôm sau, tôi tìm chị Vương.
“Chị Vương, chuyện điều động… em nghĩ kỹ rồi.”
“Em sẽ đi.”
Chị Vương mỉm cười.
“Chị biết kiểu gì em cũng sẽ đồng ý.”
“Được, để chị làm hồ sơ giúp em.”
“Chắc là không có vấn đề gì.”
“Cảm ơn chị Vương.”
“Khỏi cảm ơn.”
“Sang đó nhớ cố gắng làm việc.”
“Chị cứ yên tâm.”
16
Về đến nhà, tôi bắt đầu thu dọn hành lý.
Nhìn căn nhà đã sống suốt năm năm, trong lòng ngổn ngang cảm xúc.
Có quá nhiều ký ức.
Có những ngày hạnh phúc.
Có những lúc đau lòng.
Có tiếng cười.
Cũng có nước mắt.
Nhưng từ hôm nay…
Tất cả đều phải buông xuống.
Điện thoại bỗng reo.
Là mẹ gọi.
“Hiểu Nam, mẹ nghe Tư Vũ nói con sắp đi Thượng Hải à?”
“Vâng.”
“Công ty điều con sang đó hai năm.”
“Được.”
“Đi đi.”
“Người trẻ ra ngoài bươn chải cũng là chuyện tốt.”
“Mẹ.”
“Con đi rồi, bố mẹ nhớ chăm sóc bản thân nhé.”
“Yên tâm.”
“Bố mẹ còn tay còn chân, không cần con phải lo.”
“Con ở ngoài đó chăm sóc bản thân cho tốt là được.”
“Vâng.”
“Con biết rồi.”
17
Một ngày trước khi lên đường đến Thượng Hải, tôi về thăm bố mẹ.
Mẹ nấu đầy một bàn thức ăn.
Bố mở một chai rượu.
“Hiểu Nam.”
“Bố kính con một ly.”
“Sang Thượng Hải cố gắng làm việc.”
“Đừng nhớ nhà quá.”
“Bố…”
“Con sẽ nhớ bố mẹ lắm.”
Mắt tôi đỏ hoe.
“Nếu nhớ thì gọi điện, gọi video.”
“Bây giờ tiện lắm.”
Mẹ mỉm cười.
Tôi gật đầu.
“Vâng.”
Sau bữa cơm, mẹ kéo tay tôi.
“Hiểu Nam.”
“Mẹ hỏi con một chuyện nhé.”
“Chuyện gì vậy mẹ?”
“Con còn hận Trịnh Minh Viễn không?”
Tôi suy nghĩ một lúc.
“Không hận nữa.”
“Thật chứ?”
“Thật.”
“Hận một người mệt lắm.”
“Con không muốn mệt nữa.”
Mẹ gật đầu.
“Nghĩ được như vậy là đúng.”
“Đời người ai mà chưa từng gặp vài tên đàn ông tệ bạc?”
“Điều quan trọng là sau chuyện đó, con học được điều gì.”
Tôi bật cười.
“Mẹ.”
“Từ bao giờ mẹ triết lý dữ vậy?”
Mẹ cũng cười.
“Mẹ con vốn luôn triết lý.”
“Chỉ là con chưa nhận ra thôi.”
Đêm đó, tôi ngủ lại nhà bố mẹ.
Nằm trên chiếc giường đã gắn bó từ thuở nhỏ.
Lắng nghe tiếng côn trùng ngoài cửa sổ.
Trong lòng bỗng thấy bình yên lạ thường.
Dù ngoài kia mưa gió lớn đến đâu…
Thì nhà…
Vẫn mãi là bến cảng ấm áp nhất.
18
Sáng hôm sau.
Tôi kéo vali ra sân bay.
Tư Vũ đến tiễn.
“Đến nơi nhớ nhắn tin nhé.”
“Ừ.”
“Có chuyện gì thì gọi cho mình bất cứ lúc nào.”
“Được.”
“Đừng khóc.”
“Cậu đi xây dựng sự nghiệp.”
“Chứ đâu phải đi chạy nạn.”
Tôi bật cười.
“Mình đâu có khóc.”
“Mắt đỏ cả lên rồi còn bảo không khóc.”
Cô ôm tôi thật chặt.
“Được rồi.”
“Đi đi.”
“Đến nơi nhớ liên lạc.”
Tôi gật đầu.
Rồi kéo vali bước vào khu kiểm tra an ninh.
Chaporia
Bình Luận (0)