Quay đầu nhìn lại.
Tư Vũ vẫn đứng đó vẫy tay với tôi.
Tôi cũng mỉm cười vẫy lại.
Tạm biệt…
Thành phố này.
Tạm biệt…
Những chuyện đã qua.
19
Khi máy bay cất cánh.
Tôi nhìn những tầng mây ngoài cửa sổ.
Bất chợt nhớ đến cảnh tượng trên chuyến bay hôm ấy.
Cảnh Trịnh Minh Viễn và Tôn Vũ Manh ở bên nhau.
Đã từng có lúc…
Hình ảnh ấy khiến tôi đau đến chết lặng.
Nhưng bây giờ nghĩ lại…
Chỉ thấy buồn cười.
Vì một người không đáng…
Mà đau khổ suốt một thời gian dài như vậy…
Có đáng không?
Không đáng.
Nhưng đời người vốn là thế.
Phải trải qua vài chuyện…
Mới có thể trưởng thành.
Phải từng ngã…
Mới biết cách đứng dậy và bước tiếp.
20
Đến Thượng Hải.
Công ty cử xe đến đón tôi.
Tài xế là một chú ngoài bốn mươi tuổi, rất hoạt bát.
“Quản lý Lâm.”
“Lần đầu cô đến Thượng Hải à?”
“Vâng.”
“Lần đầu.”
“Vậy để tôi giới thiệu.”
“Bên này là Phố Đông.”
“Đằng kia là Lục Gia Chủy…”
Nghe chú giới thiệu.
Tôi ngắm cảnh ngoài cửa sổ.
Thượng Hải…
Quả thật rất lớn.
Cũng rất phồn hoa.
Những tòa nhà chọc trời nối tiếp nhau.
Người người vội vã qua lại.
Bất giác…
Tôi thấy hơi căng thẳng.
Một mình đến một thành phố xa lạ.
Bắt đầu lại từ đầu.
Liệu…
Mình có làm được không?
21
Đến công ty.
Đồng nghiệp phòng nhân sự đưa tôi làm thủ tục nhận việc.
Sau đó dẫn tôi đến căn hộ.
Đó là căn hộ công ty thuê tại quận Tĩnh An.
Một phòng khách.
Một phòng ngủ.
Đầy đủ nội thất.
“Quản lý Lâm.”
“Nếu còn thiếu gì cứ báo công ty.”
“Công ty sẽ chuẩn bị thêm.”
“Không cần đâu.”
“Như vậy là rất tốt rồi.”
“Cảm ơn.”
Cô ấy mỉm cười.
“Vậy cô thu dọn trước nhé.”
“Ngày mai chính thức đi làm.”
“Được.”
Sau khi cô ấy rời đi.
Tôi đóng cửa.
Lặng lẽ nhìn căn nhà mới.
Tuy không lớn.
Nhưng rất ấm cúng.
Tôi mở vali.
Từng bộ quần áo được treo ngay ngắn vào tủ.
Đồ dùng cá nhân được xếp vào phòng tắm.
Tấm ảnh gia đình được đặt trên đầu giường.
Nhìn bố mẹ đang mỉm cười trong bức ảnh.
Tôi cũng mỉm cười.
“Bố, mẹ.”
“Con ở Thượng Hải rất ổn.”
“Đừng lo cho con.”
22
Thu dọn xong.
Tôi tắm rửa rồi nằm lên giường.
Điện thoại rung.
Là tin nhắn của Tư Vũ.
“Đến nơi chưa?”
“Đến rồi.”
“Đang ở ký túc xá.”
“Thế nào?”
“Có quen không?”
“Cũng ổn.”
“Chỉ hơi nhớ nhà thôi.”
“Bình thường mà.”
“Qua vài hôm sẽ quen.”
“À đúng rồi.”
“Mình có chuyện muốn nói với cậu.”
“Chuyện gì?”
“Hôm nay Trịnh Minh Viễn đến tìm mình.”
Tôi sững người.
“Anh ta tìm cậu làm gì?”
“Muốn mình khuyên cậu thay đổi ý định.”
Tôi cười nhạt.
“Anh ta còn mặt mũi đi tìm cậu sao?”
“Anh ta nói biết mình sai rồi.”
“Muốn tái hôn với cậu.”
“Tái hôn?”
Tôi bật cười.
“Anh ta nghĩ hay thật.”
“Mình cũng nói với anh ta như vậy.”
“Mình bảo Lâm Hiểu Nam bây giờ sống rất tốt.”
“Đừng làm phiền cô ấy nữa.”
“Tư Vũ.”
“Cảm ơn cậu.”
“Khách sáo gì.”
“Mình đã nhìn anh ta không vừa mắt từ lâu rồi.”
“À đúng.”
“Anh ta còn nói đã nghỉ việc.”
“Định sang một thành phố khác phát triển.”
“Không còn liên quan đến mình nữa.”
“Đúng.”
“Không còn liên quan gì nữa.”
“Cậu cứ yên tâm phát triển ở Thượng Hải.”
“Đừng nghĩ mấy chuyện linh tinh.”
“Ừ.”
23
Chớp mắt…
Tôi đã đến Thượng Hải được nửa năm.
Nửa năm ấy.
Cuộc sống vô cùng trọn vẹn.
Trong công việc.
Tôi giúp chi nhánh tăng doanh thu thêm ba mươi phần trăm.
Được tổng công ty tuyên dương.
Trong cuộc sống.
Tôi quen thêm rất nhiều bạn mới.
Cuối tuần cùng nhau đi dạo phố.
Ăn uống.
Cuộc sống rất thoải mái.
Quan trọng nhất…
Tôi đã học được cách yêu bản thân mình.
Ngày trước.
Trong lòng tôi, Trịnh Minh Viễn luôn đứng ở vị trí đầu tiên.
Buồn vui của anh là buồn vui của tôi.
Nhu cầu của anh cũng trở thành nhu cầu của tôi.
Tôi sống như một cái bóng của anh.
Nhưng bây giờ thì khác.
Tôi biết lắng nghe cảm xúc của chính mình.
Biết đối xử tốt với bản thân.
Cuối tuần đi tập gym.
Đến hiệu sách đọc sách.
Ngồi trong quán cà phê ngẩn ngơ cả buổi chiều.
Cuộc sống một mình…
Hóa ra cũng có thể rực rỡ đến thế.
24
Một hôm.
Tư Vũ đến Thượng Hải công tác.
Chúng tôi hẹn nhau ăn tối tại một nhà hàng Âu.
Vừa nhìn thấy tôi.
Cô kinh ngạc reo lên:
“Hiểu Nam!”
“Cậu gầy đi rồi!”
“Cũng xinh hơn nữa!”
Tôi cười.
“Thật sao?”
“Chắc do mình chăm tập thể dục.”
Chaporia
Bình Luận (0)